Thơ Nguyễn Thành Sáng
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Kết quả 1 đến 20 của 772

    Hybrid View

    1. #1
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

      Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…


      Sao anh lại muốn trả cho em
      Mật ngọt yêu đương của thuở nào
      Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
      Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!


      Sao anh lại muốn đốt vùi đi
      Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
      Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
      Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi


      Và sao anh lại muốn phôi phai
      Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
      Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
      Êm đềm, rung cảm nhớ về ai


      Nào của riêng em mà phải trả
      Nào em đòi lấy lại đâu anh
      Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
      Tất cả còn kia hãy cất dành!


      Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
      Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
      Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
      Rải rác lá vàng cản bước chân


      Giờ đây em đã có chồng rồi
      Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
      Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
      Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi


      Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
      Giữ lại đi anh để có mà
      Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
      Cánh hồn bậu bạn ở trong ta!


      28/11/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    2. #2
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      BÊN LỀ HẠNH PHÚC

      Gió lâng lâng níu kẻ lầm than
      Dưới dạ cầu cao, thắt thẻo dần
      Tuế nguyệt, phong sương, bầu bụi bậm
      Bên lề hạnh phúc của trần gian!

      Chẳng hiểu vì sao có cảnh nầy
      Thân tàn, vỏ tạ, ngóng nhìn ai
      Bằng hai khuôn cửa màu vô cảm
      Sắc nhạt, không hồn, chẳng chút say

      Trên kia óng ánh lượn muôn màu
      Nhộn nhịp, dập dìu, chuỗi sóng dao
      Lui tới rộn ràng trưa sớm tối
      Nắng mưa mây chuyển thổi vờn chao

      Chỉ ngắm, chỉ mơ, chỉ lạnh lùng
      Gió đời ai thổi cánh ngàn tung
      Còn đây thân mạc, thân bèo bọt
      Hứng đám mây đen phủ tận cùng..!

      Xuân sắp đến rồi, Tết rộn vui
      Nhưng mà không có kẻ chơi vơi
      Được vài bánh mức bên trà ấm
      Chỉ muỗi, bờ sương, mịt tối trời…

      Tình cờ xe chạy chậm ngang qua
      Thấy cảnh tình ai, chạnh xót xa
      Ai nẻo thênh thang về bốn cõi
      Còn cây khô tím, tái đen da

      Có phải tội đồ đang lẫn trốn?
      Hoặc người côi cút tự chiều hôm?
      Hay thân bệ rạc, thời lêu lổng?...
      Tất cả nầy đây, một tủi hờn!
      Chân cầu ngày tháng khuất hoàng hôn!


      Nguyễn Thành Sáng

    3. #3
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Khí phách

      KHÍ PHÁCH

      Trời dịu mát, ánh hồng thoảng nóng
      Ngợp đóa vàng, sắc bóng hình Mai
      Nhìn xem rộ nở ba ngày
      Có ai hiểu thấu chuỗi dài phơi gan!

      Xuân rực thắm trên ngàn hoa lá
      Cảm lòng người, êm ả, chìm sâu
      Đắng, cay, chua, chát, ngọt ngào
      Suối nguồn thổn thức chảy vào, tim lay

      Để ghi dấu tháng ngày đây đó
      Bóng mờ thu vàng võ dưới trời
      Nhặt từng chiếc lá khô rơi
      Tủi hờn thân phận không lời ngày mai

      Muôn sóng vỗ, ghịt xoay không vững
      Chiếc thuyền nan lơ lửng, đong đưa
      Cuồng phong chuyển mạnh cũng vừa
      Tả tơi cánh bạc sớm trưa phũ phàng!

      Tiếng chuông chùa bên làng thêm điểm
      Kéo vọng sầu xao xuyến về đây
      Cho thêm quằn quại lắc lay
      Nỗi niềm khắc khoải phủ dầy tâm tư

      Nào có đâu bến bờ để trụ
      Chỉ yêu thương ấp ủ tim lòng
      Trước cơn lồng lộng cuồng phong
      Mảnh hồn mạnh mẽ trên dòng sông sâu

      Dẫu đêm dài trải bầu sương lạnh
      Ngày bủa vây canh cánh sầu ai
      Hoàng hôn phơi trải u hoài…
      Chưa lần chùn chí đường dài nấu nung

      Ngày hôm nay tan vùng sương tuyết
      Dãy không gian diễm tuyệt giăng đầy
      Hương đưa ngát quyện nơi nầy
      Phả cơn khắc nghiệt, trổi ngày phục sinh…

      Gió thoảng nhẹ, thu hình nắng ấm
      Lặng ngắm nhìn tươi thắm ngàn hoa
      Biết bao rực rỡ, ngọc ngà
      Đua nhau khoe sắc để mà tụ xuân

      Đâu cũng đượm khắp vùng rộ nở
      Sao thế nhân trăn trở, chọn Mai
      Để làm một cánh hồn say
      Phải chăng khí phách chuỗi dài phơi gan?!

      Dập vùi chẳng quỵ Mai Vàng!

      nguyễn Thành Sáng

    4. #4
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi
      Sự Tàn Nhẫn

      Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
      Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
      Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
      Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

      Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
      Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
      Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
      Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

      Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
      Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
      Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
      Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

      Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
      Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
      Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
      Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

      Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
      Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
      Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
      Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

      Còn đâu nữa lăn xăn hình bé nhỏ
      Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
      Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
      Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

      Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
      Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
      Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
      Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

      Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
      Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
      Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
      Lan man nghĩ những gì coi có giống…

      Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
      Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
      Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
      Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm!...

      1/12/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    5. #5
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Nỗi niềm lặng lẽ

      NỖI NIỀM LẶNG LẼ

      Mới đó Hạ về sôi sục lửa
      Rồi Thu bàng bạc khúc đăm chiêu
      Đến Đông giá rét hồn tê tái
      Nay lại Xuân tràn rực sắc yêu!

      Cuộc đời cứ thế, cánh thời gian
      Chầm chậm như mây tận chốn ngàn
      Cứ mãi trôi hoài theo vạn kỷ
      Chưa hề dừng lại cõi thênh thang

      Để cho nhân thế muôn tâm sự
      Giữa nẻo mông mênh mặt biển trời
      Có cánh tay thần đưa của gió
      Vui thì êm ả, giận cuồng tơi

      Còn đây loáng thoáng chút xanh lơ
      Mấy chục chậu mai tự bấy giờ
      Thả nhẹ, bay xa nơi bến lạ
      Xuân nầy còn lại bóng hồn mơ!

      Có giống cuộc đời ta lắm không
      Chuốt trau tự thuở buổi hừng đông
      Nhưng chìm quạnh quẽ bầu trăng chết
      Sắc thắm, hương ngàn cũng viển vông

      Nên buồn, nên tiếc hoặc nên thương
      Chiếc bóng, cầu treo, lắc đoạn trường
      Tiếng hú, rừng hoang nơi lặng vắng
      Âm thầm, trầm tịch ngắm mây sương

      Cố nén trong tim một nỗi hờn
      Tiếng lòng lai láng nhịp từng cơn
      Ai vui xuân thắm, bầu thanh đãng
      Ta khảy du dương tiếng nhạc đờn!...

      Nguyễn Thành Sáng

    6. #6
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Gặp Lại Người Năm Xưa

      Em ngồi trên chiếc Honda
      Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
      Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
      Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

      Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
      Một thời sớm vội tìm quên để đừng
      Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
      Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

      Năm xưa sau chuyến bổ hàng
      Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
      Lâng lâng liếc trộm hoa đào
      Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

      À…à…Cô ghé về đâu…
      Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
      Áng mây giạt khỏi trăng thề
      Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

      Thế rồi bỗng chốc phương xa
      Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
      Từ trong nhè nhẹ rung rinh
      Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

      Chẳng màng cát bụi phong sương
      Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
      Chỉ cần một bịt thuốc rê
      Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

      Nào hay cái chữ nhục vinh
      Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
      Giờ đây em hỡi! Em hiền
      Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi!

      1/12/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    7. #7
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Chuỗi mùng một

      CHUỖI MÙNG MỘT


      Mùng Một! Ơ nầy! Các tụi bây
      Đằng kia pháo nổ trước nhà ai
      Đi xem sướng lắm hà hà nhé
      Còn sót lượm về đốt đả tay!

      Thoáng chốc mây dần lững thững qua
      Xuân đi, hạ đến, chuyển thu tà
      Rồi đông trôi nữa và đưa lại
      Mùng Một muôn vàn nỗi xót xa

      Dang dở mộng đời thả cánh bay
      Bởi vầng mây ám trải dài tay
      Phủ che kín mít bầu quang đãng
      Mùng Một bên đường ngậm đắng cay

      Cứ thế mà đi giữa nẻo đời
      Dặm ngàn tuyết giá, cõi chơi vơi
      Đôi chân nặng trĩu, hồn tê tái
      Mùng Một nghẹn ngào, chỉ hỡi ơi!

      Lặng lẽ âm thầm dưới bóng đêm
      Lắng nghe khe khẻ tiếng con tim
      Dẫu cho tan tác, không lùi bước
      Mùng Một thu hình định chữ kiên

      Sáng nắng, chiều mưa lắm tảo tần
      Tả tơi, khói lửa dập vùi thân
      Canh sương thao thức, niềm u ẩn
      Mùng Một then cài, chẳng thở than

      Dưỡng chí, rèn tâm trước sóng ngàn
      Chực chờ, phủ chụp mảnh thuyền nan
      Biết bao cuồng nộ lần qua được
      Mùng Một bây giờ ló dạng Trăng!

      Nguyễn Thành Sáng

    8. #8
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Một Thoáng Đong Đưa

      Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
      Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
      Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
      Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

      Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
      Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
      Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
      Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

      Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
      Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
      Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
      Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

      Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
      Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
      Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
      Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

      Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
      Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
      Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
      Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

      Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
      Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
      Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
      Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

      Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
      Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
      Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
      Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
      Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...

      Nguyễn Thành Sáng

    9. #9
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Một Thoáng Đong Đưa

      Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
      Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
      Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
      Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

      Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
      Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
      Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
      Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

      Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
      Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
      Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
      Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

      Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
      Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
      Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
      Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

      Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
      Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
      Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
      Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

      Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
      Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
      Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
      Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

      Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
      Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
      Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
      Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
      Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...


      Nguyễn Thành Sáng

    10. #10
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định đường xưa lá đổ


      ĐƯỜNG XƯA LÁ ĐỔ

      Ta gặp nhau giữa mùa nắng nóng
      Dưới phượng hồng núp bóng giờ chơi
      Thuở trăng ló dạng khung trời
      Từng cơn gió thổi, đẩy dời mây ra!

      Bầu thanh đãng, sắc ngà trải rộng
      Cõi không gian lồng lộng ngút ngàn
      Đôi tim dào dạt, mơ màng
      Từ trong sâu thẳm cung đàn nhẹ ngân

      Lời ước hẹn, bao lần trao gởi
      Bến tương lai vời vợi lần đi
      Nấu nung kết bóng nguyện thề
      Mênh mang biển sống, cùng về nắm tay

      Ươm trồng mộng, tôi mài đèn sách
      Đại học rồi khoảng cách không xa
      Còn em bóng tối phủ tà
      Bút nghiên xếp lại, tiếng ca u hoài!

      Nào ngờ đâu, đắng cay, héo hắt
      Em lấy chồng, tôi nát tâm cang
      Mây trôi, ánh giạt phũ phàng
      Cho đêm ảm đạm, ngỡ ngàng hồn sương

      Ngày mấy lượt trên đường lá đổ
      Ôm nỗi niềm trăn trở, buồn tênh
      Còn đâu thương nhớ mông mênh!
      Còn đâu ngày tháng thang thênh mộng tình

      Giờ nẻo vắng riêng mình thổn thức
      Khảy âm thanh điệp khúc sầu ai
      Thời gian là chuỗi *** may
      Luyến lưu, vương vấn ghịt hoài gót chân!...


      Nguyễn Thành Sáng

    11. #11
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Anh Thương

      Anh thương đôi mắt sáng long lanh
      Ngả hướng, nhìn về phía của anh
      Man mác nỗi buồn loang diệu vợi
      Như tìm gì đó tận xa xăm…

      Anh thương vầng trán phủ làn mây
      Ẩn chứa thông minh, khéo léo đầy
      Biết hái sao trời thêu gối mộng
      Biết dùng mật ngọt tạo men say

      Anh thương suối tóc xoả ngang lưng
      Lất phất bay bay đậy má hường
      Chan chứa êm đềm, muôn thắm thiết
      Toả ngàn ấm áp đẩy hàn sương

      Anh thương vòng nguyệt dáng cong cong
      Nửa khuất một bên, nửa trọn vòng
      Tợ nết na thuần nhưng kín giữ
      Tâm hồn ý sống vẹn thanh trong

      Anh thương tim tím ửng bờ môi
      Đầy ấp yêu đương với nụ cười
      Dành sẵn cho tình leo đỉnh tận
      Tắm bầu lộng gió, hái trăng soi

      Anh thương thanh tú ảnh hình em
      Đằm thắm, đoan trang, nét dịu hiền
      Một khối chung tình son sắt mãi
      Trước cuồng phong vũ chẳng chao nghiêng

      Vậy mà! Tất cả những anh thương
      Chẳng thể cầm lên đặt sát gần
      Để suốt chuỗi dài vương vấn nhớ
      Đêm đêm thao thức, nỗi bâng khuâng...


      20/4/2019
      Nguyễn Thành Sáng

    12. #12
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      GIÂY PHÚT CHƠI VƠI

      Dòng sông xanh lững lờ con nước chảy
      Theo bốn mùa cứ mãi ngược rồi xuôi
      Lúc chập chùng, ào ạt cuộn vờn bơi
      Khi phẳng lặng, im hơi từng bọt trắng!

      Những đêm sâu, không mây, trời lộng ánh
      Gió đưa cành lấp lánh giọt sương pha
      Khách mơ trăng dạt dào trôi êm ả
      Rồi nhẹ nhàng trổi nhịp vút bay xa

      Khi mưa sầu khuất bóng, nghẹn lời ca
      Bao ảm đạm phủ trùm lên cỏ lá
      Hoà lệ mờ đang ngậm ngùi lã chã
      Kết tụ thành buồn bã trải canh thâu…

      Chiều hôm nay tôi nghe niềm đau đáu
      Bài thơ tình nắn nót để cho ai?
      Bởi xa xăm héo mòn ôm buốt tái
      Có cảm rung dịu ái, tiếng lòng ngân?

      Nhìn trăng treo vương vấn, nỗi bâng khuâng
      Thương hồn ngọc nhạt tàn vây phủ xám
      Để khung xanh ánh vàng rơi tan loãng
      Rồi dật dờ, héo hắt dãy mờ đen

      Có lẽ đời sẽ buồn nếu không đêm
      Thiếu vầng sáng đong đưa niềm thổn thức
      Cho tẻ quạnh biến thành cơn day dứt
      Mất cung đàn khảy khúc nhớ yêu thương…

      Chân lặng lẽ thong dung bước trên đường
      Cặp hai bờ cây cành giăng rậm lối
      Trời loáng thoáng chập chờn phơi ảnh tối
      Vẫn âm thầm đi tới, đuốc cầm tay!...


      Nguyễn Thành Sáng

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình