Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 CuốiCuối
    Kết quả 21 đến 40 của 55
    1. #21
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI

      Đừng buồn em nữa hỡi anh ơi
      Mộng ước thuyền duyên giờ đã trôi
      Đã nát cung yêu, tàn kỷ niệm
      Chuỗi ngày hai đứa sánh chung đôi...

      Chưa hẳn bên chồng em hạnh phúc
      Vì nơi sâu thẳm đậm hình ai
      Dòng sông, bến nước, vầng trăng mộng
      Chẳng dễ sớm chiều đã nhạt phai

      Đêm đêm giấc ngủ ở bên chồng
      Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
      Hình bóng ai kia luôn lởn vởn
      Hồn yêu ngày cũ hóa cuồng phong

      Mật ngọt uống vào chỉ đắng cay
      Nhìn chồng mà ngỡ ảnh hình ai
      Con tim nhung nhớ luôn dày xéo
      Để biến tổ chim chốn đọa đày

      Không thể cải lời của mẹ cha
      Đành làm cánh nhạn vụt bay xa
      Bỏ khung trời cũ ngàn yêu dấu
      Lóng lánh trăng thanh dãy ngọc ngà…

      Thôi đừng buồn nữa hỡi anh ơi
      Thuyền mộng năm nào nay đã trôi
      Sóng nước dòng sông còn mãi đó
      Thì còn vô số cánh thuyền bơi

      Giã từ dĩ vãng, tạ từ thương
      Lịm chết linh hồn, lệ nhỏ sương
      Chim quạnh hót lên lời thống thiết
      Tiễn tình vạn kỷ bước ngàn phương.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

      _________________________
      "Chiều nghiêng vạt nắng về phương
      Lang thang trong gió nghe buồn nhớ Ai"

    2. #22
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      BỌT TRẮNG

      Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
      Ngày tháng bên người có nhớ không
      Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
      Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong...

      Rồi qua mấy thuở em làm vợ
      Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
      Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
      Âm vang tình cũ lặn tan trôi

      Em vui hạnh phúc với con thơ
      Giấc ngủ say nồng trải cánh mơ
      Nơi đó thời gian không có kẻ
      Cùng ai êm ả dưới trăng thoa

      Năm mười năm nữa tình cờ gặp
      Ánh mắt chiều nào loang rực thắm
      Đậm khắc tận sâu hồn kẻ lụy
      Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm

      Em bình thản ngắm rồi em hỏi
      Có phải ông là…anh phải không?
      Trời hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
      Ngày nào yêu lắm… biến thành giông

      Khung tình mộng ái đã hoang sơ
      Để kẻ hồn đau, bước thẫn thờ
      Nát lịm tình tàn, trôi nẻo vắng
      Dưới trời thui thủi bóng chơ vơ…

      Tôi về lục những cánh hồn phi
      Thức trắng đêm nay cạn thuở thì
      Xưa cũ linh hồn đà hóa đá
      Thôi thành tro bụi, thoáng em đi.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    3. #23
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      HÃY QUÊN EM NHÉ

      Đêm nay dưới bóng ngọn đèn khuya
      Đọc lá thư em mới gửi về
      Mật ngọt ngày nào thoa cánh nhạn
      Giờ đây thu trải áng sầu tê...

      Em ơi! Dòng thắm của năm xưa
      Anh uống từng lời, giải khát khao
      Cảm xúc dâng tràn theo sóng nước
      Nhịp nhàng, nhấp nhố dưới ngàn sao

      Những tiếng yêu thương với nhớ nhung
      Hòa thêm lưu luyến, nỗi bâng khuâng
      Như lời yêu dấu kề non nỉ
      Dào dạt hồn anh giữa điệp đàn

      Bây giờ cũng nét chữ ngày qua
      Mà ấm nồng nay lại loãng pha
      Giọt nhỏ đầy lên trang giấy mỏng
      Làm trôi nhòa nhạt, tiễn tình xưa

      Anh muốn cầm tay, xé nát thơ
      Cho không còn nữa một lần mơ
      Bởi kia chỉ có bờ sương lạnh
      Và rụng sau đồi mảnh khuyết lơ...

      Từ nay thôi nhé, hãy quên đi
      Đừng có bay về ánh nhạt chi
      Cho nhói đau thêm lòng kẻ nghẹn
      Sớm chiều trĩu nặng gót chân đi

      Em cứ phôi pha, vui mộng mới
      Chớ vì dang dở chuyến đò đưa
      Chập chờn dĩ vãng, niềm tư lự
      Để bước dặm trường lạnh gió mưa.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    4. #24
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      TẠ TỪ CÁNH NHẠN

      Nhạn ơi! Cả trắng đêm thao thức
      Uống cạn tình ngươi phút cuối cùng
      Bến nước, con đò nay vĩnh biệt
      Lửa sầu đưa tiễn cõi không trung...

      Ngươi hãy ra đi về cát bụi
      Nhịp cầu duyên cũ thế là thôi
      Mảnh lòng ta nát nhưng đành đốt
      Giữ lại làm gì những lá rơi

      Và ta cũng muốn cuộc đời ai
      Chẳng vướng sợi buồn buổi sớm mai
      Dưới nắng ửng hồng hoa rực thắm
      Nhẹ nhàng, êm ả cánh chim bay

      Thời gian rồi cũng sẽ dần qua
      Những tối đêm trăng trải ánh ngà
      Những nắng chiều tà trông trái hẹn…
      Lắc theo sóng nước chảy trôi xa

      Vườn hoa yêu dấu giờ đây khép
      Cổng kín tường cao phía lặng tờ
      Thuở mộng hương say bay toả khắp
      Giờ như cơn thoảng lướt khung tơ

      Ta nhỏ lệ lòng đưa tiễn ngươi
      Về nơi rời khỏi trái tim côi
      Nhẹ nhàng nắn nót màu xanh thắm
      Nay gửi gió mây rải dưới trời

      Tạ từ kỷ niệm chuỗi vàng yêu
      Lặng lẽ, ôm đơn dưới ráng chiều
      Thưởng thức tiếng đàn kêu khúc biệt
      Thu hồn tận hưởng cảnh cô liêu.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    5. #25
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      BÊN ĐỐNG TRO TÀN

      Thế là hết!

      Thư của em đây, thư thật nhiều
      Thuở nào non nỉ tiếng tình yêu
      Giờ đây quằn quại trong dòng đỏ
      Rụm chết đau thương khúc biệt chiều...

      Lửa cháy hực hừng đốt rã rơi
      Mực màu xanh thẳm hãy còn tươi
      Phượng loan nét vẽ lời yêu dấu
      Nay nhúm tro tàn, lam khói trôi

      Từng cơn lửa nóng thiêu hồn giấy
      Là muối, là kim châm xát ta
      Đen xám rúm co từng chút một
      Là ngàn gãy rụng xé trăng thoa

      Ta xót mảnh hồn, dạ tái tê
      Bao yêu giờ đã nát câu thề
      Trăm năm ước hẹn đâu còn nữa
      Lá rụng thu chiều gió kéo lê

      Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
      Đã xóa cuộc tình, rũ rụi tên
      Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
      Nầy đây, gửi gió thả bồng bềnh

      Kỷ vật trả về theo cát bụi
      Xem như cơn lốc cuốn phù vân
      Để đường ai bước không còn bận
      Và vết thương sâu sớm phủ lành

      Nhưng rồi ngày tháng biết phôi phai
      Khi ở trong nầy trái gói ai
      Hình bóng yêu đương nằm cuốn đó
      Làm sao rút được thả cho bay?


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    6. #26
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      THEO BÓNG CUỘC ĐỜI

      Đêm nay tan nát mảnh trăng xưa
      Trả dứt ái tình theo khói thư
      Về cõi không gian vào chốn loãng
      Thuyền đi biệt bóng bỏ xa bờ...

      Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
      Khúc nhạc tơ vương có vọng về
      Để cánh gió sầu ôm nỗi nghẹn
      Âm phong lồng lộng réo lê thê

      Những chiều quạnh quẽ trên đường vắng
      Lữ khách dừng chân có thấy buồn
      Nhớ thuở thuyền duyên xuôi sóng nước
      Cùng ai dào dạt ngắm trăng sương

      Trưa hè nắng cháy, quán bên lề
      Từng ngụm ngọt ngào có giống thương
      Bốn phía rộn ràng bầu sực nức
      Có như điệp khúc thuở yêu đương

      Cũng trăng, cũng ánh, cũng trời mây
      Có giống năm nào ta với ai
      Thả mộng trôi xa về diệu vợi
      Nghe lòng rung cảm xuất hồn bay?…

      Biết sẽ một ngày trời ảm đạm
      Áng mây lặng lẽ kéo vầng tan
      Lạnh lùng dưới góc sương phơi bạc
      Lụm cụm bóng tàn vọng nhớ trăng

      Tất cả qua rồi không trở lại
      Luyến lưu chỉ đọng chút chiều nay
      Dế sầu ngân nhẹ bên khung cửa
      Vươn cánh guộc gầy kéo lại đây.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    7. #27
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      TAN VỠ

      Thoáng chốc qua rồi mấy chục năm
      Kể từ đêm ấy ngất men lâng
      Ôm tôi thắm thiết hôn say đắm
      Từ giã, em về bỏ bến trăng...

      Tôi chẳng có ngờ, chẳng thể tin
      Người thương yêu dấu lại xa mình
      Âm thầm khép lại trang tình mộng
      Bứt sợi tơ hồng, rũ bóng xinh

      Bởi những ngọt ngào quyện bóng ta
      Từ thời còn bé khéo lân la
      Em ngồi, em thích em khoe học
      Những chúa nhật về, tôi ghé qua

      Lúc trăng vừa độ tuổi tròn ngôi
      Đã kết ảnh hình em với tôi
      Đến chuỗi thời gian cơn sóng đẩy
      Hương lòng ngợp toả, thắm vành môi

      Ta đã yêu nhau, đã nặng lòng
      Bao lần hoa nở trải trăng trong
      Em yêu tôi lắm, tôi thừa hiểu
      Vì cớ làm sao bỏ lấy chồng?

      Thế là tan nát quả tim tôi
      Thật biết thì ra đã hết rồi
      Em xé hồn yêu, say mộng ấy
      Khi mà trăng sáng rực cung ngôi

      Tôi chìm quạnh quẽ theo ngày tháng
      Chẳng thích nhìn lên độ toả vàng
      Vì có bao giờ tin ánh nữa
      Bởi mây bất chợt áng giăng ngang.


      Tháng 8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    8. #28
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Lỡ Làng Xót Xa

      Ai nỡ gieo chi cảnh lỡ làng
      Để em trời ấy bóng lang thang
      Còn anh ôm trọn bầu tê tái
      Thương nhớ trăng vàng vội vỡ tan...

      Hỡi ôi! yêu dấu thuở năm nao
      Bỗng chốc ngày kia “lạc chỗ nào”
      Và kẻ say tình lay điệp khúc
      Trở thành ngọn gió “khuất vào đâu”

      Đường đời đôi ngả rẽ chia xa
      Nguyệt toả long lanh hóa nguyệt tà
      Bến mộng trăm hồng dần hé nhụy
      Biến chiều thu quạnh rũ hàng hoa

      Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều
      Những gì đau đớn chứa bao nhiêu
      Được loang theo nước trào ra khóe
      Rơi rụng chìm sâu dưới ngọn khều

      Bởi anh nay đã có vườn thơ
      Cây trái sum sê dọc mé bờ
      Có nhạc, có đàn vui réo rắt
      Có niềm ước vọng thả khung mơ

      Còn em thui thủi sớm chiều hôm
      Muốn vói bàn tay nắm chiếc đờn
      Nhưng đã đứt rồi luôn mấy sợi
      Làm sao khuây khoả nỗi cô đơn

      Em cứ khóc đi! Khóc nữa đi
      Để mai, để mốt chẳng còn chi
      Người thương tha thiết từ năm ấy
      Va đá giờ đây lạc lối về…


      26/3/2018
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    9. #29
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA

      Thật đúng! Lâu đài xây bãi cát
      Khi trăng tàn lụn lại mơ đêm
      Trời chiều ảm đạm, mờ mây nhạt
      Vọng tưởng xa xôi, ngập ánh đèn...

      Muốn hứng sao trời rơi rụng xuống
      Và về cõi tịch kéo rung chuông
      Để mong êm ả vào thanh vắng
      Ấm áp tình trăng cuối đoạn đường

      Thế mà chẳng thấy giờ phai nhạt
      Gối mỏi, chân chùn, lụy bước đi
      Hằng tá dây leo chằng buộc bó
      Bước đường lạnh lẽo rặc sầu bi…

      Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
      Thời gian biến đổi lắm ngàn do
      Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
      Mong ở nơi đây một bóng đò

      Tôi chẳng còn yêu một xác khô
      Hết còn vương vấn mảnh trăng trơ
      Không thèm lưu luyến ngàn câu nói
      Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ dật dờ

      Tôi nhớ, tôi thương một ánh mờ
      Từ thời xa cũ trói hồn thơ
      Theo tôi đeo đẳng về muôn kỷ
      Chếch bóng, đêm tàn, với ngẩn ngơ

      Ôm ấp trong lòng tôi sống mãi
      Ngàn yêu, trăm nhớ chẳng hề phai
      Chẳng mơ xây dựng tình trên cát
      Huyễn hoặc lâu đài! Một đắng cay.


      Tháng 8/2016
      Nhất lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    10. #30
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      YÊU CÁI HỒN CỦA TÌNH YÊU

      Tình yêu! Ta đã rất là yêu
      Thao thức, nhớ nhung dưới ráng chiều
      Từng thả linh hồn trôi diệu vợi
      Ngày tàn, bóng xế, chuỗi buồn hiu...

      Hoa lá, đong đưa mãi héo tàn
      Cây xanh trước cửa trải thời gian
      Thuyền xưa năm cũ theo dòng nước
      Tất cả…tàn phai, một phũ phàng

      Trái đỏ hôm nào, nay đã rụng
      Sắc hương xuân thắm có còn đâu
      Khuôn trăng đầy đặn, hoa xinh nở
      Rũ xác trơ kia, một sẫm màu

      Ta nát mảnh lòng với nhớ nhung
      Không vì óng ả cánh hoa xuân
      Mà vì tha thiết ngàn yêu dấu
      Bóng sáng ngày xưa vút tận từng

      Nhớ nào ánh mắt với làn môi
      Tiếng nhẹ trong veo duỗi bóng trời
      Non nỉ bao lời khơi thổn thức
      Trăng cười rạng rỡ, ánh sao rơi

      Thương nhớ hồn ai cuốn mực xanh
      Từng dòng thư thắm gửi trao anh
      Cho trưa hôm ấy cơm dừng bữa
      Bụng đã no rồi một bát canh

      Tôi nhớ, tôi yêu cái mảnh tình
      Thời gian từng nhịp sáng lung linh
      Có con sông nhỏ lờ trôi nhẹ
      Một bóng con đò, bọt trắng tinh

      Ai kia chèo nhẹ đến bên mình...


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    11. #31
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      ĐỪNG BẬN TÂM ANH NHÉ

      Mình Ơi! Ngồi xuống gần bên
      Để anh trìu mến, nói lên nỗi niềm
      Tình em trong sáng êm đềm
      Như vầng lóng lánh bên thềm toả soi

      Xuân xưa năm tháng qua rồi
      Thuở yêu nồng cháy mặn mòi trôi xuôi
      Giờ đây nắng nhạt sau đồi
      Chiều tà dần đến, bến đời khách thưa

      Việc nhà bận rộn sớm trưa
      Vui lòng an phận, nắng mưa bốn mùa
      Đơn sơ, giản dị đủ vừa
      Nhẹ nhàng êm ả gió lùa dưới trăng

      Còn anh thơ thẩn năm canh
      Cây trồng bỏ phế, kiểng cành buông lơi
      Suốt ngày chỉ biết ầu ơi
      Thức thao diệu vợi, xa xôi lững lờ…

      Mình ơi! Đừng bận tâm mà
      Hãy toàn ý thắm trải ra giọt lòng
      Cho vần thơ đượm hương nồng
      Cho tình lai láng trên dòng đưa xa

      Mỗi ngày anh đọc ngân nga
      Em đây dào dạt , đậm đà, ngất ngây
      Được nghe, được tắm trăng đầy
      Bấy nhiêu cũng đủ tim nầy cảm rung

      Hồn anh vào cõi không trung
      Loang ra suối bể, trải cùng gió mây
      Thiết tha, cảm xúc tràn đầy
      Dịu xoa thống khổ, đọa đày thế nhân

      Xin anh đừng có băn khoăn!.


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    12. #32
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Trái Mận

      Lủng la, lủng lẳng trước nhà ai
      Ửng chín, bóng chùm, một cảnh say
      Chen lẫn xanh tươi màu sắc lá
      Động lòng người ngắm, chậm chân dài...

      Mận đỏ dung nhan một ánh tình
      Thẹn thùng bẽn lẽn, dáng thêm xinh
      Kết thương e ấp bên cành khép
      Nắng gió, mưa sa, khéo phủ gìn

      Rạng thắm đong đầy một cảnh tươi
      Dung nhan diễm tuyệt trải khung trời
      Cho thêm óng ả bầu nhân thế
      Quyện kết tình chung một ý đời

      Mưa nắng bất thường cuộc thế gian
      Sâu xia đục nát, nỗi lo toan
      Khiến cho nhỏ lệ, phai tàn sắc
      Cả tấm hồn thương lụy bẽ bàng

      Cho rồi ảm đạm, bước chân đi
      Hương sắc nâng niu để được gì
      Óng ả, mượt mà nay rũ thấp
      Một bầu mộng ước, biến tàn si

      Mận thắm như em, một bóng thương
      Ngờ đâu tan nát để sầu tương
      Sao phong ba nỡ quần giao hội
      Để úa tàn phai một ánh hường.


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    13. #33
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      DƯỚI BÓNG THỜI GIAN

      “Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
      Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”…
      Ôi gió thu lay cành cây nhè nhẹ
      Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh...

      Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
      Chuỗi lặn tàn rũ bóng xế hoàng hôn
      Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
      Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

      Để tảng băng đóng dầy nơi bắc cực
      Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
      Hồn thu héo, sầu ai nơi đáy vực
      Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

      Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
      Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
      Đã hút sâu, bao lần từ bóng tối
      Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng

      Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
      Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
      Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
      Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

      Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
      Tắm phất phơ, vờn lướt, xác thân say
      Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
      Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

      Tất cả đã qua rồi không trở lại
      Có giống em khắc khoải buổi chiều nay
      Nỗi buốt giá phủ dầy băng lạnh tái
      Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay?


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    14. #34
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Cánh Gió Phũ Phàng

      Hãy khóc đi em, khóc nữa đi
      Để rồi mai mốt chẳng còn chi
      Con đường dẫn lối về nơi mộng
      U ám, đìu hiu, vọng ánh thề...

      Anh sẽ không sang tìm gặp gỡ
      Bên nhau ấm áp khúc ru êm
      Lắng nghe lo líu lời chim hót
      Êm ả lan vào tận trái tim

      Hết còn thao thức ngóng trông đò
      Để bước đi về cõi bến mơ
      Thổn thức xem trăng treo lủng lẳng
      Dạt dào tận đỉnh ngọn hồn thơ…

      Không biết rồi đây dưới vạn sầu
      Em buồn lặng lẽ trắng canh thâu
      Nhớ nhung, nuối tiếc hay thù hận
      Một cánh chim trời đậu chẳng lâu?

      Nào hiểu vì sao anh đổi lòng
      Không còn ngọt mật với tình trong
      Tại hoa nhạt nhẽo theo ngày tháng
      Bướm chán, ong chường thẳng cánh dông…

      Xin em cứ hận, cứ hờn anh
      Chôn trái yêu đương chớ để dành
      Vì ngọn lửa lòng nay đã tắt
      Mây ngàn phủ bóng xoá trăng thanh...

      Giờ đây day dứt xé hồn ai
      Thuở ấy làm gì lại sớm bay
      Khi cánh bềnh bồng đang thả mộng
      Sao đành ôm quấn, nắm bàn tay?.


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    15. #35
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Còn Chi Để Mà Hẹn

      Còn gì để nhớ với mà thương
      Ai đã đang tâm cắt đoạn trường
      Khi đoá hoa hồng đang ửng thắm
      Dưới bầu trăng sáng toả mây sương...

      Yêu đến với tôi quá ngọt ngào
      Bây giờ lại biến vạn sầu đau
      Con tim như thể đem cào xé
      Rách nát te tua, huyết đỏ trào

      Ngày tháng âm thầm lửa nấu nung
      Xây lầu mộng ái giữa không trung
      Lấy vầng ánh nguyệt treo đêm sáng
      Mượn cánh muôn phương thổi mát vùng

      Vậy mà chưa kịp dựng xây thành
      Em nỡ đang tay sớm bẻ cành
      Khiến quả hồng đào chưa kịp chín
      Phải rơi xuống đất bể tan tành

      Vội vã sang ngang xoá chuyện mình
      Sắc vàng một thuở trải lung linh
      Thì còn chi nữa cùng nhau hẹn
      Chuyển kiếp lai sinh nối lại tình

      Chẳng lời từ biệt vội theo chồng
      Nẻo ái đâu còn để luyến mong
      Trăm nhớ ngàn yêu thêm khổ lụy
      Thôi đành vĩnh biệt thế là xong

      Dòng mơ, bến nước con đò đợi
      Chiều vắng bây giờ chẳng khách đi
      Lặng lẽ âm thầm, khung nhạt tím
      Từng cơn gió thoảng lạnh bờ mi.


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    16. #36
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM

      Trên đỉnh cheo leo hướng biển ngàn
      Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
      Trùng dương sóng biếc muôn dòng gợn
      Là bấy sầu đau, tủi phận nàng...

      Nào biết yêu là phải lụy qua
      Chứa chan nhung nhớ vọng trời xa
      Chim bay biền biệt về phương lạ
      Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

      Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
      Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
      Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
      Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

      Ly cách dâng tràn vạn khát khao
      Quá thương, quá nhớ biết làm sao
      Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
      Mà bóng thuyền đang ở chốn nào

      Ảm đạm, cô đơn lặng đứng nầy
      Ngàn năm mãi đợi cánh trời bay
      Đi đâu vắng bặt người ơi hỡi
      Có biết nơi đây một ảnh gầy?

      Dõi mắt chờ hoài sao chẳng thấy
      Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
      Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
      Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

      Thăm thẳm chân mây chốn mịt vời
      Có nghe nức nở cõi chơi vơi
      Có mang ray rứt, niềm đau khổ
      Bỏ kẻ bồng con nghẹn cả đời?.


      Tháng 9/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    17. #37
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Lời Của Trái Tim

      Canh khuya thao thức cạnh bàn tròn
      Rỉ rả nhẹ nhàng khúc nỉ non
      Sâu thẳm từ trong loang tiếng vọng
      Hỡi người trầm mặc dưới đêm đơn!

      Vì sao lặng lẽ giữa đêm nay
      Trông bạn đìu hiu, nét guộc gầy
      Cô tịch, thu hình ôm thổn thức
      Cả bầu ảm đạm quấn hồn ai

      Ngồi đây kết chữ đọng thành thơ
      Nắn nót từng câu trải nguyệt mờ
      Phôi lãng u hoài hay dệt mộng
      Ru tình hay khoả nỗi chơ vơ?

      Ai tận trời xa hứng gió ngàn
      Ai ngồi trên cỏ tắm trăng vàng
      Ai bên phím nhạc, dìu êm ả…
      Còn Sáng, mình ên uống bóng đèn!

      Có thấy cô đơn, có thấy buồn
      Có nghe đồng vọng tiếng ngân chuông
      Có sầu héo hắt làm băng giá
      Buốt tái hồn sương khúc đoạn trường?

      Sao người cứ mãi dáng âm thầm
      Chẳng nói một lời, chẳng trở trăn
      Cặm cụi, miệt mài lên bức vẽ
      Nào mây, sông nước với trăng xanh

      Ta nghe cảm xúc biết là bao
      Dẫu tối âm u ánh nhạt màu
      Mãi vẫn lặng lờ con nước chảy
      Dưới dòng sông cạn, gió lao xao.


      19/8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)



      "Bởi uống cạn vầng trăng mười sáu
      Để trọn đời đau đáu bâng khuâng..."

    18. #38
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      GIÓ VỚI BẠN

      Gió lại đến cất lời han hỏi
      Nầy Sáng ơi! Chẳng nói lại ngồi
      Như hồn ở tận xa xôi
      Lan man tư lự, đầy vơi nỗi niềm...

      Bạn thân hỡi! Hằng đêm điệp khúc
      Đã nghĩ gì những lúc suy tư
      Mà sao buồn bã thẫn thờ
      Giống như quạnh quẽ, chơ vơ cõi lòng?

      Sông xanh chảy theo vòng xuôi ngược
      Nương thuỷ triều con nước xoay vần
      Lặng nhìn nét bạn bâng khuâng
      Một vầng ảm đạm xé lần tả tơi

      Thuở hôm nào đầy vơi nồng ấm
      Thế mà nay nét thắm loãng pha
      Phải chăng hồn nhẹ ngân nga
      Đi theo tiếng gọi gần xa mất rồi?

      Sáng ơi Sáng! Một thời năm tháng
      Những chiều buồn có bạn có ta
      Cùng chung quyện bóng xế tà
      Lời ca, tiếng hát trải ra giải sầu

      Có những buổi canh thâu thao thức
      Sẻ chia tình, day dứt cho nhau
      Đắng cay, tàn úa, héo sầu
      Gió đưa, bạn nhỏ, ánh màu xót đau

      Rồi hôm nay lệ trào khoé mắt
      Thấy sao như đã mất bạn rồi
      Ai kia tìm hái sao trời
      Để cho gió lạnh tả tơi tâm hồn…

      Gió ơi gió! Tủi hờn chi nữa
      Suốt cuộc đời trăn trở, ta mơ
      Từng đêm luôn mãi đợi chờ
      Mong trăng toả sáng để rờ sao đêm

      Yêu trăng sao là niềm mộng sống
      Chẳng đổi thay tận bóng hồn ta
      Thời gian dõi mắt gần xa
      Ảnh hình đã khắc, tim ra đón tìm

      Luôn ghi dấu hằng đêm có bạn
      Một bạn đường tỏ rạng đậm đà
      Vi vu dưỡng hướng xông pha
      Lộng vang dũng mãnh, chẳng sa lụy đời

      Từng khắc nguyện chẳng rời tình bạn
      Mãi bên nhau lai láng hương nồng
      Sông sâu nước chảy xuôi dòng
      Vẹn tròn, thắm thiết tâm đồng tình ta

      Nay hồn vút bay ra vũ trụ
      Gặp sao trời ấp ủ vầng pha
      Nghe yêu, thấy cảm sao ngà
      Nhưng đong đầy mãi sắc hoa với người

      Dẫu đây duỗi hái sao trời
      Đừng buồn thổi nhé, nghe lời thiết tha
      Lòng nầy nguyện chẳng phôi pha
      Trọn đời vẫn mãi hồn ta chẳng dời...


      20/8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    19. #39
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn-Thơ-Rượu

      Trên thềm cỏ mát ánh lung linh
      Đôi bạn hồn yêu quyện bóng tình
      Bút mực, thơ văn, chung rượu ấm
      Sưởi lòng thê phụ thuở ngàn sinh...

      Không gian thoảng nhẹ gió vi vu
      Dìu dặt ngân nga phả mịt mù
      Cành lá đong đưa hình xúc cảm
      Duyên tiền kiếp hẹn của thiên thu

      Đâu đây vọng lại tiếng côn trùng
      The thé, rung rung trỗi dập dồn
      Lởn vởn, chập chờn khung tĩnh mịch
      Bản hoà tấu khúc nhạc tình hồn

      Trên cao lơ lửng vầng trăng lỡ
      Ánh toả dịu dàng chỉ nửa khung
      Vậy thế mà sao trời vẫn đẹp
      Để thương, để nhớ điệp trùng trùng

      Em ơi! Ngọc thắm của tình anh
      Bút mực, tâm tư đã sẵn dành
      Thê phụ hồn ta cùng xướng hoạ
      Đắp bồi nhạt khuyết cõi mênh mông...

      Chàng ơi! Em đã trải khăn thơ
      Thắm thiết tình ta tự bấy giờ
      Chàng hãy xướng đi rồi thiếp hoạ
      Cho ngần nhịp đập giải sầu lơ...

      Yêu dấu của ta, nàng giỏi quá
      Lời hay, ý đẹp ngát hương hoa
      Rồng bay phượng múa, vờn qua lẹ
      Một áng thơ tình vạn kỷ ca

      Rượu đào nâng chén ta mời nàng
      Hãy cạn men say dưới ánh vàng
      Rút hết niềm yêu ra tận hưởng
      Cho dòng ấm áp dậy lâng lâng...

      Tiếng gà vọng lại tự xa xa
      Tạm biệt chia tay, anh trở về
      Mỗi độ canh khuya hồn gặp gỡ
      Cùng nhau nối lại một câu thề...


      23/8/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    20. #40
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Đau Và Nhớ

      Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
      Nhưng nào ai biết lắm màn sương
      Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
      Một cõi không gian chỉ lạnh buồn!

      Có những chiều tà lặng ngắm anh
      Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
      Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
      Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

      Tôi thấy lòng tôi nỗi nhói đau
      Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
      Chê anh học ít thêm nghèo nữa
      Đành phải lần tay khép cổng vào

      Từ đó anh đi đường của anh
      Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
      Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn
      Tất cả gom chung trả lại trời...

      Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
      Là thuyền chở đến bến mơ duyên
      Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
      Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

      Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
      Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
      Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
      Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

      Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
      Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
      Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
      Mong tìm cho được những vần thơ

      Để tặng cho em ấm cõi lòng
      Vui cùng đò vắng đợi qua sông...
      Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
      Kẻ phụ hàn vi có tấm chồng.


      4/12/2016
      Nhất Lang
      (Nguyễn Thành Sáng)

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Similar Threads

    1. Thơ Nguyễn Thành Sáng
      By nguyenthanhsang in forum XẢ HƠI
      Trả lời: 771
      Bài viết cuối: 13-10-2021, 12:21 PM
    2. Trả lời: 12
      Bài viết cuối: 24-09-2021, 12:13 PM
    3. Trả lời: 12
      Bài viết cuối: 22-09-2021, 06:21 PM
    4. Dòng Thơ Bảy Chữ Tám Câu - Nguyễn Thành Sáng
      By nguyenthanhsang in forum XẢ HƠI
      Trả lời: 98
      Bài viết cuối: 14-09-2021, 03:56 PM

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình