Chủ đề: Hội quán
-
12-12-2012 10:31 AM #681
Anh cứ thường xuyên ghé trò chuyện cùng bọn em và mấy anh ở đây cho vui nha... đang buồn mà giam mình trong nhà vắng thì càng buồn hơn đó anh...
-
Có 5 thành viên đã cám ơn giangdth2012 :
chantinh7777 (12-12-2012), nhomuadong (12-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 10:38 AM #682
-
Có 5 thành viên đã cám ơn giangdth2012 :
chantinh7777 (12-12-2012), hoalantim2010 (12-12-2012), nhomuadong (12-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 10:42 AM #683
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=No07OOxlzN
Phố Hoa
Nụ hoa thắm những giọt sương ban mai
Nhìn làn mây trắng đang nhẹ trôi trên trời
Thênh thang phố hoa nắng vừa lên bối rối
Anh đi với em giữa trời hoa anh hỡi
Nụ hôn đó, những lời yêu mê say
Là mùa xuân mãi mãi chỉ cần em bên người
Đôi khi hờn ghen, đôi khi giận nhau vu vơ
Nhưng trong lòng em con tim tình yêu trao anh...
[IMG]http://img2.news.********/2012/12/11/014.jpg[/IMG]
-
Có 6 thành viên đã cám ơn giangdth2012 :
chantinh7777 (12-12-2012), Forget My Not (12-12-2012), hoalantim2010 (12-12-2012), nhomuadong (12-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 03:25 PM #684
Sưu tầm những câu ranh ngôn:
*Có những cảm hứng lại khiến ta cụt hứng
* Tất cả chúng ta đều là nô lệ cho những gì tốt đẹp nhất ở bên trong mình và những gì xấu xa nhất ở xung quanh.
*Tuổi thơ là giai đoạn mà ác mộng chỉ tới trong mơ.
*Tai không thể mọc cao quá trán, nhưng sừng thì có thể.
* Không có đàn bà không đẹp, chỉ là do ít rượu thôi. Không có đàn ông không hay, chỉ là do thiếu tiền thôi.
* Giai độc thân, đó là người tới nơi làm việc mỗi sáng từ mỗi hướng.
* Kinh nghiệm, đó là thứ mà ta nhận được khi không nhận được những thứ mình muốn
*Nói dối giết chết tình yêu. Nhưng nói thật thì lại càng làm nó chết nhanh hơn
* Ngay từ bé chúng ta đã được dạy dỗ rằng, đừng tin người lạ. Nhưng còn việc đừng tin ngay cả người quen thì mãi sau này lớn lên chúng ta mới tự học được.
* Không có gì giúp tiết kiệm thời gian và tiền bạc bằng tình yêu sét đánh ngay từ cái nhìn đầu tiên.
* Tình huống oái oăm nhất: đó là khi sự lương thiện bẩm sinh không cho phép nói dối, còn kinh nghiệm sống khôn ngoan lại nhắc nhở ta không được nói thật.
* Khác với đàn ông, phụ nữ thường sớm hiểu ra rằng, mọi chuyện đã quá muộn.
* Người độc thân không hiểu được niềm vui của người có vợ. Và chính người có vợ cũng không hiểu điều này.
* Tôi muốn đổi những ký ức huy hoàng lấy những cảm giác tươi mới!
-
Có 7 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
chantinh7777 (12-12-2012), ChuotCong (12-12-2012), Forget My Not (12-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (12-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 05:57 PM #685
-
Có 4 thành viên đã cám ơn chantinh7777 :
giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 06:04 PM #686
-
Có 5 thành viên đã cám ơn chantinh7777 :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)
-
12-12-2012 08:49 PM #687
-
Có 6 thành viên đã cám ơn uyenuyen2012 :
chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
12-12-2012 08:53 PM #688
Chiếc vòng
Một chuỗi hạt xinh sắc sắc hồng
Sắp đều tăm tắp nối đường cong
Ôm thân tròn lẳn da trăng trắng
Vừa khít lưng eo sát sát lòng
Chiếc vòng xinh xinh thạch anh hồng
Khen anh khéo lựa mắt vừa trông
Hột đá trong trong hồng hồng phấn
Khép tròn răng ngọc ghép song song.
uyenuyen
...trong thoáng chốc em muốn làm cơn gió! bay ùa về và nhấc bổng anh đi...
-
Có 6 thành viên đã cám ơn uyenuyen2012 :
chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 02:19 PM #689
Một con đĩ yêu nghề
Truyện ngắn hay
- Cô làm gái phải không?
Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ,người nồng nặc mùi rượu.
- Ừ, thì sao…
- Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.
Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi
xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”
- Cô cười cái gì? Cô làm gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?
- Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy buồn cười.
- Bao nhiêu tiền?
- 200, tiền phòng anh tự trả.
Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói với nó.
- Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về chỗ trọ của tôi đi…
Trời đất ơi… Đi chơi gái mà trả giá… Nó lại ôm bụng mà cười, đâu ra cái thằng cha khùng này vậy trời. Nhưng bỗng dưng nó lại muốn ngủ với thằng khùng này. Là đĩ, nó đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông. Nhưng một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng cha này, thì nó chưa từng thử qua.
- Về nhà ông, ông giết tôi rồi sao???
