Thơ Nguyễn Thành Sáng
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Trang 27 của 39 Đầu tiênĐầu tiên ... 17 25 26 27 28 29 37 ... CuốiCuối
    Kết quả 521 đến 540 của 772
    1. #521
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Nghe Lòng Buồn Tênh…

      Nàng trải bút, ngậm ngùi nức nở
      Da diết buồn, trăn trở sầu ai
      Tợ như ngọn gió *** may
      Dưới trời ảm đạm, lắc bay lá vàng…

      Ta nhấm nháp, lâng lâng xúc cảm
      Từng phút giây lởn vởn niềm thương
      Và rồi cảm thấy vấn vương
      Cầu tre, khóm trúc, con đường thân quen

      Muốn vói lấy quả tim năm cũ
      Thuở ngày xanh ấp ủ ngàn mơ
      Đặt vào cái túi hồn thơ
      Ngân nga dào dạt, lững lờ gió trăng

      Cho quạnh quẽ khung tàn bóng xế
      Thôi đợi chờ tiếng dế nỉ non
      Chỉ còn trước cổng đầu thôn
      Từ từ ló dạng ánh tròn sáng soi

      Nàng thỏ thẻ “Người ơi”!”Người hỡi”!
      Còn ở đây ta hỏi lại nàng
      Có thu quét lá rụng vàng
      Có bầu trống vắng, có đàn đứt dây?

      Hay mượn gió, lùa mây chốn lộng
      Khiến vô tình khuấy động dòng sông
      Thuyền ta lướt giữa mênh mông
      Bất ngờ phải chịu, bập bồng lắc lư

      Để chiều nay thẫn thờ nẻo vắng
      Một cái gì nằng nặng nhớ nhung
      Kéo hồn lên cõi không trung
      Nhìn về phương ấy…Nghe lòng buồn tênh!...

      19/11/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    2. #522
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Lưu Luyến (2)

      Cơn hè bỏng cháy bức hồn hoa
      Chợt một chiều kia ánh dịu tà
      Lãng đãng trôi về phơi mộng sống
      Nhẹ nhàng, êm ả, cánh Thu xa!

      Từng cơn gió lướt lay vương vấn
      Lảy khúc du dương réo gọi hồn
      Thương nhớ ngập tràn trên cánh mỏng
      Êm đềm, tỏa sắc sáng chiều hôm

      Có lúc mây xa lũ lượt về
      Mịt mờ, vó ngựa, dặm quan khê
      Hồn hoa chành chạnh niềm thao thức
      Khe khẻ ngân nga tiếng hẹn thề

      Những đêm trăng sáng tỏa lung linh
      Sương đọng long pha nét hữu tình
      E ấp bên ngàn cây cỏ lá
      Dưới trời huyền diệu phả hương xinh!...

      Lưu luyến ngập tràn đan ý thơ
      Muôn vàn đượm thắm cuốn thành mơ
      Thênh thang xoải cánh trời mây nước
      Óng ả, mịn màng chuỗi mối tơ…

      Nhưng rồi phiêu bạt bốn phương ngàn
      Thu đến lại đi, lắm phũ phàng
      Trăn trở, nhớ nhung thời hạnh ngộ
      Bây giờ kết tụ, biến sầu tan

      Mùa đông giá rét phủ lên hoa
      Theo thắt, tái tê dáng ngọc ngà
      Lạnh lẽo, ê chề bao khắc khoải
      Nghẹn ngào, héo hắt, ngóng trời xa!


      Nguyễn Thành Sáng


    3. #523
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      MÂY SƯƠNG

      Tạo hóa an bày để vấn vương
      Tình mơ, biển mộng tợ mây sương
      Không gian trôi nổi về muôn hướng!
      Trụ bóng âm thầm tụ dáng thương!

      Người cánh chim trời. vụt lướt bay
      Ngàn xa, biển nước, rượu men say
      Còn ai, nhi nữ, khu vườn nhỏ
      Lắm lúc trăng lòng vọng đó đây

      Nẻo sống điệp trùng phủ lối quanh
      Rừng cây phơi thắm sắc vàng xanh
      Vô vàn suối biếc, dòng sông chảy
      Nét vẽ cuộc đời, một bức tranh

      Đổi thay mưa nắng chuỗi thời gian
      Tác tạo, phai tàn, chuyện thế nhân
      Xuân, hạ, thu, đông, lần lượt mãi
      Dần theo ngày tháng, ảnh phù vân!

      Bởi thế nơi nầy đẹp biết bao
      Đàng kia buốt tái xé tim đau
      Đan xen, pha trộn vòng luân chuyển
      Khắp chốn giăng đầy vạn tỉ sao

      Nhớ thương da diết với đau hờn
      Đàn nhịp cung sầu trải bước chân
      Lãng tử qua bờ không ngoảnh lại
      Ô kìa! Bạc bẽo cánh mây tầng

      Còn đây thao thức tiếng tơ lòng
      Thuyền thả xa rồi, vọng ngóng trông
      Bến nước, cầu ao, chờ đợi nhé
      Quay về kết mộng trước mùa đông!


      Nguyễn Thành Sáng

    4. #524
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Giấc Mơ Nhớ Mãi

      Dãy mây trăng trắng tận trời xa
      Loáng thoáng đâu đây sắc ảnh ngà
      Không có gió vờn vun vút mạnh
      Chỉ ngàn êm ả nhịp ngân nga!

      Lững thững bay bay nhẹ nhẹ nhàng
      Mơ màng, dìu dặt cánh lâng lâng
      Xanh lơ, vàng ửng cùng mây bạc
      Bốn phía sao giăng một cõi tầng

      Tâm hồn phơi phới đượm thanh tao
      Nắng gió, sương ngàn phong vũ chao
      Ở chốn phương nầy như vắng bặt
      Chỉ niềm lai láng khẽ khàng dao…

      Kìa ai tha thướt, sắc khuynh thành
      Tơ lụa mịn màng vấn lượn quanh
      Uyển chuyển, dịu dàng thân liễu mượt
      Từ xa dần lại nhoẻn cười anh!

      Chẳng nói, chẳng rằng với chẳng chi
      Đưa bàn tay ngọc níu nhau đi
      Về nơi cung điện hoa đua nở
      Ngây ngất hương say trải mộng thì

      Quay tròn vun vút đỉnh tầng mây
      Ấm áp, êm đềm cạn chén say
      Mây gió chập chờn trên sóng biếc
      Dạt dào, trải cánh thẳng trời bay…

      Đâu đây tiếng động kéo cơn mơ
      Tỉnh giấc chập chờn, luyến ngẩn ngơ
      Nàng hỡi! ánh hồng, trang mỹ nữ
      Thôi rồi! Biến mất để chơ vơ!

      Một lần kỷ niệm giấc duyên đêm
      Da diết trào dâng vút vượt thuyền
      Em đến tìm anh cho đỡ nhớ
      Từ thời vạn kỷ rẽ chia uyên?!...


      Nguyễn Thành Sáng

    5. #525
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Lạc Mất Tình Thơ

      Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
      Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
      Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
      Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!

      Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
      Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
      Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
      Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên

      Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
      Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
      Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
      Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em

      Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
      Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
      Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
      Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!

      Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
      Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
      Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
      Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…

      Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
      Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
      Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
      Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!

      Có bao lần ghé lại đất đô thành
      Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
      Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
      Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!...


      Nguyễn Thành Sáng

    6. #526
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Oan Uổng Một Cuộc Tình

      Suốt mấy năm dài chẳng thể quên
      Cánh thư lạ lẫm họ và tên...
      Rồi tim thúc giục về bên ấy
      Điểm thắm màu son một chữ tình!...

      Để hoài vương vấn bóng hình ai
      Da diết niềm đau giữa tháng ngày
      Lặng lẽ âm thầm ôm nỗi nghẹn
      Nhìn trời chầm chậm áng mây bay

      Lại muốn thêm lần qua bển thăm
      Hình như văng vẳng tận xa xăm
      Vọng đưa ba tiếng “đừng đi nữa”
      Bởi lửa giờ đây đã lụi tàn

      Nếu như người ấy dạ chờ mong
      Sao chẳng mực xanh trải tấc lòng
      Địa chỉ còn kia, cầu nối nhịp
      Vậy mà hờ hững nước trôi sông!

      Chắc rằng em thật muốn quên tôi
      Cũng tại vì đây có khoảng đời
      Gối mộng canh trường trong bể ái
      Nên đành vĩnh biệt thế mà thôi…

      Xui chi lỡ tiếng nói bông đùa
      Chớ thật nào giờ tôi vẫn chưa
      Chỉ có mình em là tất cả
      Êm đềm, dào dạt quyện cung mơ

      Định số an bày chịu ức oan
      Khiến cho vỡ nát một cung đàn…
      Hoàng hôn trở lại thăm người cũ
      Ôi hỡi! Thì ra…thuở ấy vẫn đợi chàng!


      23/11/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    7. #527
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Cảm Nhận Tình Em

      Gió rả rích đong đưa lất phất
      Cảm, ho nhiều chẳng thật hồn nhiên
      Sương rơi, giá lạnh ngoài hiên
      Ủ ê, dã dượi, mơ duyên lững lờ!

      Em khó chịu, dật dờ tâm trí
      Bao nhớ nhung, đành chỉ ấp yêu
      Thẫn thờ trên đỉnh cheo leo
      Rúm co, bảng lảng, trăng treo nỗi niềm

      Muốn dỗ giấc chăn êm, nệm ấm
      Chìm trôi xa vạn dặm mà quên
      Cóng tê, buốt rét đường tên
      Vào nơi xương tủy, từng cơn vặn mình…

      Nhưng trời xa, bạn tình đơn độc
      Nghe nỗi niềm trằn trọc luyến lưu
      Sao đành bỏ mặc sầu ưu
      Để thơ ảm đạm, hắt hiu canh dài!

      Ráng ngồi đó, dẫu nầy mệt mỏi
      Sắc bơ phờ, nhức nhói chân tay
      Cố làm một cánh hồn bay
      Về nơi chốn ấy cho ai sưởi lòng…

      Em yêu ơi! Trên dòng sông chảy
      Tận đầu kia em thẩy chuyền phao
      Mặc tình sóng vỗ, thuyền chao
      Lắc lư, lảo đảo, lao đao chẳng hề

      Tận tấc dạ, trăng thề dạo ấy
      Sáng dần thêm, để thấy, để say
      Uyên ương xoải cánh đường dài
      Trôi theo ngày tháng thương hoài lòng anh!


      Nguyễn Thành Sáng

    8. #528
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Ngậm Ngùi Bên Ánh Lụn


      Ngậm Ngùi Bên Ánh Lụn

      Vội vã về sau hồi chiến trận
      Để kịp nhìn ánh lặn rồi tan
      Ngậm ngùi đưa tiễn hồn trăng
      Rụng rơi biền biệt khuất dần xa xăm!

      Em yêu ơi! Muôn phần thống thiết
      Nỗi đau thương, da diết lòng anh
      Cạnh bên thoi thóp lụn tàn
      Tim tình tan nát, ngập tràn khổ đau

      Sao chẳng cháy người vào khói lửa
      Lại tìm nơi ngóng cửa u hoài
      Đang tay ngắt đóa hoa lài
      Làm cho vườn thắm từ nay lạnh lùng

      Sông biển rộng chập chùng sóng vỗ
      Thuyền ngược xuôi nhấp nhố trời mây
      Khung xanh vạn cánh xa bay
      Vẫn còn lững thững, mà đây nát bờ!

      Cho suối lạnh thẫn thờ lữ khách
      Bên vách buồn tí tách dòng tuôn
      Héo hon ảm đạm trên đường
      Đêm nhìn mây xám, uống sương canh tàn…

      Em héo gầy, võ vàng thân xác
      Anh tái tê, héo hắt tâm can
      Hết rồi mơ mộng chứa chan
      Cõi say lồng lộng ánh vàng thang thênh

      Còn đâu nữa trăng lên đỉnh núi
      Ấm bên nhau những tối cùng xem
      Và nghe nhịp đập con tim
      Ngân nga, xúc cảm bên thềm mộng mơ

      Còn đâu nữa lững lờ sông chảy
      Thuyền duyên ta bơi mãi trên dòng
      Đong đưa, thổn thức tiếng lòng
      Niềm yêu lai láng, mênh mông ngút ngàn…

      Giờ đây chỉ có hai hàng
      Uyên ương nhỏ giọt, muôn vàn xót xa!...


      Nguyễn Thành Sáng

    9. #529
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Còn Ánh Của Em

      Mấy hôm nay em đừ, em mệt
      Thật rộn ràng bởi tết cận kề
      Biết bao công việc bộn bề
      Mà chân em bước, đường về quạnh hiu!

      Cảnh của người thật nhiều gió mát
      Ánh lại đầy vằng vặc sáng soi
      Dẫu cho tay nặng thuyền bơi
      Dưới bầu huyền diệu cũng vơi nỗi niềm

      Còn em đây, bên thềm giá lạnh
      Héo guộc gầy, canh cánh sầu ai
      Đong đưa vàng lá rơi bay
      Canh khuya chiếc bóng, niềm say hết rồi

      Dòng sông đời cuốn trôi sắc thắm
      Chuỗi thu mờ đăm đắm nhìn sương
      Chỉ còn một chén quỳnh tương
      Xa xôi vạn dặm trên đường mộng mơ!

      Nên dã dượi, bơ phờ dễ đến
      Để đêm sâu ngọn nến lu mờ
      Cho trăng biến sắc thẫn thờ
      Âm thầm lặng lẽ bên bờ non xa…

      Đừng buồn nhé! Em à! Em hỡi!
      Ánh dương đời diệu vợi còn đây
      Dầu kia lưng cạn, không đầy
      Nhưng còn xa cách, tháng ngày hồn thương

      Nơi cõi lộng uyên ương quyện cánh
      Vút trời cao lóng lánh ngàn sao
      Bên nhau ấm áp, ngọt ngào
      Cùng chung bến mộng dạt dào, vấn vương!


      Nguyễn Thành Sáng

    10. #530
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Nốt Trầm Cảm Xúc

      Thắm thoát giờ đây quá lục tuần
      Phong sương mấy độ phủ thanh xuân
      Đêm nay lặng ngắm vầng mây bạc
      Lững thững dần trôi cuối dãy tầng!

      Hoa thắm hôm nào đã quá trưa
      Ngàn hương theo gió rã bay đưa
      Cánh dần khô tái sầu trong nắng
      Một thuở đắm say chuyển dật dờ

      Còn đâu những sáng vầng dương rạng
      Ong bướm đâu đây lượn bóng vàng
      Lởn vởn, đong đưa vờn sắc đượm
      Tới lui, lảy nhịp khúc mơ màng

      Những đêm ủ nụ dưới trăng thanh
      Bốn phía sương pha đọng lá cành
      Cảm xúc dâng tràn theo tiếng nhạc
      Nầy hoa! Yêu ái của khung xanh!

      Rồi chợt hôm nào chuyển giá đông
      Tái tê, buốt rét trải giăng đồng
      Biết bao sương muối trùm lên đóa
      Bỗng thấy lạnh rồi, ai biết không?...

      Thì ra hoa nở để rồi tàn
      Lửa rực năm nào cũng nguội tan
      Chầm chậm mây trôi về tít mãi
      Đến đây rồi khuất nẻo phương ngàn

      Còn gì để nhớ với mà thương
      Chiếc bóng cô đơn giữa quạnh trường
      Vương vấn, ngân nga hồn dĩ ảnh
      Một thời rạng rỡ dưới mây sương

      Tôi buồn, tôi nhớ, với tôi vui
      Vì chỉ một thời lại sớm trôi
      Và bởi, được lần khoe ửng sắc
      Muôn đời kết tụ cũng bay hơi!


      Nguyễn Thành Sáng

    11. #531
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Để Lặng Lẽ Từ Từ
      Trả Lại Em!

      Đã mất nhau rồi, mất thật rồi!
      Dòng sông hai ngả rẽ chia đôi
      Bao nhiêu yêu dấu, bao nhiêu mộng
      Chỉ một mà thôi, đốt hoặc vùi!

      Chớ giữ làm gì để vấn vương
      Cho khuya canh cánh ngắm hàn sương
      Nhìn xem kết tụ, dần rơi rụng
      Gợi giống tình tan khiến mãi buồn

      Em về bên ấy cứ vui đi
      Vì có hoài đâu sắc ảnh thề
      Tạo hóa an bày luân chuyển mãi
      Bèo mây tan hợp, lẽ phân ly!

      Rồi đây ngày tháng em làm vợ
      Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
      Ấm lạnh, vui buồn hay sướng khổ…
      Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung

      Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
      Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
      Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
      Sẽ tự âm thầm khỏa lắp tan…

      Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi!
      Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
      Thoát bay, thoát sạch không còn nữa
      Để khỏi dư hương quyện bóng người

      Cho kể từ nay giữa trái tim
      Cô đơn héo hắt được im lìm
      Ấp ôm, phủ kín cung đàn cũ
      Lặng lẽ từ từ trả lại em!...

      27/11/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    12. #532
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…

      Giữ Lại Đi Anh Để Có Mà…


      Sao anh lại muốn trả cho em
      Mật ngọt yêu đương của thuở nào
      Suốt cả khoảng dài ta cạn chén
      Đậm đà, ngây ngất dưới trăng sao!


      Sao anh lại muốn đốt vùi đi
      Lóng lánh trong veo dãy ánh thề
      Từng tỏa khung trời gieo ý mộng
      Lâng lâng, dào dạt phả bờ mi


      Và sao anh lại muốn phôi phai
      Giũ sạch con tim chuỗi tháng ngày
      Ôm ấp, nâng niu ngàn nhịp đập
      Êm đềm, rung cảm nhớ về ai


      Nào của riêng em mà phải trả
      Nào em đòi lấy lại đâu anh
      Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
      Tất cả còn kia hãy cất dành!


      Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
      Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
      Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
      Rải rác lá vàng cản bước chân


      Giờ đây em đã có chồng rồi
      Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
      Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
      Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi


      Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
      Giữ lại đi anh để có mà
      Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
      Cánh hồn bậu bạn ở trong ta!


      28/11/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    13. #533
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      BÊN LỀ HẠNH PHÚC

      Gió lâng lâng níu kẻ lầm than
      Dưới dạ cầu cao, thắt thẻo dần
      Tuế nguyệt, phong sương, bầu bụi bậm
      Bên lề hạnh phúc của trần gian!

      Chẳng hiểu vì sao có cảnh nầy
      Thân tàn, vỏ tạ, ngóng nhìn ai
      Bằng hai khuôn cửa màu vô cảm
      Sắc nhạt, không hồn, chẳng chút say

      Trên kia óng ánh lượn muôn màu
      Nhộn nhịp, dập dìu, chuỗi sóng dao
      Lui tới rộn ràng trưa sớm tối
      Nắng mưa mây chuyển thổi vờn chao

      Chỉ ngắm, chỉ mơ, chỉ lạnh lùng
      Gió đời ai thổi cánh ngàn tung
      Còn đây thân mạc, thân bèo bọt
      Hứng đám mây đen phủ tận cùng..!

      Xuân sắp đến rồi, Tết rộn vui
      Nhưng mà không có kẻ chơi vơi
      Được vài bánh mức bên trà ấm
      Chỉ muỗi, bờ sương, mịt tối trời…

      Tình cờ xe chạy chậm ngang qua
      Thấy cảnh tình ai, chạnh xót xa
      Ai nẻo thênh thang về bốn cõi
      Còn cây khô tím, tái đen da

      Có phải tội đồ đang lẫn trốn?
      Hoặc người côi cút tự chiều hôm?
      Hay thân bệ rạc, thời lêu lổng?...
      Tất cả nầy đây, một tủi hờn!
      Chân cầu ngày tháng khuất hoàng hôn!


      Nguyễn Thành Sáng

    14. #534
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Khí phách

      KHÍ PHÁCH

      Trời dịu mát, ánh hồng thoảng nóng
      Ngợp đóa vàng, sắc bóng hình Mai
      Nhìn xem rộ nở ba ngày
      Có ai hiểu thấu chuỗi dài phơi gan!

      Xuân rực thắm trên ngàn hoa lá
      Cảm lòng người, êm ả, chìm sâu
      Đắng, cay, chua, chát, ngọt ngào
      Suối nguồn thổn thức chảy vào, tim lay

      Để ghi dấu tháng ngày đây đó
      Bóng mờ thu vàng võ dưới trời
      Nhặt từng chiếc lá khô rơi
      Tủi hờn thân phận không lời ngày mai

      Muôn sóng vỗ, ghịt xoay không vững
      Chiếc thuyền nan lơ lửng, đong đưa
      Cuồng phong chuyển mạnh cũng vừa
      Tả tơi cánh bạc sớm trưa phũ phàng!

      Tiếng chuông chùa bên làng thêm điểm
      Kéo vọng sầu xao xuyến về đây
      Cho thêm quằn quại lắc lay
      Nỗi niềm khắc khoải phủ dầy tâm tư

      Nào có đâu bến bờ để trụ
      Chỉ yêu thương ấp ủ tim lòng
      Trước cơn lồng lộng cuồng phong
      Mảnh hồn mạnh mẽ trên dòng sông sâu

      Dẫu đêm dài trải bầu sương lạnh
      Ngày bủa vây canh cánh sầu ai
      Hoàng hôn phơi trải u hoài…
      Chưa lần chùn chí đường dài nấu nung

      Ngày hôm nay tan vùng sương tuyết
      Dãy không gian diễm tuyệt giăng đầy
      Hương đưa ngát quyện nơi nầy
      Phả cơn khắc nghiệt, trổi ngày phục sinh…

      Gió thoảng nhẹ, thu hình nắng ấm
      Lặng ngắm nhìn tươi thắm ngàn hoa
      Biết bao rực rỡ, ngọc ngà
      Đua nhau khoe sắc để mà tụ xuân

      Đâu cũng đượm khắp vùng rộ nở
      Sao thế nhân trăn trở, chọn Mai
      Để làm một cánh hồn say
      Phải chăng khí phách chuỗi dài phơi gan?!

      Dập vùi chẳng quỵ Mai Vàng!

      nguyễn Thành Sáng

    15. #535
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi
      Sự Tàn Nhẫn

      Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
      Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
      Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
      Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

      Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
      Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
      Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
      Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

      Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
      Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
      Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
      Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

      Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
      Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
      Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
      Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

      Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
      Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
      Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
      Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

      Còn đâu nữa lăn xăn hình bé nhỏ
      Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
      Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
      Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

      Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
      Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
      Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
      Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

      Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
      Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
      Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
      Lan man nghĩ những gì coi có giống…

      Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
      Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
      Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
      Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm!...

      1/12/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    16. #536
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Nỗi niềm lặng lẽ

      NỖI NIỀM LẶNG LẼ

      Mới đó Hạ về sôi sục lửa
      Rồi Thu bàng bạc khúc đăm chiêu
      Đến Đông giá rét hồn tê tái
      Nay lại Xuân tràn rực sắc yêu!

      Cuộc đời cứ thế, cánh thời gian
      Chầm chậm như mây tận chốn ngàn
      Cứ mãi trôi hoài theo vạn kỷ
      Chưa hề dừng lại cõi thênh thang

      Để cho nhân thế muôn tâm sự
      Giữa nẻo mông mênh mặt biển trời
      Có cánh tay thần đưa của gió
      Vui thì êm ả, giận cuồng tơi

      Còn đây loáng thoáng chút xanh lơ
      Mấy chục chậu mai tự bấy giờ
      Thả nhẹ, bay xa nơi bến lạ
      Xuân nầy còn lại bóng hồn mơ!

      Có giống cuộc đời ta lắm không
      Chuốt trau tự thuở buổi hừng đông
      Nhưng chìm quạnh quẽ bầu trăng chết
      Sắc thắm, hương ngàn cũng viển vông

      Nên buồn, nên tiếc hoặc nên thương
      Chiếc bóng, cầu treo, lắc đoạn trường
      Tiếng hú, rừng hoang nơi lặng vắng
      Âm thầm, trầm tịch ngắm mây sương

      Cố nén trong tim một nỗi hờn
      Tiếng lòng lai láng nhịp từng cơn
      Ai vui xuân thắm, bầu thanh đãng
      Ta khảy du dương tiếng nhạc đờn!...

      Nguyễn Thành Sáng

    17. #537
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Gặp Lại Người Năm Xưa

      Em ngồi trên chiếc Honda
      Chạy qua chầm chậm để mà nhìn tôi
      Môi hồng nhoen nhoẻn nụ cười
      Dưới đôi mắt biếc…nói lời thân quen!

