Giờ đây ước mơ lớn nhất của tôi chính là gương mặt của người con gái trong lòng mình: mỗi sáng thức dậy, mở mắt ra là nhìn thấy gương mặt thân quen ấy. Gương mặt ấy mỗi ngày đều già đi một chút, bị thời gian gặm nhấm, bị năm tháng phôi pha. Tôi sẽ nâng niu gương mặt ấy, cẩn thận đếm từng nếp nhăn, đếm đến khi nào không nỡ nữa mới thôi.Sau đó tôi sẽ mĩm cười mà nói với em rằng vẽ đẹp của người đàn bà không chỉ là làn da, mái tóc. Rồi chúng tôi sẽ cùng thức dậy, cùng nấu cơm, cùng rửa bát, cùng ngồi ngoài hiên tắm nắng, cùng ngồi ngẫn ra, cùng suy nghĩ đến Vờ Ni( Bịa), cùng nhau đối diện với thời gian...Quá đủ