- Ờ… thì… cô không tin thì thôi… Tôi tìm người khác.
- Thôi được rồi ông kẹ… Đưa tiền trước đi.
- Không, chơi xong tôi đưa, đưa trước rồi cô bỏ chạy rồi sao.
Nó vừa cười vừa lắc đầu, leo lên chiếc xe wave tàu của hắn ta và băng qua những con đường Sài gòn vẫn còn sáng đèn mặc dù đã hơn 2h sáng.
Căn phòng trọ của hắn nằm trong dãy phòng bình dân, nhìn vẻ bề ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho những người cũng vất vả mới kiếm được tiền để chu toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó đang thuê cũng vậy.
Hắn nhẹ nhàng dắt xe vào phòng trọ, tránh gây ồn vì cũng đã hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có nhiều vật dụng và khá gọn gàng so với 1 thằng thanh niên sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn nhà.
- Cô… ngồi đó đi. – Rồi quay qua rót cho nó ly nước. Bỗng dưng nó thấy cảm động, hình như đây là lần đầu tiên có một thằng khách làng chơi rót cho nó 1 ly nước trước khi hành sự. Nó đưa tay nhận ly nước từ hắn, khẽ nói:
- Anh… cởi đồ ra đi.
- Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm nhận được rõ ràng là cái quyết định kiếm 1 con đĩ của hắn chỉ xuất phát khi hắn say rượu, và bây giờ khi hơi men tan đi, hắn bắt đầu thấyrằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao… Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi nhẹ nhàng giúp hắn cởi bỏ những chiếc nút của cái áo sơ mi sờn cũ. Nó và hắn bắt đầu cuộc mua bán của mình. Hắn vụng về. Rất vụng về. Với kinh nghiệm của một con đĩ, nó lờ mờ đoán rằng, có thể đây là lần đầu tiên hắn chạm vào thân thể của một người đàn bà. Tại sao người đó lại là nó???
Cuộc mua bán diễn ra chóng vánh và ngắn ngủi. Với một người không nhiều kinh nghiệm
như hắn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:
- Anh có thể chở tôi lại chỗ hồi… - Câu hỏi ngưng lại, vì nó thấy hắn đã ngủ tự lúc nào. Có lẽ hơi men và hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ mình đang ngồi. Rồi bỗng dưng nó mỉm cười, nằm xuống bên cạnh hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người đàn ông vừa “chơi” nó. Hắn là người khách duy nhất đêm nay của nó.
…
Sáng tỉnh dậy, nó thấy nét mặt lúng túng của hắn khi nhìn nó. Rõ ràng là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng hình như hắn không ngờ một việc như vậy lại có thể xảy ra.
- Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.
- Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?
- Tôi… quên mất, của cô đây. – Hắn lục lọi túi mình rồi móc ra 150 ngàn đưa cho nó. Nó cầm tiền, rồi lấy tờ 50 ngàn đưa lại cho hắn.
- Hôm qua tui khuyến mãi, giảm giá đặc biệt cho anh đó. Lần sau… nhớ ghé ủng hộ tui nữanha.
– Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Chỗ này cũng gần chỗ của tui.
Nó bỏ đi khi hắn vẫn còn đứng ấp úng không biết phải nói gì. 20 ngàn tiền xe ôm từ chỗ hắn về nhà nó. Lần đầu tiên nó đi khách với giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mày mất giá dữ vậy sao???
…
Lần thứ 2 nó gặp hắn. Vẫn chiếc xe wave Tàu còn khá mới, vẫn bộ đồ sờn cũ. Và nó nhận ra hắn.
- Ah, anh muốn “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.
- Cô vẫn còn… đứng đây àh.
- Tui là gái đứng đường, không đứng đây thì đứng đâu.
- Có mấy lần, tui ghé kiếm cô, nhưng không gặp. Tưởng cô đi chỗ khác rồi.
- Cái gì??? Anh kiếm tui hả? Chi dạ?
- Thì … tôi muốn gặp cô.
- Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?
- Nhưng, ừm… hôm nay tôi hết tiền rồi, còn có 100 ngàn thôi. Nên tôi muốn cô đi ăn với tôi thôi. Được không?
Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay trở lại mời một con đĩ đi ăn. Đây đâu phải tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???
- Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.
Nó leo lên xe hắn ta và 2 người tấp vào một quán hủ tiếu gõ ven đường gần đó. Nó ăn 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 ngàn một tô, 20 ngàn cho bữa ăn của 2 người.
- Cô uống gì không?
- Có thùng trà đá kìa, bày vẻ làm cái gì cho tốn tiền.
Hắn chở nó lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số điện thoại của nó.
- Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng đường lên gái gọi đó hả??? – Nhưng rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.
…
Lần thứ 3 nó gặp hắn. Vẫn trong căn phòng trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Nhưng khác ở chỗ: Hắn không say. Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng
đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy. Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại
nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề. Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn
như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.
- Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.
Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi. “Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con
gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ
bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”
…
Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.
Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn. “Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi,
nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ
không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”
- Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản
thân ta.
- Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.
Lần thứ 6… 150 ngàn.
- Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?
- 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.
- Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây
ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.
- Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì
anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng…
- Nó nói rồi bật cười.
- Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.
- Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.
- Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.
- Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.
- Em nói nhảm quá.
1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.
…
Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự
về nhà.
- Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó
và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày. Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.
- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.
Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và
chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất
mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.
- Lên xe đi, anh chở về.
- Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.
Hắn im lặng và chở nó về nhà…
…
- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?
Nó trâng trâng nhìn hắn.
- Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.
- Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.
- Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???
- Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?
- Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?
- Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.
- Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.
…
Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”
Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.
- Lại là người đó kiếm em?
- Ừ, thì sao?
- Em đừng đi.
- Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.
- Em đừng đi.
- Không. Em phải đi.
- Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được
nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…
- Không… Em xin lỗi.
- Anh… anh thật sự… anh…
- Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà
ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.
Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.
…
- Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.
Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.
Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…
Bỗng dưng hắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.
Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn
được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:
- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…
- Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??
- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…
1 năm sau…
Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.
Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…
“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em…Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”
Một mùa mưa, Sài gòn.
(Sưu tầm)
-
Có 6 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 03:47 PM #690
-
Có 5 thành viên đã cám ơn chantinh7777 :
giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:19 PM #691
câu truyện thật hay với một cái kết rất đời
không thể trách chàng trai được , anh ta đã làm những điều muốn làm ...nhưng cô gái không muốn đón nhận............. rồi thời gian trôi đi... họ vẫn phải đi tiếp con đường của họ.... và trong hoan cảnh nhậy cảm như lúc gặp lại nhau....cũng nên thông cảm cho anh ta... trong một vài giây như vậy... sự lưỡng lự, ngại ngùng là đương nhiên...biết giải thích sao cho cô bồ mới thông cảm, nhất là với một cô bé con nhà lành... đâu có dễ thú nhận mình từng quan hệ với... gái làm tiền
Không cần biết em là ai,
Không cần biết em từ đâu .
Không cần biết em ngày sau
...
Như xa xôi nay quay về gần gũi .
Yêu em khi chỉ biết đó là em .
http://youtu.be/ZFlQXHatUckNgày thì thề biển hẹn non
Tối về hầu vợ bế con quét nhà
-
Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:28 PM #692
- Ngày tham gia
- Dec 2012
- Bài viết
- 0
- Được cám ơn 38 lần trong 6 bài gởi
-
Có 5 thành viên đã cám ơn Forget My Not :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:31 PM #693
- Ngày tham gia
- Dec 2012
- Bài viết
- 0
- Được cám ơn 38 lần trong 6 bài gởi
-
Có 5 thành viên đã cám ơn Forget My Not :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:36 PM #694
Bắt Cá Hai Tay
- Em định bắt cá hai tay đấy à?
- Anh nói gì cơ? Chi quay lại tròn xoe mắt nhìn Quân.
- Không phải à, đưa một tay đây anh giữ, không thì em ngã xuống hồ bây giờ.
- Hì hì. Không cần, cứ kệ em.. Em cứ thích bắt cá hai tay đấy. Nói rồi Chi huơ huơ tiếp cái lưới con con..
Quân nhìn cái dáng nhỏ con của Chi bên mép nước, chẳng nói được gì chỉ biết cười trừ. Anh nằm lên bãi cỏ bên hồ. Cuối chiều, những đám mây trắng chuyển dần sang màu mỡ , mặt trời như quả cầu lửa rực đỏ một góc trời. Gió thổi mạnh hơn, đám lau sậy uốn mình trong gió, rung rung những bông lau trắng xóa. Gần đấy, sen đã tàn, chỉ còn lại những gương sen xa bờ, thay vào đó là hoa súng nở rộ. Hồng, trắng, vàng chen nhau nở giữa hồ như những cô gái yểu điệu váy áo đang tạo dáng nơi xa xa. Liếc nhìn phía Chi, Quân lại mỉm cười. Chi vẫn đang chăm chú hớt hớt mặt nước. Cô gái ấy, chẳng điệu đà mà luôn xinh tươi. Chi không thích những bộ váy diêm dúa, dù khi mặc lên, trông cô không khác một con búp bê dễ thương. Nụ cười cô lúc nào cũng sáng và trong, giọng nói lanh lảnh nhưng lại đáng yêu. Cô gái ấy hay nói với Quân rằng " Đẹp cũng để làm gì, đẹp quá lại có người yêu, em không thích."
- Anh ơi, em vớt được cá thật này! Nà ná na... na na... Chi cho cá vào cái cốc nhỏ bên cạnh rồi chạy đến phía Quân. - Anh nhìn này, bụng nó màu trắng bạc dễ thương chưa.?
- Không cho anh thì chẳng có con nào dễ thương hết!
- Anh đúng là... đểu...! Đưa chai nước kia đây, em thả cá vào cho.
- Ơ, cho anh thật à... con cái nhà ai mà thảo thế.
- Xí... anh đừng có tưởng bở, em mà lừa được thêm vài con nữa thì mới cho anh. Nói xong Chi lại chạy đến mép nước.
- Thôi, anh không lấy cá nữa đâu (lấy em là được rồi - nói thầm), về đi em, gió lạnh, dễ cảm lắm.
Chi chẳng thèm trả lời, tay cầm cái lưới nhỏ hớt hớt.
****
- Em có tài bắt cá thật! Quân nhìn mấy con cá bụng trắng mà Chi đưa cho, khẽ lẩm bẩm.
- Người em còn bắt được nữa là cá!
- Ừ, một tay vài con cá... Á... .Quân kêu khẽ, anh nhìn xuống cổ tay, một vết tím nhỏ.
- Anh nói cái gì đấy...
- Anh đùa thôi mà, gì mà em véo anh đến tím cả tay thế này.
- Thế là nhẹ đấy. Chi vùng vằng bỏ đi trước.
- Chi... .!
****
- Chi...! Làm người yêu anh nhé!
- Anh vừa bảo em bắt cá hai tay cơ mà.
- Anh trêu thôi, em giận thật đấy à?
- Em không thích trêu như vậy... .
- Làm người yêu anh nhé... .
- Em... .Chi chưa nói hết câu, Quân đã đặt nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô.
- Anh chờ câu trả lời của em... Giờ thì đi ăn đã, anh đói lắm rồi.
- Mang cả mấy con cá này à?
- Có sao đâu. Em thích ăn gì?
- Pi... ... ... ... ... ... Pizzzzzza!
- Đi... còn chờ gì nữa... .Quân nắm nhẹ bàn tay, kéo Chi đi.
Tải ảnh
Ba cuộc gọi nhỡ. Hai tin nhắn. "Em đi học về chưa?". "Sao em không nghe máy thế, đọc được tin nhắn gọi lại cho anh." Chi chuyển máy sang im lặng, rồi chăm chú ngồi xem thực đơn.
- Chị phục vụ ngoài kia vừa khen em xinh đấy!
- Lại đùa... Chi vẫn chăm chú xem thực đơn.
- À, thực ra chị ấy khen anh với em đẹp đôi.
- Anh lại tự sướng. Em biết em thế nào chứ.
- Anh chị dùng gì. Chị phục vụ nhẹ nhàng hỏi, ngắt đôi câu chuyện.
- Pizza hải sản, cỡ trung. Soup và soup ngô. Hai pepsi. Hết rồi ạ. Chi nhanh nhảu nói.
- Tối nay anh phải đi học.
- Sao còn đi ăn với em làm gì.
- Nếu không thì em lại bỏ bữa vì chán ăn một mình à.
- Ừ thì... .À mà anh chăm mấy con cá này cẩn thận, nó mà có mệnh hệ gì thì cứ cẩn thận với em. Đôi mắt gườm gườm thành mắt một mí ngộ đến lạ. Quân phì cười.
- Anh còn cười, em nói thật đấy. Chi véo cổ tay Quân.
- Em thật là bạo lực. Thế nếu cá em nuôi chết trước thì sao?
- Thì... Chi nheo mày... - Thì... anh bảo gì em cũng nghe.
****
- Em về cẩn thận nhé, hôm nay anh không đưa em về được.
- Anh đi học ngoan đi, em đi vài bước nữa là về đến nhà rồi còn gì. Mà anh mang cả cá đi học Kinh tế học à?
- Ừ, cho nó đi học cùng. Thế nhé,bye em.
- Bye anh.
Chi bước đi, thỉnh thoảng quay lại, Quân vẫn đang đứng đó như chắc chắn Chi không gặp việc gì mới đi về trường. Bước vào cánh cổng xanh cao lạnh ngắt. Chi rút điện thoại và bấm số.
- Anh à, anh đang làm gì thế?
- Anh đang ở đài truyền hình. Em đi học về chưa? Sao lúc nãy anh gọi em không nghe máy?
- Em để im lặng nên không nghe thấy chuông reo. Em vừa ngồi bên Tây Hồ, gió lạnh bị đau họng rồi nè. Chi giả vờ cái giọng khàn khàn.
- Em phải giữ sức khỏe chứ, ốm thì biết làm thế nào.
- Em ốm thì anh đến chăm chứ sao. Anh ăn tối chưa?
- À, anh vừa ra cổng Bắc ăn với bạn rồi!
- Bạn nào? Gái hay trai?
- À... con trai... Cũng có con gái, nhưng mà bạn cũ cả mà... em đừng giận chứ. Khánh nói nhẹ, dỗ dành Chi.
- Thật là bạn bình thường thôi chứ?
- Thật mà... Thôi anh làm việc nhé, tí xong việc anh gọi cho em.
- Dạ. Chi cúp máy, khẽ cười.
Cô vừa mở cửa thì nhận được tin nhắn "Bạn bè bình thường thôi, bé yêu đừng giận nhé. Yêu em nhiều". Chi nhìn cái vòng mà Khánh tặng, phía bên trong có dòng chữ nhỏ "Yêu Em". Để balo lên ghế, Chi đặt lưng lên giường. Trán cô hơi nóng, có lẽ cô bị nhiễm lạnh. Chi pha lấy ấm chè nóng. Trong lúc chờ đợi, cô bật máy tính check mail. Không có gì đặc biệt. Mở vài bản nhạc không lời. Điện thoại lại báo tin nhắn đến. "Đi học chán quá, anh lại nhớ em rồi". "Chán vậy anh mới nhớ em à". Chi nhắn nhanh lại.
Quân đọc tin nhắn của Chi, bất giác cười. "Em đúng là ngốc thật"
Bỏ đường vào tách trà. Nhấp một ngụm, Chi đọc tin nhắn rồi khẽ cười. Không biết ai mới là kẻ ngốc thật sự. "Anh học đi, em hơi mệt, đi nghỉ đã, mai mới làm bài tập". "Ừ, em nghỉ đi. Uống nước ấm nhé không viêm họng". Chi lại nhắn tin khác cho Khánh "Anh bận thì cứ làm việc nhé, tí không phải qua chỗ em đâu, em hơi mệt, đi nghỉ đã". "Sao vậy? Em ốm à, có cần thuốc gì không anh mang qua?" "Thôi, em nằm một chút là được rồi." "Ừ, vậy em nghỉ sớm đi, Yêu em".
Khuôn mặt Khánh hiện lên vẻ lo lắng khi nhận được tin nhắn của Chi. Hôm nay vì bận đi viết bài mà anh rời lớp sớm mà không kịp nói với Chi, cả chiều nay cô không bắt máy mà lại ra Tây Hồ. Cô hay ra đấy mỗi khi tâm trạng không vui, không lẽ cô giận anh?
- Khánh ơi! Bài viết về tân sinh viên xong rồi đấy, cậu cho in đi nhé.
- Ừ! Xong ngay đây. Công việc lại khiến Khánh bận rộn.
****
Chiếc đèn ngủ sáng nhàn nhạt. Ôm gấu teddy, Chi chìm dần vào giấc ngủ. Giấc mơ chập chờn đến bên cô.
- Sao em lại đối xử như vậy với anh? Khánh hét lên đầy giận dữ.
Chi buông vội tay ra khỏi Quân. Quay sang nhìn Quân, Quân cũng nhìn Chi, ánh mắt đầy thắc mắc. - Anh ta là ai?
Tiếng chuông điện thoại đánh thức Chi khỏi giấc mơ. Tim cô đập trống ngực mạnh.
- Em dậy chưa? Khánh nhẹ nhàng hỏi.
- Chưa...
- Dậy thôi nào bé yêu. Ngoan. Dậy học bài, chiều tan học anh đưa đi chơi.
- Đi đâu ạ?
- Bí mật! Thôi anh phải lên văn phòng khoa đây.
- Vâng.
Cúp máy, Chi thở phào. Hóa ra chỉ là mơ. Vừa chuẩn bị bữa sáng, cô vừa nhắn tin cho Quân. "Sáng nay anh có giờ học không?".
"Anh không. Mới ngủ dậy nè bé."
"Tí đi tự học với em nhé. Em không thích ngồi học một mình."
"Ừ. Em định học ở đâu?"
"Tí em gọi cho anh."
Nhìn bát mỳ với ít rau và vài lát thịt bò đầy mãn nguyện. Chi mở một bản nhạc, vừa ăn mỳ vừa lướt web.
Hãy bước xuống phố với nụ cười tươi dịu dàng
Đón lấy nắng sớm chiếu qua hàng cây buổi sáng
Muốn cất tiếng nói thiết tha dành cho mọi người
Mà lòng ta bồi hồi mãi
Ngại ngùng chi một lời nói... .
****
- Sao em lại tự học ở đây nhỉ? Quân đặt balo xuống thảm cỏ.
- Có gì mà không được hả anh?
- Ừ thì...
- Nhé, ở đây yên tĩnh nè. Không khí lại rất trong lành nữa.
- Đúng là chẳng ai như em. Quân lẩm bẩm, trong đầu nghĩ thầm "Ở một nơi lãng mạn như thế này, lại có cả em, anh có thể học được à?"
- Kệ em... .
- Anh ngồi bên kia nhé. Quân nói rồi mang theo tập vở và cây bút chì đi về phía đối diện.
Chăm chú nhìn Chi, Quân đi lạc khỏi bài toán và những con số. Trong đôi mắt nâu của anh, giờ chỉ còn hình ảnh một cô gái ngồi trên thảm cỏ, lưng dựa vào gốc cây, tay điềm đạm lật từng trang sách. Mái tóc ngắn màu hạt dẻ khiến làn da trắng mịn của cô thêm nổi bật, má hây hây hồng dễ thương. Thi thoảng cô nhoẻn miệng cười, có vẻ cuốn sách ấy khá thú vị. Quân cầm bút, bàn tay đưa những nét vội vàng trên giấy. Hình ảnh một cô gái mỉm cười giữa khung cảnh thiên nhiên lãng mạn hiện ra. Gió nhè nhẹ thoảng qua bay vài sợi tóc, Chi ngẩng đầu quay về phía Quân, ánh mắt chạm nhau. Quân vờ như không biết, chúi đầu vào tập vở. Chi cười khì, gấp cuốn sách lại, tiền về phía Quân.
- Anh đang làm gì "mờ ám" vậy?
- Anh đang làm toán thôi.
- Đâu em xem nào?
Không chờ Quân đồng ý, Chi cầm tập vở lên, lật lật vài trang giấy.
- Anh vẽ... không phải là đẹp, nhưng cũng không xấu. Nhưng mà em thích nên em sẽ lấy.
- Ơ...
- Ơ cái gì mà ơ... công em ngồi làm mẫu.
Quân chưa hết ngạc nhiên và hơi xấu hổ khi bị Chi bắt quả tang anh không làm bài tập mà ngồi vẽ cô, thì Chi đã lại khiến cảm xúc trong Quân dâng trào khi đặt nụ hôn lên má anh, thì thầm: - Yêu anh nhất quả đất.
****
- Cảm ơn anh! Chi nói, rồi kiễng đôi bàn chân, cô đặt một nụ hôn nhẹ vào môi Khánh. Kéo Chi lại gần, Khánh ôm siết lấy cô, chìm vào nụ hôn ngọt ngào nồng ấm.
Nhìn những bông hoa dại tươi sắc phía cửa sổ, Chi thầm cảm ơn Khánh đã mang đến cho cô một buổi chiều tuyệt vời. Lấy cuốn nhật kí, cô viết những dòng chữ nắn nót.
" Ngày... tháng... năm...
Lâu rồi em không có một buổi chiều vui như vậy. Cảm ơn anh nhiều lắm, anh yêu ạ. Anh mang đến cho em không gian mới, cánh đồng rộng mênh mông với những bông hoa dại rực rỡ sắc màu, tất cả đã giúp em mang đi những mệt mỏi. Giờ đây, quanh em chỉ còn tình yêu mà anh dành cho em. Yêu anh nhiều lắm."
****
- Dạo này mày thế nào? Linh thì thầm.
- Tao vẫn bình thường mà. Hỏi lạ. Chi thản nhiên trả lời, tay và mắt không ngừng dò trên giá sách.
- Mày yêu cả Quân và Khánh à? Con bạn cố để không phải hét lên ngạc nhiên.
- Đang trong thư viện. Bé mồm thôi.
- Sao mày lại làm vậy? Khánh yêu mày như thế.
- Mày nghĩ vậy à? Có lúc tao thấy Khánh yêu công việc hơn tao. Gặp Khánh thật khó. Nhưng Quân thì khác, Quân yêu tao và luôn ở bên khi tao cần. Tao cũng không biết tao bị sao nữa.
- Mày không yêu Khánh nữa rồi sao?
- Không phải vậy. Nhưng... .
- Mày điên rồi. Nếu cứ như vậy, mày sẽ phải hối hận. Linh tức giận bỏ đi.
Trời lạnh. Đường phố tấp nập người qua lại. Tay trong tay, Chi và Quân dạo qua những cửa hàng lưu niệm. Chi thấy bàn tay mình ấm hơn bao giờ hết, ấm bởi bàn tay rắn rỏi đang bao bọc bàn tay cô, ấm bởi tình yêu dịu ngọt mà Quân mang đến. Chi cười híp cả mắt khi đụng vào con gấu bông có nhạc Chúc mừng Giáng sinh.
- Em có thích không? Quân dịu dàng hỏi.
- Hì... Chờ em chút. Chi nói rồi rút điện thoại ra nghe, cuộc gọi từ Linh.
- Alo, Linh à , lâu lắm không gặp mày đấy?
- Mày đang đi mua quà Noel à? Sắp về chưa?
- Ừ, có việc gì không?
- Ừ, nhờ mày mua hộ tao một con gấu bông nho nhỏ, dễ thương, tao tặng đứa em mà đang bận không đi chọn được.
- Ừ, tao đang ở hàng thú bông, chọn luôn đây.
Cúp máy. Chi chăm chú nhìn vào đám thú bông. Quân đứng bên tư vấn hết con này đến con khác, mãi Chi mới chọn được một con vừa đẹp, giá lại sinh viên. Đứng ở quầy chờ gói quà, cô bé ở đó cứ tủm tỉm cười, nhìn Chi rồi nói:
- Người yêu chị tâm lý thật đấy.
- Hứ. Em bảo sao.
Cô bé đưa cho Chi một hộp quà khá to : - Anh ấy có viết thiếp trong đó đấy chị.
Chi nhìn hộp quà, rồi bước về phía Quân, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khuôn mặt góc cạnh của anh.
Choang... Tiếng thủy tinh rơi vỡ như tiếng lòng ai tan nát. mọi người hướng về phía đó, nơi một chàng trai có vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn đau khổ, giận dữ. Miệng run run, môi mấp máy mãi mới nói nên lời :
- Em đang làm gì vậy?
- Khánh! Sao anh lại ở đây? Chi lắp bắp hỏi, cô trở nên bối rối, đỏ bừng mặt lên.
Khánh bước về phía Chi, nắm chặt bàn tay cô kéo đi.
Quân ngơ ngác chưa hiểu gì, nhưng nhìn thấy kẻ khác kéo tay người yêu mình đi một cách thô bạo, máu nóng bắt đầu dồn lên gương mặt anh, anh hét lên: - Đứng lại! Anh là ai mà kéo người yêu tôi đi như vậy.
Khánh quay lại ném cho Quân một cái nhìn sắc lạnh.
- Ai là người yêu anh? Cô gái này sao? Cô ấy và tôi yêu nhau đã hơn năm nay rồi, sao có thể là người yêu anh được? Khánh nhếch mép, nụ cười của anh như thể nói vào mặt Quân rằng "Mày đừng có mà ngộ nhận."
- Chi! Em nói đi. Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Giọng Quân chuyển dần sang bực tức, bàn tay anh nắm chặt, đỏ ửng rồi chuyển màu tím. Cả hai chàng trai đang nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
- Em... Em... Đôi mắt Chi chớp chớp, nước mắt lăn dài, cô nói không nên lời. Khánh buông tay cô ra. Như nhận ra điều gì khác lạ, anh nói :
- Đến giờ, em vẫn không thể nói ra em là người yêu anh, anh là gì trong trái tim em hả Chi? Nếu em không còn yêu anh, em có thể nói chia tay. Sao em lại đối xử với anh như vậy. Tình yêu không phải trò đùa, em coi những gì tôi dành cho em chỉ là mảnh giấy bỏ vô sọt rác. Những tin nhắn yêu thương, những nụ hôn em dành cho anh, tất cả chỉ là giả dối sao? Em nghĩ khi em lừa dối anh sẽ khiến anh vui sao? Xin lỗi vì anh đã ở bên em suốt thời gian qua, nếu đã từng có lúc em yêu anh, cảm ơn em vì điều đó.
- Anh! Chờ em! Chi hét lên níu chân Khánh. Khánh dừng lại chờ Chi chạy đến nhưng bàn chân cô chùn lại. Chi lưỡng lự, sau lưng cô lạnh buốt. Ánh mắt Quân như soi thấu tâm can cô. Khánh thở dài, không do dự quay bước. Quân tiến lại gần Chi, ánh mắt tóe lên tia đỏ giận dữ, nhưng nhiều hơn cả là sự thất vọng tràn ngập :
- Hóa ra là vậy đấy cô bé của anh. Giờ thì anh đã hiểu, vì sao em ngập ngừng khi nói yêu anh, vì sao khi đi bên anh em luôn có cảm giác không an toàn. Em làm như vậy để được gì? Tình yêu không đáng ghét đến mức bị em đối xử như vậy. Đã bao giờ em hỏi mình rằng anh yêu em nhiều đến thế nào? Có bao giờ em nghĩ anh đã từng mơ về ngôi nhà hạnh phúc có anh, có em và cả tương lai của chúng ta? Đã bao giờ em nghĩ sẽ yêu chân thành một người, yêu đến mức người ta có làm em đau đến mấy thì em cũng không thể phủ nhận tình yêu ấy không? Là anh bây giờ đây. Anh yêu em nhưng anh không thể làm con rối trong tay em thêm nữa. Hãy để những kẻ khác làm con rối trong tay em.
- Anh... Đừng đi. Chi chạy theo níu lấy Quân nhưng anh gạt phắt tay cô. Cô loạng choạng ngã. Quân liếc nhìn cô, nhếch mép cười mỉa rồi bỏ đi. Còn mình Chi ngồi lại, tay bưng lên mặt khóc. Những người xung quanh nhìn cô chỉ trỏ, xì xầm bàn tán. Đầu óc cô quay cuồng bởi những lời nói, những mảnh suy nghĩ đan xen trong tâm trí. Bỗng cô thấy có ai đó đang đứng bên mình, đưa bàn tay để kéo cô dậy. Ngước gương mặt đỏ lấm lem nước mắt, cô nhận ra một người quen.
- Linh...
- Đứng dậy đi. Linh vẫn chìa bàn tay ra trước mặt Chi. Chi vội đưa bàn tay mình như tìm được kẻ chết đuối tìm được chiếc phao. Linh đứng đây, cô không đơn độc trước những lời bàn tán. Linh cũng sẽ giúp cô, cho cô một lời khuyên. Cô giang đôi bàn tay để ôm lấy Linh, để dựa vào Linh mà khóc. Linh nhẹ nhàng vỗ về.
- Khóc đủ chưa? Ướt hết vai rồi.
Chi khẽ khàng rời khỏi Linh, mắt cô sưng mọng nước mắt. Linh giơ tay lau những giọt nước mắt rơi. Rồi... Bốp... bốp... bốp... Linh thẳng tay tát vào gương mặt đang đờ đẫn đi của Chi.
- Của Khánh... của Quân... và cả của tao.
- Linh... Sao lại làm vậy?
- Sao lại làm vậy ư? Cô nên tự hỏi bản thân mình ấy. Tôi chưa từng nghĩ tôi sẽ có một người bạn như cô. Cô là gì mà vì cô, tôi đã không còn tương tư mơ mộng đến Khánh. Tôi chấp nhận làm kẻ đứng ngoài, để nhìn hai người vui vẻ hạnh phúc. Khánh yêu cô, tình yêu của anh ấy thuyết phục tôi từ bỏ tình yêu của mình, nhưng cô thì sao? Tình yêu của cô có đem lại hạnh phúc cho Khánh? Cô chỉ là một kẻ tham lam muốn tất cả mọi thứ thuộc về mình mà thôi. Bản thân cô có hiểu tình yêu là gì không? Vở kịch của cô đến đây chấm dứt rồi, vai diễn của cô cũng vậy. Tôi xấu hổ khi đã là bạn của cô.
Linh đã bỏ đi. Khánh và Quân cũng không còn bên Chi. Cô bước đi vô hồn giữa dòng đường tấp nập. Những ánh đèn lấp lánh đón chào đêm Noel, người người tươi cười. Những cặp đôi tay trong tay hạnh phúc. Hạnh phúc đã từng trong tay cô, nhưng tất cả đã vụt qua. Vụt qua trong tíc tắc, không phải vì Linh, vì Khánh, vì Quân mà chính bởi Chi. Bởi trái tim cô không hề biết, Tình yêu là gì.
Hạnh phúc vụt qua, cô ngơ ngác giữa dòng đời, Yêu thật lòng hay Yêu giả dối? Sống chân thành hay Sống dối gian? Tình cảm của cô dành cho Khánh và Quân đều rất thật, nhưng khi yêu, chân thật chưa phải là đủ, Tình yêu thật sự chỉ tồn tại khi chân thành và sự duy nhất song hành với nhau.
-st-
Ngày thì thề biển hẹn non
Tối về hầu vợ bế con quét nhà
-
Có 4 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:44 PM #695
-
Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 04:50 PM #696
Thơ ngày mưa
gió buổi chiều thổi mỏi đời lênh đênh
qua quán cũ nghe lòng xưa đã ướt
ngó xuống bàn tay ngậm ngùi đôi mắt
bốn mươi năm chút mộng cũ vơi đầy
một góc trời đứng khóc dưới mưa bay
khúc hát tình quê ai vừa cất giọng
ai có cha già một phương lận đận
ai có người tình một thời chia tan
cho hồn tôi góp tiếng xin van
xin nhánh mưa xa thôi đừng tới nữa
xin nụ môi ai im lìm nhắc nhở
nụ môi mềm như một đoá chiêm bao
ôi cha già trên quê nghèo biển dâu
như chiếc bóng run đêm dài bất hạnh
như chiếc bóng thương thằng con xa vắng
nhìn không qua mưa lớp lớp mù trời
Ly rượu đầy không đủ cạn nỗi đau
không đủ thắp cho lòng tôi hy vọng
Đường phố chiều đông cho lòng tôi lá rụng
người yêu xưa chân đất có về luôn
kỷ niệm ngây thơ còn đủ vui buồn
em có ghé căn phòng tôi gió bão
em có hiểu cho lòng tôi nức nở
khi tình yêu bắt đầu ngày mưa
chiều quê người và chút mộng xanh xao
buồn như thế đến bào giờ em hỡi
ngó xuống con đường, con đường mưa nổi
ngó thân phận mình lại khóc vô duyên
Quê thì xa, em đã vắng, đâu bình yên
-st-
Ngày thì thề biển hẹn non
Tối về hầu vợ bế con quét nhà
-
Có 4 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 09:39 PM #697
Member
- Ngày tham gia
- Nov 2012
- Bài viết
- 429
- Được cám ơn 820 lần trong 400 bài gởi
Chào Em !
Anh sang d đ Vietstock đã lâu nhưng chưa hề ghé qua một quán nào và quán đầu tiên anh ghé thăm là Hội Quán. Điều này chứng tỏ anh quý mọi người ở đây biết bao nhiêu.
Ngôi nhà anh mới xây cũng vắng vẻ cô đơn như người chủ của nó vậy, nhưng đã xây rồi thì anh cố gắng trang trí, tô điểm cho nó ngày càng ấm cúng. Và anh cho rằng Hội Quán là nơi thứ 2, anh ghé thăm mỗi ngày.
-
Có 4 thành viên đã cám ơn thuyenhbl :
giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
13-12-2012 09:58 PM #698
Member
- Ngày tham gia
- Nov 2012
- Bài viết
- 429
- Được cám ơn 820 lần trong 400 bài gởi
Bài thơ " hương đồng " của Em Uyên quả là hay, lại rất hợp với tâm trạng của anh khi mơ về quá khứ. Những lúc như vậy, anh thường buông mình trong khoảng không gian bao la để tâm sự với người thân. Những cơn gió chiều mơn man thơm mùi lúa đã gợi nhớ trong anh những kỷ niệm năm nào.
Cảm ơn Em đã mời anh sang đây và " Hội Quán " đã trở nên một nơi thân thương một chốn để về.
-
Có 5 thành viên đã cám ơn thuyenhbl :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
14-12-2012 12:07 AM #699
Mừng bác về nhà
... Chắc bác mải ấp chứng nên quên mất rằng " hội quán " của chúng ta hoạt động trên tinh thần " làm Chủ tập thể XHCN " vậy Là tất cả mọi người đều có quyền lợi và trách nhiệm Chung vui và xây đắp cho " hội quán " ngày càng ấm cúng ...và tốt đẹp hơn.rất mong bác phát Huy tinh thần trách nhiệm
Để thuờng xuyên đóng góp bài và tham gia mọi phong trào thi đua của Hội
Ngày thì thề biển hẹn non
Tối về hầu vợ bế con quét nhà
-
Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
-
14-12-2012 12:12 AM #700
IM LẶNG ĐÊM HÀ NỘI
Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn
trong căn phòng nhỏ bé
đêm cuối thu trăng nhạt
sương mù .
Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya
không gian dạ hương sâu thẳm
vài tiếng khắc khoải vọng về .
Chỉ còn mênh mông gương hồ
hiu hắt soi
những cây bàng lá đỏ
từng cột đèn góc phố
chơ vơ nhìn nhau .
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu
anh đi có đôi lần nhìn lại .
Chỉ còn em
im lặng đến tê người
-st-Ngày thì thề biển hẹn non
Tối về hầu vợ bế con quét nhà
-
Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
Cập nhật phần Hỏi-Đáp - Hội thảo: Nhận diện cơ hội và rủi ro trong 2011
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 10Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM




Trích dẫn

Bookmarks