      Bâng khuâng nghĩ ngợi cái tên
      Một thời sớm vội tìm quên để đừng
      Tủi cho cảnh sống nhọc nhằn
      Cánh chim trôi giạt giữa màn tối tăm!…

      Năm xưa sau chuyến bổ hàng
      Xe đò bất chợt ngồi gần bên nhau
      Lâng lâng liếc trộm hoa đào
      Hồn mơ thoáng chốc dạt dào say sưa

      À…à…Cô ghé về đâu…
      Thêm… thêm… mấy tiếng, mấy câu những gì…
      Áng mây giạt khỏi trăng thề
      Long lanh phơi ửng, nẻo về lộ ra…

      Thế rồi bỗng chốc phương xa
      Cánh thư em gửi đến nhà thăm anh
      Từ trong nhè nhẹ rung rinh
      Tiếng đàn trổi khúc nhạc tình du dương

      Chẳng màng cát bụi phong sương
      Chẳng màng thân phận sang hèn làm chi
      Chỉ cần một bịt thuốc rê
      Chút tiền lộ phí…cũng phê... cũng mình

      Nào hay cái chữ nhục vinh
      Nào hay muốn có cái xinh…phải tiền!
      Giờ đây em hỡi! Em hiền
      Nhìn tôi chi nữa…Để phiền cho tôi!

      1/12/2017
      Nguyễn Thành Sáng

    18. #538
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Chuỗi mùng một

      CHUỖI MÙNG MỘT


      Mùng Một! Ơ nầy! Các tụi bây
      Đằng kia pháo nổ trước nhà ai
      Đi xem sướng lắm hà hà nhé
      Còn sót lượm về đốt đả tay!

      Thoáng chốc mây dần lững thững qua
      Xuân đi, hạ đến, chuyển thu tà
      Rồi đông trôi nữa và đưa lại
      Mùng Một muôn vàn nỗi xót xa

      Dang dở mộng đời thả cánh bay
      Bởi vầng mây ám trải dài tay
      Phủ che kín mít bầu quang đãng
      Mùng Một bên đường ngậm đắng cay

      Cứ thế mà đi giữa nẻo đời
      Dặm ngàn tuyết giá, cõi chơi vơi
      Đôi chân nặng trĩu, hồn tê tái
      Mùng Một nghẹn ngào, chỉ hỡi ơi!

      Lặng lẽ âm thầm dưới bóng đêm
      Lắng nghe khe khẻ tiếng con tim
      Dẫu cho tan tác, không lùi bước
      Mùng Một thu hình định chữ kiên

      Sáng nắng, chiều mưa lắm tảo tần
      Tả tơi, khói lửa dập vùi thân
      Canh sương thao thức, niềm u ẩn
      Mùng Một then cài, chẳng thở than

      Dưỡng chí, rèn tâm trước sóng ngàn
      Chực chờ, phủ chụp mảnh thuyền nan
      Biết bao cuồng nộ lần qua được
      Mùng Một bây giờ ló dạng Trăng!

      Nguyễn Thành Sáng

    19. #539
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Một Thoáng Đong Đưa

      Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
      Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
      Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
      Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

      Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
      Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
      Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
      Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

      Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
      Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
      Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
      Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

      Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
      Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
      Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
      Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

      Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
      Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
      Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
      Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

      Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
      Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
      Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
      Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

      Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
      Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
      Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
      Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
      Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...

      Nguyễn Thành Sáng

    20. #540
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Một Thoáng Đong Đưa

      Từ khi cánh tung bay vào cõi mộng
      Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
      Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
      Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

      Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
      Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
      Tiếng tấc lòng khuấy động mắt, bờ môi
      Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

      Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
      Đeo gươm thần ngang dọc cõi trời mây
      Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
      Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

      Đây có phải ngậm ngùi nhìn trăng chạnh
      Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
      Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
      Vạn sóng cồn nghiệt ngã mãi vờn theo!

      Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
      Như bã buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
      Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
      Rồi loãng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

      Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
      Vì sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
      Vì sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
      Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

      Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
      Như suối nguồn lai láng chảy tâm can
      Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
      Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi
      Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...


      Nguyễn Thành Sáng

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình