Chủ đề: Thơ Nguyễn Thành Sáng
Hybrid View
-
01-05-2019 01:32 PM #1
NỖI NIỀM CỦA ANH (2)
Em nhỏ giọt lòng qua mấy câu
Kèm bài thơ cũ thuở mưa ngâu
Dưới chiều rả rích mùa thu quạnh
Tím lại lòng anh, khúc nghẹn ngào!
Em à! Một đời định mệnh kiếp lênh đênh
Năm tháng, đêm ngày chảy bốn phương
Cũng khắc thang thênh dừng đứng lại
Dòng sông chuyển hướng ngược xuôi lên
Trăng thanh lúc tỏ lại khi mờ
Khách bến buổi đầy, bửa vắng trơ
Quả chín mịn mềm, thi vị ngọt
Hôm kia cũng cứng, cũng xanh lơ
Làm sao tròn mãi hỡi người thương!
Vầng sáng đâu giăng suốt đoạn đường
Vắng lặng canh khuya luôn vọng lại
Côn trùng non nỉ, giọt sương buông!
Bởi có âm vang điệp khúc đời
Mới nghe tiếng lộng cõi chơi vơi
Mới lâng nguồn cảm từ sâu thẳm
Mới hiểu buồn đau đã mất rồi
Anh chẳng tô son, vẽ thắm màu
Đâu đem ngọn nến đốt vì sao
Đâu mang thử thách trèo lên ngọn
Đâu nỡ cho em đổ lệ sầu
Chỉ sợ canh khuya cứ mãi đàn
Mê hồn, chìm đắm, nhạt tình trăng
Để vầng lóng lánh soi muôn nẻo
Lặng lẽ bên sông, khuất nhạt tàn!
Nguyễn Thành Sáng
-
03-05-2019 06:50 PM #2
Một “Gánh Hát” Phũ Phàng
Thong thả ta đi giữa chợ đời
Ngắm nhìn thế sự chuyện buồn vui
Lắm khi xúc động vì cao cả
Rồi cũng bao phen thấy nực cười!
Đen trắng, vàng thau lẫn lộn nầy
Trên thì ngon ngọt, dưới luồn tay
Miệng mồm sơn phết điều nhân ái
Còn cái bụng kia hiểm chứa đầy
Khoác lác phô trương cái nghĩa tình
Ru đàn ai đó trọn niềm tin
Làm thân khuyển mã vun bồi đắp
Lầm lỗi không cân, cứ "tử hình"!
Chỉ biết có mình, giữ thế nghiêm
Mong cầu “gánh hát” được bình yên
Mặc cho tức tưởi hay đau khổ
Nhục nhã ê chề bóp quả tim
Của kẻ một thời cảm gió mưa
Tận tình gắn bó, sớm chiều trưa
Muốn “đoàn diễn xuất” thêm giàu mạnh
Mệt mỏi bút nghiên cả bốn mùa…
Ôi thôi! Bất nhẫn với vô tâm
Được đậy kín bằng dãy ánh trăng
Huyễn hoặc, gây mê hồn mộng sĩ
Lạc lầm chân bước té cầu thang
Để nghẹn âm thầm theo chuỗi sống
Còn đâu phẩm giá nữa mà mong
Suốt đời da diết ôm quằn quại
Uất hận trào dâng nát cõi lòng!...
8/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
-
03-05-2019 06:51 PM #3
Lơi đàn gieo hạt
LƠI ĐÀN GIEO HẠT
Gió thổi về đây mấy dãy thơ
Cuốn trăng nhạt ánh quyện mây mờ
Chung bầu ảm đạm, treo sương bụi
Lất phất canh khuya lắc dật dờ!
Cho đêm vắng lặng lại thêm buồn
Lạnh lẽo đệm vào điệp nỉ non
Tiếng dế sầu ai bên kẻ đá
Để thành héo hắt, ướp băng trơn…
Nhớ chiều hôm ấy dưới mưa rơi
Chiếc bóng bâng khuâng bước nẻo đời
Lặng lẽ, ưu tư nhìn nắng tắt
Nghe lòng quạnh quẽ nghẹn chơi vơi
Thả cánh bồng bềnh giữa lộng vang
Tìm vơi nhung nhớ thuở ngày xanh
Vó câu vạn dặm, bao xuân mộng
Một sớm ly tan trước phũ phàng..!
Gặp gỡ ai kia cũng nỗi niềm
Mùa thu phủ kín cả con tim
Hồn thương tao ngộ đây duyên phận
Hai quả thương đau kết mộng thuyền
Bên bờ suối vắng giữa canh thâu
Nhạc trổi du dương điểm thắm màu
Chén rượu hồng đào chung nốc cạn
Non xanh, biển hẹn nguyện cùng nhau
Tôi khắc tim tôi một chữ thương
Muốn đêm còn mãi mảnh trăng son
Lơi đàn, ra đất, tay nâng cuốc
Vun xới, gieo đây một hạt tròn!
Nguyễn Thành Sáng
-
04-05-2019 06:05 PM #4
Nếu Đó…Chỉ Là Thơ
Giả sử một ngày cạn tiếng yêu
Nào thương, nào nhớ…được bao nhiêu
Giờ đây thành khói hoà chung xám
Tan giữa không gian dưới bóng chiều
Em có đau không, có tiếc không
Một thời thuyền mộng lướt dòng sông
Chở đôi thân thiết vào êm ả
Chầm chậm thời gian đến bến lòng?
Có nghe da diết niềm vương vấn
Ảnh bóng yêu đương những lúc gần
Thắm đượm, ngọt ngào treo giọng nói
Đậm đà hương vị quyện mơ xanh
Có chiều tắt nắng ở ngoài kia
Thơ thẩn, bâng khuâng ghị bước về
Rau củ đến mùa thôi mặc kệ
Chỉ sầu hướng vọng kéo lê thê…
Đêm đêm giấc ngủ được ngon say
Hay trở trăn kia ghịt níu hoài
Canh cánh dạ hờn ôm giá lạnh
Vật vờ, nghiêng ngả cõi tầng mây?…
Còn tôi có lẽ chẳng hơn em
Thui thủi thâu canh dưới ngọn đèn
Thao thức lật tìm trong ký ức
Hoặc ngồi lặng lẽ để nghe tim
Thổn thức nhịp đều nỗi luyến lưu
Gần ba năm trước giữa mùa thu
Lang thang ảo ảnh, đi vào lộng
Gặp gỡ, tơ duyên kết đợi chờ…
Thật buồn nếu đó…Chỉ là thơ!
9/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
-
04-05-2019 06:06 PM #5
Lìa quê trở lại đô thành
LÌA QUÊ TRỞ LẠI ĐÔ THÀNH
Cuồng phong tan tác cuốn về quê
Dãy đất đỏ phèn cạnh sát đê
Một mảnh giang san nho nhỏ gọn
Từ nay gói chặt chuỗi lê thê!
Giữa mùa lũ lớn, nước dâng cao
Lạnh lẽo, tay rung chẳng nghẹn ngào
Mò mẫm nạy nâng từng cục một
Nền khô thoáng chốc nổi lên mau
Làng quê xúm xít đượm ân tình
Tổ nhỏ đây rồi, cũng khá xinh
Mưa nắng lội lầy không sợ nữa
Qua đi lư lắc cánh lênh đênh
Lưới câu chuẩn bị tự hồi trưa
Dế dán, côn trùng đã khéo lo
Ráng tắt, tung hoành thân sát thủ
Một vùng khuấy động đến khuya lơ!
Hừng sáng, đường chim cứ vét gom
Cá đen, con rắn, thiếu con tôm
Dính dây, mắc kẹt, hung hăng giãy
Vạn thắng đem về, những bát cơm
Bốn mùa cứ thế, nhẹ nhàng trôi
Gieo hạt, trồng cây, trổ quả đời
Gói gọn đồng khô, mùa nước nổi
Một bầu, êm ả, lá hoa rơi
Nhưng ở nơi nầy có thiếu chăng?
Trăng vàng lộng ánh với mây xanh
Muôn màu óng ả dòng xuôi ngược…
Điểm thắm tô bồi khách thế nhân
Tôi trầm, tôi nghĩ… để lui chân!
Kỷ niệm một thuở long đong!
Nguyễn Thành Sáng
-
05-05-2019 11:15 PM #6
CUNG ÁI
Mấy bửa hôm rồi dạ xốn xang
Lỡ đưa tay vướng ánh trăng thanh
Cho quầng u tối ngang qua cửa
Dờ dật tâm tình kẻ ngắm trăng!
Thắm thoát trôi qua cận bốn mùa
Từng đêm hồn ái tắm sương khuya
Nở hoa lưu luyến, loang hương ngát
Ngây ngất, đê mê, giạt áng mờ
Niềm thương, nỗi nhớ nhẹ len sâu
Tận đáy giếng lòng, ngược vút cao
Vạn dặm xa xôi, gần gũi tấc
Nầy trông, đó đợi, sóng trùng dao
Đậm khắc yêu đương một ước nguyền
Cánh ngàn hai mảnh nối tơ duyên
Dẫu khung ảo ảnh hay bầu thật
Biển rộng, sông xa, một hướng thuyền!
Chẳng là gió thổi lướt qua nhanh
Một phút đong đưa giỡn lá cành
Chẳng dãy mây ngàn trôi lãng đãng
Để rồi khuất bóng tận phương xanh
Chẳng cánh lang thang ghẹo nắng hồng
Sáng nam, chiều bắc, tối giương đông
Tây bay chao lượn nơi vườn thắm
Lững thững, lăn tăn gợn sóng lòng
Cung mộng hôm nào ta đắp xây
Rực hừng lửa ái với đôi tay
Tay ôm nương tử, tay gieo hạt
Nắn nót yêu đương, đợi tháng ngày!
Nguyễn Thành Sáng
-
06-05-2019 12:29 AM #7
CẢM NHỚ DƯỚI HOÀNG HÔN
Con út gia đình, Cha Mẹ thương
Êm đềm, lững thững, ít bâng khuâng
Vô tư khoe sắc, bao mong đợi…
Gởi lại, ra đi suốt nẻo đường!
Nhà rộng, phòng riêng đã chẳng còn
Theo anh, làm vợ dưới mưa trơn
Chim bay thong thả khung trời rộng
Lẩn quẩn giờ đây giữa cuộn tròn
Trắng tay bươn chải cuộc mưu sinh
Cuốn cất thời gian kỷ niệm tình
Bến cát, công viên, thời quyện bóng
Trưa hè, vườn vắng, gió lung linh…
Cả ngày bận bịu, với lo toan
Cảnh sống vợ chồng quá héo hon
Quần quật, nắng mưa anh lặn lội
Còn em khói bếp đến chiều hôm!...
Ba năm thoáng chốc cũng trôi qua
Vườn ái đôi ta nở đóa ngà
Con gái đầu lòng, ôi thắm thiết!
Tình Cha, nghĩa Mẹ phủ hồn hoa
Có lúc nghĩ rằng một quả thôi
Để không mất mát của con tôi
Muôn ngàn sắc thắm trong khung rộng
Chiếu trọn về đây một ánh ngời
Rồi chợt suy tư trước nỗi niềm
Ngày chiều nắng tắt, phủ màn đêm
Mênh mông, con chỉ thân cô độc
Ảm đạm, hắt hiu một ánh đèn!
Sanh thêm đứa nữa để đường đời
Khi Vợ chồng mình đã vút khơi
Biển sống thênh thang ngàn sóng gợn
Máu hồng giọt để chẳng đơn côi
Từ đó khó khăn thêm chất chồng
Thuyền ta lư lắc mãi trên sông
Bao phen giông lớn đong đưa mạnh
Suýt mấy lần nghiêng lật xuống dòng…
Hôm nay đứng ngắm ánh hoàng hôn
Hai đóa vườn xuân đã nở tròn
Tận đáy tim sâu anh cảm động
Một đời em sáng mảnh trăng son!
Nguyễn Thành Sáng
-
06-05-2019 12:30 AM #8
Thà làm lam khói
THÀ LÀM LAM KHÓI
Dòng sông xanh chảy qua vạn nẻo
Dãy thênh thang gọi réo trùng dương
Đoạn cong trăn trở vấn vương
Khúc rơi cõi vắng buồn thương khuất tàn!
Nơi biển sống muôn ngàn thổn thức
Bao nỗi lòng náo nức mừng xuân
Bao niềm cảm xúc, bâng khuâng
Bao mơ, bao mộng, một lần mà thôi…
Để ai ngất, đầy vơi rượu ấm
Để ai sầu đứng tắm sương rơi
Để ai ngon giấc ầu ơi
Để ai ảm đạm tả tơi tâm hồn
Để ai phải khóc hờn nuốt hận
Để ai đời lận đận gió mưa
Để ai lau lệ canh khuya
Để ai túy lúy, đường về ngã nghiêng..!
Bên khung cửa, man miên làn khói
Cánh lam chiều diệu vợi lờ trôi
Say bay một thoáng mà thôi
Cũng rồi tan loãng giữa trời mênh mông
Dẫu số phận, nhưng dòng vẫn lượn
Cơn thổi qua chuyển hướng phiêu bồng
Gởi mây, gởi gió tiếng lòng
Cho thân viễn mộng phải không tủi hờn
Mãi đi khói! Cứ vờn đi khói
Bởi chiều tà tăm tối chập chờn
Thà làm chút xám hoàng hôn
Còn hơn bó gối nghe đờn hắt hiu!
Nguyễn Thành Sáng
-
09-05-2019 12:57 AM #9
BIỂN GIỐNG NHƯ AI
Rộng mênh mông, ngút ngàn diệu vợi
Trải tấc lòng phơi phới đong đưa
Thân soi tuế nguyệt bốn mùa
Chịu bao phong vũ, nắng mưa phũ phàng!
Nỗi xúc động, dâng ngàn lượn sóng
Khi êm đềm, khi lộng trùng khơi
Trải thân hiến ích cho đời
Nhịp cầu bắt nối xa xôi bến bờ
Chuỗi thời gian lững lờ xuôi ngược
Lúc thu hình, lúc vượt trời mây
Lúc tràn cảm khái xòe tay
Lúc buồn héo hắt, say bay sóng cồn
Bởi hứng gió khuấy vờn thân phận
Sớm tối chiều mấy bận truân chuyên
Đong đưa, chao đảo, khắp miền
Khi rung thoáng nhẹ, khi nghiêng quấn cuồng..!
Giống như ai trăng sương trải bóng
Trên tầng cao lồng lộng sáng soi
Còn kia đọng giọt sầu tơi
Hai chiều gieo cảm để rơi nỗi niềm
Hồn lai láng trăm miền vạn nẻo
Nhịp tim đàn gọi réo tâm tư
Tợ như biển sóng bao giờ
Khi vun vút gợn, khi lờ đờ trôi
Đây ngày tháng cuộc đời cứ mãi
Gió gieo sầu, biển tái tê ngân
Làm sao chẳng có bâng khuâng
Làm sao chẳng có bao lần động khua!
Nguyễn Thành Sáng
-
09-05-2019 12:58 AM #10
Nỗi niềm của gió
NỖI NIỀM CỦA GIÓ
Ngày ta gặp, tuổi em mười bảy
Ánh trăng vàng dạo ấy còn non
Long lanh vầng sáng ửng tròn
Thuở vừa ló dạng hãy còn đong đưa!
Trăng rung cảm, say sưa ngóng gió
Trăng luyến lưu, nhung nhớ từng đêm
Nhưng trăng thấp thoáng bên thềm
Nào đâu níu được tay êm, cánh vờn
Để héo hắt, chập chờn, bảng lảng
Tắm giọt sầu năm tháng thời gian
Hồ thu sóng gợn lăn tăn
Bên bờ lữ khách võ vàng tâm tư
Em trông đợi, em mơ, em mộng
Nhưng em là cái bóng xa xôi
Còn tôi một chiếc thuyền bơi
Tìm về bến ấy để rồi vỡ toang!
Cho vầng sáng trải loang một nẻo
Cho phiêu bồng thắt thẻo trời xa
Một lần ngắm ảnh ngọc ngà
Cũng lần biền biệt đậm đà vấn vương…
Rồi hôm nay trăng sương canh lặng
Em ánh vàng hụt hẫng sắc mơ
Tôi đây cánh gió lững lờ
Đêm tàn lặng lẽ phất phơ nhẹ lùa
Bởi là gió, bốn mùa vẫn thổi
Và đón nghe réo gọi véo von
Nay em trổi khúc hoàng hôn
Gió lâng xúc cảm, quay hồn ngày xưa!
Nguyễn Thành Sáng
-
09-05-2019 12:59 AM #11
NẾU ĐỪNG CÓ
Nếu đừng có một ngày nắng mát
Chuyến xe đò nhường Bác chỗ ngồi
Hữu duyên tao ngộ mến người
Lữ hành xa lạ để rồi kết thân!
Nếu đừng có bao lần cánh nhạn
Phương trời xa bậu bạn cùng tôi
Từ trong hồn giấy đầy vơi
Tâm tình ai đó rạng ngời ánh trăng
Nếu đừng có một lần tan tác
Trở về quê trầm mặc sớm trưa
Đêm buồn nghe tiếng động khua
Cửa tim hé mở, lay mùa nắng sương
Nếu đừng có trên đường lá đổ
Một chiều thu theo gió bay về
Tiếng đàn da diết ủ ê
Khiến cho ánh lặng lê thê nỗi niềm!
Nếu đừng có bên thềm thuở ấy
Nét đan thanh tỏa ái sang tôi
Bàn tay cùng với bờ môi
Nắm cầm, mím chặt bao lời vấn vương
Nếu đừng có ngàn phương diệu vợi
Dòng sông xa, thuyền tới bao lâu
Mộng tình vạn dặm vó câu
Đò ngang hai bến, lao đao sóng cồn
Nếu đừng có hoàng hôn thao thức
Vọng thời gian, trăn trở lan man…
Thì nay đâu phải ngỡ ngàng
Hồn thương xưa cũ võ vàng từ đây!
Nguyễn Thành Sáng
-
09-05-2019 01:00 AM #12
Cánh hồn thi
CÁNH HỒN THI
Cũng như ai, cơm ăn, áo mặc
Một kiếp đời, khoảnh khắc về đi
Yêu đương, xúc cảm, sầu bi
Đắng cay, vinh nhục, bốn bề phủ vây!
Nhưng đây khác, mê say mơ mộng
Dưới đêm mờ, trải bóng suy tư
Lắm khi thao thức ngẩn ngơ
Lắm khi nhịp đập từng giờ ngân nga
Rồi lãng đãng sông xa, biển nước
Lượn cung tầng lả lướt cùng mây
Đưa tay níu cánh gió bay
Đến nơi diệu vợi, ngất ngây tâm hồn
Chiều tắt nắng, hoàng hôn phủ lối
Người ta thì tránh tối mà đi
Còn đây một kẻ hồn thi
Đôi chân nhẹ bước xá gì ánh rơi!
Lặng lẽ móc sầu tơi ra ngắm
Cho nỗi niềm chìm đắm trùng khơi
Mặc tình héo úa, chơi vơi
Mảnh hồn tan tác, tả tơi gom về
Để đêm đen trăng thề soi ánh
Dưới trần gian sắc ảnh của người
Một bầu tâm sự đầy vơi
Tái tê, vụn vỡ, trao lời vấn vương
Ôm giá lạnh bên đường tuyết phủ
Cuốn sâu vào ấp ủ nỗi lòng
Xòe đôi cánh mỏng bềnh bồng
Bay trong vắng lặng tìm dòng sông thương!
Nguyễn Thành Sáng
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)



Trích dẫn
Bookmarks