Chủ đề: Tình hình hiện nay? Đến 31/05/11
-
25-05-2011 01:40 PM #22441
Platinum Member
- Ngày tham gia
- Oct 2009
- Bài viết
- 3,741
- Được cám ơn 551 lần trong 424 bài gởi
-
25-05-2011 01:44 PM #22442
không có gì là mãi mãi !!!!!



-
25-05-2011 01:47 PM #22443
Đợt này chết hết một phần vì cái này
Nhưng khi cách đây hai tuần, UBCK thông báo tính lại chỉ số của hai sàn CK, nhưng lại không làm ngay mà chỉ thông báo. Do đó, những CP có vốn hóa lớn đề cập ở trên bị bán ra không thương tiếc, kéo theo VN-Index rơi tự do.
http://.vn/20110525095057409CA31/vni...thi-truong.chn
tội của "chúng nó" quá lớn
-
25-05-2011 01:48 PM #22444
Sàng lọc ngân hàng: Đường đến minh bạch còn xa
Cổ tích và GDP

GDP (Gross Domestic Product) là tổng các sản phẩm và dịch vụ được mua và bán, không phân biệt là những giao dịch đó làm cho cuộc sống tốt đẹp lên hay tồi tệ đi. Nói cách khác, GDP chỉ đo duy nhất một thứ là dòng chảy tiền tệ trong nền kinh tế.
Thay vì bóc tách những hoạt động tạo ra lợi ích và những hoạt động mang tính hủy hoại, GDP cho rằng mọi giao dịch tiền tệ đều tốt cho nền kinh tế và vì vậy tốt cho cuộc sống. Có đúng vậy không?
Chuyện cổ tích kể rằng có một nàng tiên là Hạc trên trời bị đày xuống trần gian làm người, và vì ơn cứu tử mà nàng lấy phải một người chồng nghiện rượu. Nhà nghèo túng, mỗi lần chồng đòi tiền uống rượu, nàng phải kín đáo hóa thành Hạc và nhổ vài cọng lông để dệt lụa bán lấy tiền.
Ngày tháng qua, chàng cứ ngày ngày tiêu tiền, uống rượu, còn nàng thì ngày càng hao gầy. Đến một ngày nàng kiệt sức, không còn hóa lại kiếp tiên được nữa, nàng chết, chàng khóc than thì đã muộn màng.
Nếu một nhà kinh tế học ngày nay cộng tiền bán lụa của nàng và tiền mua rượu của chàng thì sẽ ra con số GDP của gia đình này, và nếu đọc “báo cáo kinh tế” của gia đình, có khi thấy sự tăng trưởng - tháng sau cao hơn tháng trước, nhưng rõ ràng đây không phải là sự phát triển bền vững. Như vậy, cần phân biệt sự “tăng trưởng” - đo bằng GDP - với sự phát triển bền vững.
Mặt khác của tăng trưởng GDP
Ở một làng nọ, nạn trộm cắp hoành hành làm người dân khốn khổ. Nhà nào cũng phải xây hàng rào cao, gắn miểng chai, mua thêm ổ khóa, nuôi giữ nhà... Tất cả các khoản chi tiêu ấy sẽ được tính vào GDP của làng.
Các con đường làng thì đầy ổ , ổ voi, người dân lại thiếu ý thức giao thông nên tai nạn xảy ra thường xuyên, nhiều người bị thương và phải nhập viện. Các chi phí chữa trị cũng được tính vào GDP của làng. Như vậy, tệ nạn xã hội và tai nạn giao thông giúp tăng GDP!
Trong làng có một gia đình, người cha già yếu lo lắng cho con cái bằng cách vay tiền hàng xóm để mở cho con một cửa hàng. Sau đó cha mất. Tiền cha vay được tính vào GDP. Cửa hàng buôn bán phát đạt, tăng thêm GDP.
Trong khi đó, ở một gia đình khác, người cha đi vay tiền để xây căn nhà to cho nở mặt nở mày với hàng xóm. Cha giao cho người anh cả ước lượng chi phí xây nhà. Người anh cả tham lam báo với cha con số chi phí cao hơn để lấy tiền đi ăn nhậu, cha phải đi vay thêm. Lại chẳng may cha thuê nhằm một nhóm thợ gian dối, xây nhà kém chất lượng. Sau vài năm thì căn nhà mục nát và người con út phải gồng lưng trả món nợ xây nhà của cha lẫn tiền vay thêm để xây lại căn nhà mới. Toàn bộ các khoản tiền người cha đi vay và người con út đi vay đều được tính vào GDP của gia đình.
Như vậy, GDP tăng nhờ vay tiền đầu tư và tiêu xài.
Rồi cả làng, ai cũng muốn tăng trưởng GDP nên từ chối việc tự chăm sóc con cái và cha mẹ già (vì những công việc tự làm không có giao dịch tiền tệ, nên không được tính vào GDP, không giúp tăng trưởng GDP). Thay vào đó, người này thuê người kia quét nhà cho mình, còn mình thì đi trông con cho nhà khác, nhà khác thì đi làm thuê cho nhà khác nữa. Cuối cùng, GDP của làng tăng vượt bậc!
Ở một làng khác, thiên nhiên còn tốt tươi, cá dưới sông nhiều vô kể, nhà nhà cứ việc đến bữa cơm là quăng chài, giăng lưới, đem cá về rồi tự nấu ăn (vì bán cũng không ai mua). Quanh năm suốt tháng và có khi là cả đời người, người dân trong làng không phải tốn đồng nào để mua cá ăn, vì vậy, lợi ích về cá không được tính vào GDP. Một kinh tế gia từ xa đến đọc “báo cáo kinh tế” của làng và lắc đầu buồn bã bảo rằng, làng này nghèo quá, không tăng trưởng GDP gì cả! Sau đó, có một nhà máy mọc lên gây ô nhiễm dòng sông, cá chết hết, nhưng sự mất mát này không được tính vào GDP.
Như vậy, GDP không tính những thứ không qua mua bán và không tính sự cạn kiệt tài nguyên.
Nhà máy gây ô nhiễm do vài gia đình hùn vốn đầu tư nên thu nhập của nhà máy chủ yếu là cho các gia đình có hùn vốn. Những gia đình khác được hưởng lợi từ việc đi làm thuê cho nhà máy nhưng không còn được hưởng nguồn cá dưới sông.
Các hoạt động gây ô nhiễm dòng sông của nhà máy được tính vào GDP. Sau đó, làng không còn nước sạch nên lập ra một quỹ với số tiền lớn để xử lý ô nhiễm. Số tiền này lại được tính vào GDP của làng. Tại cuộc họp làng, có người kêu lên: “Nhờ có nhà máy gây ô nhiễm, GDP làng ta tăng lên!”. Ô nhiễm tăng, GDP cũng tăng!
Thước đo mới: GPI
GPI (Genuine Progress Indicator), tạm dịch là chỉ số tiến bộ thực, là một khái niệm mới để đo sức khỏe kinh tế của một quốc gia, được đưa ra vào những năm 1990 và được những người thuộc trường phái “kinh tế xanh” cổ vũ.
Không hoàn toàn loại bỏ GDP, GPI là sự mở rộng, cho thấy bức tranh toàn diện hơn của sự phát triển. GPI tính thêm khoảng 50 khía cạnh của đời sống mà GDP bỏ qua, bao gồm những yếu tố xã hội và môi trường. Ngoài ra, nó còn tách bạch những giao dịch kinh tế làm tăng chất lượng cuộc sống và những giao dịch làm suy giảm chất lượng cuộc sống. GPI lồng ghép tất cả các yếu tố này vào một chỉ số tổng hợp, đặt lên bàn cân để so sánh lợi ích và chi phí.
Trong câu chuyện về làng có nạn trộm cắp và tai nạn giao thông nói trên, GDP sẽ tính tất cả chi phí bệnh viện, chi phí kiện cáo, tiền mua ổ khóa, làm thêm hàng rào..., trong khi GPI sẽ trừ các con số này ra. GPI vì vậy là công cụ đo sức khỏe của nền kinh tế tốt hơn, giúp né tránh con đường phát triển mà sự tổn thất cho thế hệ hôm nay và mai sau (không được nhìn thấy trong GDP) lớn hơn lợi ích.
Nếu một hoạt động kinh tế ngày nay làm cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên, chức năng sinh thái, hủy hoại môi trường, thì nó không thực sự cải thiện cuộc sống, nó vay của các thế hệ mai sau. GDP xem sự vay mượn này là thu nhập cho thế hệ hiện tại, còn GPI sẽ tính sự suy thoái hệ sinh thái, đất đai như là chi phí.
Vào năm 1994, Clifford Cobb, Ted Halstead, và Jonathan Rowe đã cho ra kết quả GPI của Mỹ và tạo ra sự “giật mình” vì nó rất khác biệt với kết quả tăng trưởng đo bằng GDP. Kết quả GPI đó cho thấy tình trạng thực sự của nguồn vốn tự nhiên, xã hội, con người, và vật chất của Mỹ không phải tốt như người ta tưởng.
* * *
Hiện nay, vì mục tiêu tăng trưởng kinh tế, các quốc gia ở vùng hạ lưu sông Mêkông dự kiến xây các đập thủy điện trên dòng chính, tạo ra một danh sách dài những rủi ro tổn thất to lớn. Thu nhập từ các dự án thủy điện được tính vào tăng trưởng GDP rất dễ dàng, nhưng muôn vàn những “chi phí” khác đối với hàng chục triệu người sống trong lưu vực - ở thế hệ hôm nay và những thế hệ mai sau, sẽ không hiện diện trong cách thống kê kinh tế thông thường bằng GDP.
Vẫn biết sự tăng trưởng là cần thiết và để phát triển đôi khi phải chấp nhận thay đổi hoặc đánh đổi. Nhưng nếu “tổng cái lợi” nhỏ hơn “tổng cái thiệt hại” thì chẳng nên đánh đổi. Và một khi còn những rủi ro chưa được hiểu rõ hoặc chưa chắc chắn có biện pháp khắc phục thì nguyên tắc cẩn trọng là nguyên tắc vàng trong việc ra quyết định để không phải hối tiếc về sau.
ThS. Nguyễn Hữu Thiện



-
Những thành viên sau đã cám ơn :
Gecko68 (25-05-2011)
-
25-05-2011 01:49 PM #22445
-
25-05-2011 01:53 PM #22446
-
25-05-2011 01:55 PM #22447
Gold Member
- Ngày tham gia
- Feb 2010
- Bài viết
- 1,900
- Được cám ơn 513 lần trong 359 bài gởi
Nguyên cán bộ QLTT cầm đầu đường dây thuốc lá lậu cực lớn
(Dân trí) - Hai chiếc xe máy chở thuốc lá lậu chạy bạt mạng, bất chấp đèn tín hiệu giao thông, những đối tượng cố gắng vặn hết ga để đưa hàng về điểm tập kết...
Lê Ngọc Tuấn, đối tượng cầm đầu đường dây mua bán thuốc lá lậu
Chiều 24/5, các trinh sát thuộc Phòng CSĐT tội phạm về trật tự quản lý kinh tế và chức vụ (PC46) - Công an TPHCM đã phối hợp cùng Công an quận Bình Thạnh xóa sổ một đường dây vận chuyển, tàng trữ, tiêu thụ thuốc lá ngoại thuộc hàng cấm có quy mô cực lớn tại thành phố.
Sau một thời gian theo dõi, rạng sáng ngày 24/5, nguồn tin của các trinh sát báo đã có một cuộc vận chuyển thuốc lá lậu từ địa bàn huyện Đức Huệ (tỉnh Long An) qua tỉnh lộ 10 đang trên đường vận chuyển về điểm tập kết tại khu vực chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh).
Âm thầm đeo bám theo dõi, cơ quan chức năng ập vào điểm tập kết tại nhà số 30B đường Lê Quang Định (phường 14, quận Bình Thạnh), bắt quả tang việc giao nhận hàng giữa Lê Ngọc Tuấn (51 tuổi) vừa là chủ nhà, vừa là chủ hàng và hai đối tượng vận chuyển là Huỳnh Đức Hạnh, Võ Hoàng Long (cùng 20 tuổi). Mở rộng điều tra, công an bắt giữ thêm tên Nguyễn Hồng Sơn (42 tuổi, là người dẫn đường).
Các tên Hạnh, Long và Sơn chuyên làm nhiệm vụ chở thuốc lá lậu, dẫn đường
Kiểm tra xe máy của tên Hạnh và Long, lực lượng quản lý thị trường thu giữ 1.200 gói thuốc lá ngoại đựợc bọc kỹ trong bao xốp đen. Tiếp tục khám xét tại nhà số 30B và kho hàng cùng số 30 B, lực lượng kiểm tra tiếp tục thu giữ hơn 13.000 gói thuốc ngoại các hiệu: Jet, Hero, Scott, Esse, Oris, Marlboro, June… và 1.300 gói thuốc lá ngoại tại kho hàng (nhà không số) ở gần đó của Lê Ngọc Tuấn.
Ngoài số thuốc lá ngoại với tổng số lượng gần 17 nghìn gói, lực lượng kiểm tra còn tạm giữ tại nhà và kho cuả Tuấn hơn 30 nghìn gói thuốc lá nội các loại chưa xuất trình được hoá đơn chứng từ.
Tang vật bị thu giữ
Được biết, đối tượng điều hành đường dây thuốc lá lậu này là Lê Ngọc Tuấn, nguyên là cán bộ Quản lý thị trường nên đã sử dụng các phương thức, thủ đoạn hết sức tinh vi trong việc tổ chức hoạt động mua bán, vận chuyển thuốc lá ngoại với số lượng lớn để đối phó với cơ quan chức năng.
Hiện vụ việc đang được cơ quan công an điều tra làm rõ.
Trung Kiên
-
25-05-2011 01:55 PM #22448
-
25-05-2011 01:55 PM #22449
Mới có chục phiên làm gì mà xoán tít lên vậy các chú tôi dự tính 20 phiên mà....cứ tà tà ,ít nhất 8 phiên như hôm nay mới xem xét....


-
25-05-2011 02:01 PM #22450
-
25-05-2011 02:05 PM #22451
8 phiên nữa là VNI khoảng 250, bác vẫn hơi lạc quan đó

sang tuần sau sẽ có sóng hồi, nhưng chỉ được 1,2 phiên, các bác tin không?
-
25-05-2011 02:12 PM #22452
Member
- Ngày tham gia
- Sep 2009
- Bài viết
- 489
- Được cám ơn 54 lần trong 26 bài gởi
-
25-05-2011 02:13 PM #22453
-
25-05-2011 02:20 PM #22454
-
25-05-2011 02:26 PM #22455
Platinum Member
- Ngày tham gia
- Oct 2009
- Bài viết
- 3,741
- Được cám ơn 551 lần trong 424 bài gởi
-
25-05-2011 02:33 PM #22456
Sau 8 phiên nữa mà tt không cầm máu được ,thì điều tồi tệ nhất sẽ sảy ra ,vì nợ xấu ngày càng gia tăng -không có khả năng thu hồi -vỡ nợ hàng loạt.......... theo tôi được biết thì chính phủ đã đề cập đến vấn đề này ,còn cp hành động như thế nào thì chịu [ kinh nghiêm của Nhât bản là khi xảy ra động đất sóng thần,việc đầu tiên là cấp cứu người bị nan ,tiếp theo là khẩn cấp cứu hệ thống tài chính ]


-
25-05-2011 02:39 PM #22457
-
25-05-2011 02:40 PM #22458
Gold Member
- Ngày tham gia
- Feb 2010
- Bài viết
- 1,900
- Được cám ơn 513 lần trong 359 bài gởi
Đại tướng Võ Nguyên Giáp và 4 điều tiết lộ
TRẦN KHẢI THANH THỦY
Nguồn www.tadmedia.com
Ngay thời kỳ còn là giáo viên trường làng, với tư cách là con của cựu chiến binh, một người nổi tiếng với thành tích ... hiếu thắng, thích tranh luận, từng làm cho các thầy dạy mình (trường Lục quân khoá 4) nhiều phen... đớ lưỡi, cứng họng, đờ hàm, vì không trả lời nổi câu hỏi hóc búa của bố tôi, vốn xuất thân là con quan - học rộng, tài cao con nhà nòi (ông tôi thường được gọi là thầy phán, tức thông dịch viên cho nhà nước đại Pháp, lương mỗi tháng 5 cây vàng, con cái học hành đỗ đạt, có cả tá con sen thằng ở trong nhà), ông đã thực sự gây được ấn tượng trong tầng lớp bạn bè cùng học cũng như các thầy cô, trong đó có tướng Giáp. Vì thế, ngay cả khi ông đã mất, bạn bè vẫn tiếp tục qua lại hỏi thăm, giúp đỡ gia đình tôi. Cũng vì thế, hai mẹ con tôi nhiều lần được theo những người bạn của bố vào thăm tướng Giáp tại nhà (số 25 Hoàng Diệu) cũng như trong các cuộc họp truyền thống của trường Lục Quân vào ngày 15-4 hàng năm. Khi đó, ông thường xuất hiện trước đám đông trong bộ đồ sĩ quan quân đội, nổi tiếng với câu nói hóm hỉnh: "Năm nay mình đã hơn 70 tuổi rồi, nhưng vẫn là một thanh niên già, vẫn có thể cưỡi ngựa, trèo đèo lội suối như thời kỳ còn ở Sông Công, Núi Guộc (Thái Nguyên), nơi trường Lục quân Trần Quốc Tuấn đóng quân.
Sau đó, tôi chuyển sang làm phóng viên báo ****, cũng là phóng viên nữ duy nhất của toà soạn báo Cựu Chiến Binh, nên càng có điều kiện tiếp xúc với tướng Giáp nhiều hơn (vào các dịp lễ thượng thọ, sinh nhật, lễ, tết v.v) ..một trong những lần đó là ngày sinh lần thứ 84 của ông. Giữa các đoàn khách nườm nượp ra vào, đa phần là bộ đội lính tráng, ông vui vẻ hồ hởi bắt tay từng người, nhận của học trò Nguyễn Thuỵ Ứng (dịch giả Sông Đông êm đềm 4 tập), một bức tranh khổ rộng chỉ duy nhất một chữ thọ với 1.000 kiểu viết khác nhau. Cuối cùng, dường như không nén nổi xúc động trước sự quan tâm đặc biệt của mọi người, ông cất giọng trầm, đục kể lại:
- Tôi đã tưởng sẽ đem những điều bí mật của mình xuống mồ, nhưng tôi không ngờ trời cho tôi thọ đến vậy. Vì thế, trong lần sinh nhật lần thứ 84 này, tôi xin tiết lộ 4 điều bí mật trong cuộc đời tôi để anh em biết. Lập tức cả căn phòng lặng phắc, nghe rõ cả tiếng gió lao xao trên các tàu lá dừa ngoài vườn.
Điều thứ nhất - ông kể: Năm 1971, còn gọi là chiến dịch đỏ lửa tại thành cổ Quảng Trị. Khi đó, tôi vẫn lấy phương châm tiến công như mọi khi: "Lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, lấy yếu tố bất ngờ để tạo thế chủ động, giúp địch trở tay không kịp". Cứ dùng chiến tranh du kích tiêu diệt hàng ngày, hàng giờ, hết đêm này sang đêm khác để địch suy tổn lực lượng rồi đánh cấp tập một trận giải phóng dứt điểm thành cổ như mọi trận khác vẫn diễn ra từ trước đến nay. Không ngờ quan điểm của tôi bị Ba Duẩn (tức Lê Duẩn) bác bỏ không thương tiếc. Giữa hội nghị, anh Ba đập tay xuống bàn, quát: - "Thế là giảm sút ý chí chiến đấu. Phải cho địch biết thế nào là quả đấm chủ lực của quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Vì vậy tôi yêu cầu: Cứ đánh vỗ mặt thành cổ Quảng Trị cho tôi. Sống chết, đúng sai tôi chịu trách nhiệm".
Kết quả trong suốt 60 ngày đêm của chiến dịch thành cổ, cứ 5 giờ 30 phút chiều, khi trời bắt đầu nhập nhoạng tối, một đại đội ta có mặt ở bên này bờ sông Thạch Hãn, lặng lẽ bơi sang để đánh vỗ mặt thành, 8 giờ 30 phút bơi trở về chỉ còn được mươi, mười lăm người. Lần nhiều nhất là 35 đồng chí (cả lành lặn, cả bị thương). Lần ít chỉ còn 5, 7 đồng chí thương tích đầy người, thậm chí có lần cả một khúc sông, không một bóng người, chỉ có tiếng gió hú ghê rợn như những âm hồn vọng vang khắp đáy sông. Như vậy, trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (khoảng 135 đồng chí), và 60 ngày đêm tấn công thành cổ cũng là 60 ngày đêm ta mất gần một vạn người, biến thành cổ Quảng Trị thành nấm mồ chôn thanh niên, sinh viên trí thức Việt Nam.
Thứ hai, vươn cao cái cổ gầy, phát ra giọng nói nửa như kiêu hãnh, nửa như nuối tiếc, khuôn mặt đẫm vẻ u hoài, bí ẩn, ông tiếp: - Lẽ ra ta không có được chiến thắng lẫy lừng là giải phóng Miền Nam, chỉ vì sau hội nghị Paris 1973, anh Ba Duẩn ra chỉ thị ngừng tất cả các cuộc tấn công lại, chỉ tập trung vào củng cố lực lượng, tăng gia sản xuất, nuôi quân cho tốt rồi sau vài năm phát triển vượt bậc sẽ đánh một trận tơi bời, dứt điểm, không để địch có cơ ngóc đầu phản công như hồi tổng tiến công xuân Mậu Thân 1968 nữa.
Khi kế hoạch đưa ra, rất nhiều anh em, tướng tá cũng như lãnh đạo đơn vị không hài lòng, nhưng là lệnh của cấp trên nên buộc phải chấp hành, không ngờ, phía dưới, cũng như vùng sâu vùng xa, lực lượng dân quân, du kích, bộ đội địa phương, phần đang phát triển mạnh nên không chịu ngừng kế hoạch luyện tập, tấn công lại, phần vì không nhận được lệnh trên nên cứ âm thầm chuẩn bị. Thế là như đứa bé đang tuổi ăn tuổi lớn, không có cách gì ngừng sự phát triển lại được nên đành để vậy. Nhờ đó ta có được chiến thằng vĩ đại vào 4-1975.
Ngừng lời, đưa mắt nhìn khắp hàng quân, chiến sĩ, học trò một thời đầy tin cẩn, ông lên tiếng bằng chất giọng khàn, đục, nghiêm trang:
Thứ 3, khi biết sớm muộn gì ta cũng tấn công vào dinh độc lập, chiến thắng dứt điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ dằng dặc 21 năm, tôi có đưa ra đề nghị:
Ta đánh giặc để thống nhất hai miền, để làm theo lời dạy của Hồ Chủ tịch: "Hễ còn một tên xâm lược trên bờ cõi Việt Nam, phải quét sạch nó đi". Riêng các phái đoàn ngoại giao của Mỹ cũng như đại sứ quán Mỹ đóng tại Việt Nam , ta nên tôn trọng vì họ là những người chứng kiến cuộc chiến tranh này và họ sẽ ghi nhận thành tích của chúng ta, không nên đối xử thô bạo với họ như kẻ thù, không ngờ anh Ba Duẩn trợn mắt quát:
Không được, phải đánh chết những con , kể cả khi nó đã rơi xuống nước. Tất cả bọn Mỹ, dù là cán bộ ngoại giao hay Lầu Năm Góc đều là kẻ thù của nhân dân Việt Nam. Vì thế, phải chiến đấu quét sạch chúng đi, không để một tên xâm lược nào trên mảnh đất chúng ta.
Quá khứ đè nặng trên đôi chân của tuổi 84, đang nói, ông ngồi phịch xuống ghế, cạnh bà Hà (vợ ông) gương mặt đẫm vẻ hoang mang ngơ ngác, cũng như thoáng chút bần thần;
- Cũng vì quen với tiền lệ ở các quốc gia khác, quân đội cứ đánh, còn cán bộ ngoại giao đóng vai trò quan sát, không hề bị chi phối bởi cục diện giữa hai trận tuyến, kẻ thắng, người thua, nên đại sứ quán Mỹ, các phóng viên mặt trận, vẫn ung dung tự tại trước cuộc tấn công ngày một ồ ạt và thế thắng như chẻ tre của ta... Không ngờ, khi lệnh anh Ba Duẩn ban ra, tất cả đang từ thế chủ động thành bị động, phải lập tức thu xếp đồ đoàn ra về trước khi Sài Gòn giải phóng. Chính vì thế cảnh vô cùng hỗn loạn trong các ngày 28, 29, 30/4/75 xảy ra. Hàng chục máy bay lên thẳng bị hàng trăm người đeo bám, để lại một dấu ấn nhục nhã trong lịch sử nước Mỹ. Ngay sau đó ta phải trả một giá qúa đắt cho chính sách cực đoan của mình. Hiếu thắng một giây, kiêu ngạo một giờ mà đổi bằng cái giá của 20 năm cấm vận. Cả nước vật lộn trong mưu sinh, khốn khó của thời hậu chiến.
Giọng ông cất cao lên một nấc, trở lại tư thế nhìn thẳng, ông đưa bàn tay khô héo, chi chít các vết đồi mồi, lên cổ, lên ngực, cố giữ một cơn ho:
Thứ 4, ngay từ cuối năm 1979, khi biết Pol-Pot gây ra hoạ diệt chủng ở Căm pu Chia, tôi đã phát biểu trong cuộc họp: "Trong hai thằng Lào và Căm pu Chia , chỉ có thằng Lào là anh em với mình thôi, còn thằng Căm pu Chia sẽ phản lại Việt Nam mình đó, không nên đưa quân sang giúp nó, khi chưa có sự lên tiếng của quốc tế". Nhưng anh Ba Duẩn nhận định: Việt, Lào, Căm pu Chia là 3 nước láng giềng, như 3 thế chân kiềng kê trên mảnh đất Đông Dương nên phải giúp nó, sau đó sẽ có kế hoạch thôn tính nó sau... Kết quả, sau hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ, dân tộc ta đã mất cả triệu người con ưu tú, nay thanh niên trai tráng, rường cột quốc gia lại bị điều động bắt lính vô tội vạ để sang chiến đấu tại chiến trường K. Bởi cùng học thầy Trung Quốc nên lối đánh của chúng rất khó chơi, cũng thiên về quấy rối du kích, đánh không theo bài bản nào, chỉ nghi binh, đánh cấp tập rồi rút lui, đồng thời rải mìn vô tội vạ, khiến cho lực lượng ta thương vong nhiều không kể xiết. Tôi nhớ lần tới một trạm phẫu trung đoàn. Trung bình một ngày anh em bác sĩ ta phải cưa 40 chân chiến sĩ do bị mìn cài, mìn đặt...Trong điều kiện thuốc men thiếu thốn, thuốc giảm đau cũng như gây mê đều hạn chế, anh em kêu khóc như ri. Chỉ sau một tuần là số chân bị cưa xếp cao như núi, hơn hẳn đầu người một tầm tay với. Mùi thịt cháy, mùi máu tanh, mùi thối rữa toả ra khắp vùng, đi cách xa trạm cả 7,8 km rồi mà mùi hôi thối vẫn xông lên nồng nặc..."
Ngay sau đó, bà Đặng thị Hà - con gái ông Đặng Thai Mai (nhà nghiên cứu văn học có tên tuổi của Việt Nam) đứng dậy, kéo ông ra khỏi khu vực đặt bàn ghế tiếp khách, và yêu cầu chúng tôi về để ông nghỉ vì chỉ tính tiếp mỗi đoàn 15 phút hay nửa tiếng, thì cả ngày ông đã phải tiếp mấy chục đoàn rồi. Và bà với tư cách là người vợ chăm sóc sức khoẻ của chồng, phải kéo ông ra kịp thời trước cả rừng câu hỏi của khách, vì thế giọng bà, một chất giọng đẹp, nhưng đầy quyền uy, không phải của một vị chủ nhà mà là "tư lệnh trưởng" đuổi khéo tất cả những ai còn muốn ở lại làm phiền ông.
Cuối năm 1995, tôi chuyển sang báo khác, để làm một "cựu chén binh" thay vì "cựu chán binh" với mấy ông già lẩm cẩm, công thần, độc đoán, nên không còn được gặp tướng Giáp thường xuyên như cũ nữa. Sống đến tuổi 84, ông đã không ngờ trời cho ông tuổi thọ cao như thế, và quyết định thốt ra 4 điều bí mật của đời mình, thì đến nay - khi trở thành một "hóa thạch sống", vắt ngang từ đầu thế kỷ 20 (ông sinh ngày 25-8 năm 1911) đến đầu thế kỷ 21(2009) ở độ tuổi 98, ông còn tiết lộ thêm những điều bí mật gì khác nữa? Tôi không được biết. Chỉ có điều, mỗi lần nghĩ về tướng Giáp, tôi lại thấy lòng mình xao động lạ lùng. Một chút thương (hại), một chút cảm phục, một chút trách móc, một chút trào lộng*. Ở Việt Nam ai cũng biết ông là một vị đại tướng trong thời chiến và một bại tướng trong thời bình, bị Ba Duẩn, Lê Đức Thọ tam tứ phen làm cho thất sủng. Ngay cả cụ Hồ cũng không chịu nổi uy tín và sự nổi tiếng của ông sau chiến dịch Điện Biên Phủ (dưới ngọn cờ cách mạng bay lồng lộng là hình ảnh tướng Giáp khi đó) nên thay vì đề cử người kế cận mình là tướng Giáp, cụ đã đã đề cử Lê Duẩn, hy vọng con ngựa Lê Duẩn sẽ chịu để cụ cầm cương, thuần dưỡng... Không ngờ, năm 1963, chính cụ lại là người bị hai học trò xuất sắc là Lê Duẩn và Lê Đức Thọ vô hiệu hóa. Còn tướng Giáp, trước sự lấn lướt của Duẩn, Thọ thì tự cài số lùi. Mỗi ngày một lùi dần, lùi dần, và lùi đến tận cửa nhà hộ sinh của chị em mới thôi. Cho nên khẩu ngữ quen thuộc của mỗi người dân, người lính Hà Nội mỗi khi nhắc đến tướng Giáp là: "Từ cây đa Tân Trào (căn cứ địa cách mạng, nơi 34 cán bộ vũ trang tuyên truyền giải phóng quân đầu tiên của Việt Nam) tới cây đa Nhà Bò (Nơi hàng chục chị em ngất nghểu vác bụng đến trạm hộ sinh sinh nở mỗi ngày -phường Hàng Bông- quận Hoàn kiếm Hà Nội).
Kể từ ngày tướng Giáp vinh dự trở thành trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch. khắp Hà Nội đồn thổi câu ca nghịch ngợm của nhà thơ Nguyễn Duy:
Bác Hồ nằm ở trong lăng ,
Nhiều hôm bác bỗng nghiến răng , giật mình
Rằng giờ chúng nó linh tinh
Tuổi tên của mình** chúng ném xuống ao
Ao nào thì có ra ao
Cái tròn cái méo, cái nào cũng sâu
Hỏi rằng tướng Giáp đi đâu
Dạ thưa tướng Giáp... lo khâu: đặt vòng
Và những câu truyền khẩu của Bút tre thời đại:
Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngày nay đại tướng cầm quần chị em
Ngày xưa đại tướng công đồn
Ngày nay đại tướng công... l chị em
Ảnh chụp ngày 25-8-2008. Nguồn: www.tinonline.vn
Ngày 25-8-2008, khi ông tròn 97 tuổi, cũng rất nhiều phái đoàn đến thăm ông, song lúc này ông đã bị ốm rất nặng, vừa bị ho, sốt, vừa đau phổi, khó thở. Ông không ở nhà trên đường Hoàng Diệu mà nằm dưỡng bệnh ở nhà nghỉ bên Hồ Tây. Sau đó được đưa vào Quân Y Viện 108, Khoa A1, dành riêng cho Bộ Chính Trị và các nhân vật lãnh đạo đặc biệt. Hiện ông vẫn phải thở bình oxy. Với độ tuổi 97, ngược hẳn với tuổi cha già Hồ Chí Minh khi về với các bậc tiền bối Mác Lê (79) Người ta đã cho rằng ông sẽ khó lòng vượt qua được... song một lần nữa trước cái ác, cái xấu ông vẫn tiếp tục "cài số lùi", và vẫn cách xa tử thần cả một tầm tay với.
Hiện tại Hà Nội đang trong đợt rét đậm, rét hại, nhiệt độ ngoài trời thường xuyên là 8 độC, nhiều nơi dưới 3 độ. Không biết "hóa thạch sống" như ông còn tồn tại được bao lâu trong điều kiện giá rét, khắc nghiệt này? Và khi hóa thạch mất đi, đồng nghĩa với việc Việt Nam mất theo cả một kho tàng bí mật về tầng lớp lãnh đạo cũ mà ông không kịp tiết lộ hoặc vì bạc nhược ông không muốn, hay không dám tiết lộ. Đầu xuân năm mới hy vọng những ai từng được tướng Giáp tiết lộ những điều bí mật của đời mình, xin kể ra cho mọi người cùng biết...
Hà Nội 1 tết Kỷ Sửu
Khai bút đầu xuân
Trần Khải Thanh Thủy
-
Có 2 thành viên đã cám ơn truongsoick :
blackmetal (25-05-2011), Tomty (25-05-2011)
-
25-05-2011 02:41 PM #22459
bìn tĩn đi bác
những cái ấy ở vn cũg khác đấy nên cái sự lo cũng khác
dân vn quá quen với những thất thường trong nền kt, họ có thói quen thủ thế chứ không như dân mỹ, không cần tiét kiệm, chinh phủ trợ cấp
phục hồi theo nghĩa nào?
dân mình dễ và vô tư lắm mà , tỷ lệ uống bia và dùng thuốc lá có số có má trên world đấy , 5 tháng đầu năm 2011, tổng sổ bia được sx trong nc là 750triệu lít đấy, trong đó dnvn có 1/3 còn của dn tây lông
1 năm uống hết hàng tỷ lít bia
ăn phở bò 1bát=1/2lương cơ bản
tiêu thụ vàng thua mỗi ấn, trung
khủng hoảng ở đâu nhỉ ? ngày nghỉ lễ du lịch cháy tour
chứng khoán giờ vốn hóa = con muỗi, ăn thua gì , chắc sụt giảm thế này chỉ còn 20% gdp
tỷ lệ tiền , vàng trong dân vài chục tỷ $, néu tính được con số $ đen lưu thông và vàng bạc từ thời trước đến giờ thì có khi bằng gdp
trong 1 qg, dân không được giầu hơn nhà nc, néu không thì điều hành kiểu gì ???
thé bác nhé !không có gì là mãi mãi !!!!!



-
25-05-2011 02:41 PM #22460
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
Tình hình hiện nay? (Đến 31/12/2010)
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 18858Bài viết cuối: 01-01-2011, 12:05 AM -
Tinh Hinh Hien Nay
By tientrivietnam in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 2Bài viết cuối: 04-11-2010, 09:39 PM -
Tình hình hiện nay? (Đến 09/2010)
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 81120Bài viết cuối: 07-10-2010, 11:42 PM -
Tình hình hiện nay? 2009
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 54385Bài viết cuối: 01-01-2010, 10:17 AM -
Tình hình hiện nay? đến 21/08/2009
By lesino in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 15211Bài viết cuối: 21-08-2009, 09:17 AM







Bookmarks