Thơ Nguyễn Thành Sáng
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Trang 34 của 39 Đầu tiênĐầu tiên ... 24 32 33 34 35 36 ... CuốiCuối
    Kết quả 661 đến 680 của 772
    1. #661
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      MỘT CƠN GIÓ THOẢNG

      Nga ơi! Chớp mắt mấy mươi năm
      Lặng lẽ hồn tình vắng bặt tăm
      Một đóa hoa vàng đang sắp nở
      Quấn vào lam khói khuất xa xăm!

      Mãi nhớ bao chiều, em nép hiên
      Trộm nhìn anh luyện võ, vung quyền
      Mê say hay cả niềm rung cảm
      Mà thoáng môi hồng nở nụ duyên

      Bên đây hừng chí mạnh tay bung
      Thân lượn nghiêng vờn, cặp cước tung
      Giả bộ không hay bên hàng dậu
      Một cành hoa thắm lắt lay rung…

      Thấy em chầm chậm bước ngang đường
      Khẻ gọi nhẹ nhàng nỗi mến thương
      Hãy ghé vào đây cùng trò chuyện
      Ấm tình tao ngộ cảnh tha phương!

      Thẹn thùng má ửng, tiến gần anh
      Thỏ thẻ êm đềm ngọn sáo ngân
      Miệng nói, tay thì…lần lạc nẻo
      Khiến hàng hoa tím rụng rơi nhanh

      Ngọt ngào anh hẹn buổi chiều nay
      Ở cạnh Bờ Hồ dưới bóng cây
      Cùng ngắm trăng thanh, nghe nhạc khúc
      Rồi nhìn gió thổi đẩy mây bay….

      Em chưa kịp trải tấc lòng ra
      “Tiếng hú rừng khuya” trổi giọng qua
      Réo gọi mau về nhanh đấy nhé
      Thoáng buồn với sợ cuốn rời xa!

      Hôm sau người chị gởi lời mời
      Anh hãy lại nhà nói chuyện chơi…
      Vặn vẹo trăng vàng chưa đủ ánh
      Nếu đầy hãy tới cưới em tôi

      Nga ơi! Bến nước với dòng sông
      Một bóng con thuyền giữa sớm đông
      Mộng trải trời tây còn diệu vợi
      Lẽ nào kéo ụ để hằng trông

      Tôi phải xa em, chẳng kịp từ
      Khi lời vừa tụ sắp thành thơ
      Tiếc cho giấy mực chưa tròn đủ
      Đành phải thời gian rã nguyệt mờ!

      10/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    2. #662
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Nỗi Lòng Của Gió…

      Mảnh vườn quạnh quẽ của năm nao
      Lắm lắm hồn ta ánh lệ trào
      Hướng vọng xa xăm về biển mộng
      Âm thầm lặng lẽ nén niềm đau!

      Rồi khuya năm ấy bước ra đi
      Trải cánh thênh thang hướng ảnh thề
      Ngọn lửa nấu nung thời ấp ủ
      Cuồng giông, sóng dữ có hề chi

      Từng phút nâng mình vượt đỉnh mây
      Rộng xòe vỗ nhịp thẳng đường bay
      Đích dừng ngơi nghỉ còn xa quá
      Khắc nguyện con tim sẽ một ngày…

      Chợt chiều hôm đó ngoảnh nhìn xem
      Thấy đóa hoa thu rũ cạnh bờ
      Sắc thắm nhạt mờ treo cửa gió
      Chạnh tình ghé lại ngắm chơ vơ

      Chẳng hiểu vì sao xúc động lòng
      Từ nơi tấc dạ nhẹ nhàng rung
      Thương cho khoảnh khắc phù du ửng
      Hay cảm hình kia hẹn ước cùng…

      Giờ đây trống vắng, nỗi chơi vơi
      Bốn phía đìu hiu phủ góc trời
      Có lẽ sẽ quay đầu chốn cũ
      Thơ trăng ngày tháng tự phai phôi

      Kỷ niệm dấu yêu vẫn ngập tràn
      Lần tay kiếm lại những tơ vàng
      Cất vào hộp kín niêm phong kỷ
      Mãi mãi trong ta bóng của nàng!...

      4/2/2018
      Nguyễn Thành Sáng

    3. #663
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      TÂM TÌNH TRƯỚC LÚC LÊN ĐƯỜNG

      Mình yêu ơi! Em hãy bước gần đây
      Cùng anh ngắm trăng đầy treo cõi lộng
      Để mơ màng nghe thổn thức dòng sông
      Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước!

      Gió vi vu, lâng lâng niềm vươn vượt
      Dãy gợn gờn giăng trước, nhịp đong đưa
      Chuỗi thời gian tắm nắng sớm, chiều mưa
      Ngày chèo mỏi, canh khuya chìm mộng mị…

      Sẽ rất giống đêm nay lòng anh nghĩ
      Bởi mai nầy trải chí nẻo trùng dương
      Vợ chồng ta khăn gói bước lên đường
      Tìm sự sống lắm hương ngàn toả thắm

      Ở nơi đây! Em nhìn đi! Đồng vắng
      Cả không gian lẳng lặng phủ mây buồn
      Nắng tắt tàn cây cỏ đọng thu sương
      Vạn ếch nhái, ểnh ương đàn réo rắt!

      Bóng mờ đen bao trùm lên trầm mặc
      Khiến tâm tư từng khắc khảy cung sầu
      Những giọt buồn kết tụ nhỏ canh thâu
      Chìm loãng hút vào sâu nơi biệt dạng…

      Ta bôn ba dẫu biết rằng năm tháng
      Gánh đầu hôm trĩu nặng níu ghì vai
      Ngày tảo tần, đêm hứng gió lắt lay
      Nơi chốn lạ miệt mài quên nỗi nhớ

      Rồi đến lúc tia vàng đan ánh tỏ
      Sắc xanh hồng treo ngõ đón chân đi
      Hơn trọn đời rũ bóng, rã hồn phi
      Mãi thắt thẻo, lầm lì ôm vọng tưởng!...

      11/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    4. #664
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      VỢ CHỒNG TÂM SỰ

      Mệt không anh? Ngồi đây em lau mặt
      Rồi dùng cơm, đánh giấc để quên buồn
      Mấy hôm rồi trên nẻo sống tha phương
      Chim mỏi cánh mà đường còn diệu vợi!

      Tạm gác lại đi anh, đừng nghĩ ngợi
      Sẽ một ngày tăm tối giạt trôi xa
      Cây ta trồng ngày ấy nở ra hoa
      Bao sắc thắm đậm đà ngân hương toả…

      Lời của em nhẹ nhàng như ngọn gió
      Thổi êm đềm xoá bỏ nóng trời hanh
      Phôi phai ngàn oi bức đốt lòng anh
      Khiến lo lắng thâu canh sầu rũ rượi

      Đường hôm nay vẫn chìm trong mịt tối
      Ráng lần mò tìm lối để mà đi
      Khắp nẻo đường bươn bả chẳng được chi
      Niềm canh cánh trăng thề xa khuất bóng…

      Mình yêu ơi! Cõi không gian lồng lộng
      Mây phủ dầy vẫn giống cảnh đời ta
      Chút nữa thôi rồi gió đẩy trôi xa
      Trả lại ánh trăng ngà treo biển thế

      Dưới dạ cầu náu nương hoài không thể
      Lạnh lẽo con, bóng xế mãi giăng trùm
      Một ít vàng bông cưới lễ thành hôn
      Cùng lúa ruộng ăn còn dư đem bán

      Tìm mảnh đất có nơi che mưa nắng
      Trước yên lòng hụt hẫng chỗ dừng chân
      Vợ chồng mình từng bước kiếm vầng trăng
      Soi tỏ ánh để lần ra khỏi tối!...

      12/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    5. #665
      Ngày tham gia
      Mar 2020
      Bài viết
      15
      Được cám ơn 3 lần trong 3 bài gởi

      Mặc định

      Cảm ơn bạn đã mang lại thông tin hữu ích...
      Xem Ngay: Mẫu sofa giường 2020 Khi bạn cần

    6. Những thành viên sau đã cám ơn :
      nguyenthanhsang (23-03-2020)

    7. #666
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Chơi Vơi

      Vườn cũ chiều nay thả bước về
      Mắt nhìn bốn phía dãy lê thê
      Cũng nầy lác đác vàng rơi rụng
      Cũng đó đìu hiu phủ tím bề!

      Bục đá thường ngồi dưới bóng đêm
      Chơ vơ giữa xám, cận bên thềm
      Rêu phong mấy độ vòng quanh xuống
      Có phải vắng người loang sẫm lên?

      Còn kia! Cây khế đượm tình thương
      Dáng đứng thanh tao cạnh mé đường
      Nhớ kẻ tới lui vun bón gốc
      Hay sầu nhạt khuyết, tụ dầy sương!

      Âm vang đâu đó tiếng côn trùng
      Rỉ rả vọng về khúc nỉ non
      Khiến dạ ngậm ngùi thêm não nuột
      Lệ buồn bất chợt nhỏ hoàng hôn

      Xa xa thấp thoáng một con đò
      Nhấp nhố trên dòng chở khách qua
      Người ở phương nào thăm viếng ghé
      Hay cùng tâm sự giống như ta…

      Nửa niềm khắc khoải chuyện mờ trăng
      Nửa dạ bâng khuâng nhớ xóm làng
      Giây phút chạnh lòng quay trở lại
      Tìm trong yêu dấu sự bình yên

      Và vẫn nơi đây cõi lặng lờ
      Bốn mùa quạnh quẽ ẩn tàng mơ
      Biết làm sao nhỉ! Làm sao nhỉ
      Tiếp tục ra đi hoặc thẫn thờ!...

      6/2/2018
      Nguyễn Thành Sáng

    8. #667
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Em Hỏi Làm Chi…

      Em hỏi làm chi vậy hỡi em
      Để người xa lạ “lắc” con tim
      Rồi đây lỡ rớt làm sao lượm
      Em có vì ai dõi mắt tìm?

      Em hỏi làm chi để vấn vương
      Khi người bên ấy vướng hàn sương
      Mỏng manh áo mặc nên mang lạnh
      Canh vắng lang thang cạnh mé đường

      Em hỏi làm chi lúc đổ mưa
      Phố phường trắng xóa, bước chân thưa
      Nếu như cảm động lời em hỏi
      Sao thể hở môi? Sợ nước lùa

      Em hỏi làm chi khiến ngẩn ngơ
      Vì hình em đó tuyệt như mơ
      Môi hồng, mắt biếc, lời thân ái
      Còn kẻ chơi vơi ánh nhạt mờ

      Em hỏi làm chi để nhớ nhung
      Khắc vào tâm não kẻ bâng khuâng
      Làm cho ngày tháng nhiều tư lự
      Biết phải làm sao hết võ vàng

      Em hỏi làm chi để quặn đau
      Nằm trong sâu thẳm nổi lên mau
      Rồi tràn trút sạch không còn nữa
      Khoảng trống biết “ai” có chịu vào?

      Em hỏi làm chi! Khiến lạ xa…

      6/2/2018
      Nguyễn Thành Sáng

    9. #668
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      GỬI TẤC LÒNG ANH

      Mình ơi! Thời tiết mấy hôm rày
      Hạ thấp chỉ còn năm sáu độ
      Chốn ấy ngập tràn cơn giá rét
      Vật, người, cây cỏ buốt tê cơ!

      Có khó chịu nhiều không hỡi em?
      Phải trùm, co rúm, quấn chăn êm
      Cô đơn, lạnh lẽo càng thêm lạnh
      Sương trắng lại càng cảnh trắng đêm!

      Bị bệnh, ho nhiều, thêm cổ đau
      Xa xa đồng vọng khúc tiêu sầu
      Tim buồn đóng trọn băng và tuyết
      Buộc rét thả thuyền, đẩy sóng chao

      Lệ thắm năm nào sớm cạn khô
      Vầng trăng lai láng đã trăng trơ
      Bởi ngàn khắc khoải quay vòng mãi
      Nay biến tượng rồi, chỉ chút mơ!

      An ủi cuộc đời có thế thôi
      Tìm trong ảo ảnh một vành môi
      Hôn em say đắm, và say đắm
      Chẳng bận lòng gì ánh nhạt vơi…

      Lững thững mây trôi dưới ráng chiều
      Nhẹ nhàng chầm chậm cánh đìu hiu
      Nghe sao thương quá người thương ạ
      Muốn gửi phương ngàn một tiếng yêu

      Ủi an héo hắt sắc thu vàng
      U ám, nhạt mờ phủ bóng trăng
      Vò võ, lặng lờ, bên suối quạnh
      Non thề, biển hẹn của lòng anh

      Mong từ xa thẳm kéo vầng thanh!...

      Nguyễn Thành Sáng

    10. #669
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      DÒNG TÂM SỰ

      Em gánh nước, sắc chiều thu rười rượi
      Giọt sầu còn đọng dưới khoé vành mi
      Tấc lòng tôi xúc động nỗi ai bi
      Tim khe khẻ thầm thì lời thương cảm!

      Từ hôm đó, giữa dòng sông phủ xám
      Có con thuyền lảng vảng sớm chiều hôm
      Thức thao chờ đêm đến ngắm trăng son
      Trải cánh mộng lướt vờn lên toả thắm

      Nhà không xa mà then cài vạn dặm
      Bóng thời gian gặm nhấm mãi lần sâu
      Nhìn ai buồn, ai khổ với ai đau
      Cơn gió chướng thổi vào se sắt tái

      Cánh thư xanh có trải màu thơ dại?
      Bởi yêu đương hay tại xót thương người
      Tuổi mười sáu vội viết gởi đi rồi
      Để ai đó một đời ôm nỗi nhớ!

      Tôi vẫn biết lòng em trông gặp gỡ
      Mong được nghe anh tỏ cạn tâm tình
      Còn đây thì lại sợ vẽ nên hình
      Viễn ảnh có “mẹ vợ mình” hung dữ

      Thả dần quên làm cánh chim lữ thứ
      Quên ngày xưa dòng chữ lá thư xanh
      Quên bao lần “canh buổi chiều” gặp anh
      Quên héo hắt gót chân tình vội bước…

      Lệ ơi! Cả một đời em bạc phước
      Vẫn cô đơn ảnh trước cổ quan tài
      Em chết rồi, anh chạnh thấy nhớ ai
      Hối hận khiến chuỗi ngày gieo trăn trở!...

      13/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    11. #670
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      NẾU ĐƯỢC LÀM CÁNH GIÓ

      Em ngồi đó, đôi dòng châu lã chã
      Góc sau hè buồn bã trải theo em
      Gió cũng lư lắc nhẹ ánh đèn đêm
      Màu ảm đạm phủ lên niềm héo hắt!

      Sao em khóc, lẻ loi mình trầm mặc?
      Giữa bốn bề vắng bặt sắc hồng tươi
      Có phải chăng tan tác, cánh thuyền bơi
      Từng mảng một rã rời theo sóng nước

      Hay đá sỏi giăng đầy đau nẻo bước
      Mà đôi hia mất trước buổi hừng đông
      Để khổ sầu trầm ngắm một dòng sông
      Đầy sóng gió, dập tông thân mỏng mảnh

      Sợi dây nào buộc ràng lên đôi cánh?
      Cho chẳng bay, xa lánh nỗi bi ai
      Mãi thời gian cứ uống bóng *** may
      Khiến nghèn nghẹn tháng ngày treo lá rụng!

      Mỗi từng đêm, em âm thầm chiếc bóng
      Dưới hiên mờ lắng đọng giọt tâm tư
      Dạ u hoài, trăn trở thả vào mơ
      Cho ảm đạm, thẫn thờ tan trước ngỏ…

      Nếu như được biến ra làm cánh gió
      Khi em buồn sẽ có cận kề bên
      Hiu hiu thoảng, lảy mái tóc em lên
      Hôn nhè nhẹ bồng bềnh hương quạnh quẽ

      Xoay vòng quanh cuốn em nâng thật lẹ
      Về phương trời bóng xế có du dương
      Nhạc cung đàn trổi khúc hát yêu đương
      Cho chẳng nhớ con đường em đau khổ!

      Nếu như được biến ra làm cánh gió
      Nầy tình ơi! Luôn mãi có anh đây!...

      14/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    12. #671
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      NẾU EM HIỂU

      Nếu em nghĩ! Muốn gần em là để
      An ủi niềm khuất xế buổi chiều đông
      Em hãy cười từ xa vang đồng vọng
      Ôi! rã rồi mà bóng vẫn lờ trôi!

      Cho ở đây, lòng nầy thôi màng tới
      Buổi hôm nào ai nói đợi trông anh
      Làm cây khô ướt lại bật chồi xanh
      Dưới khuya vắng long lanh vầng nguyệt tỏ

      Cơn nhẹ thổi, lá vàng rơi trước ngõ
      Chút mây buồn đâu đó thoảng bay ngang
      Quả tim đơn bật dậy khảy cung đàn
      Chỉ một chút phũ phàng rồi tan loãng…

      Còn như em sau phút giây sửng choáng
      Sẽ hiểu rằng ảnh loáng của ngày xưa
      Trải theo ai, ửng mãi khắp bốn mùa
      Khi trống vắng, gió lùa lung linh toả!

      Lúc mênh mang thả hồn trên lá cỏ
      Phôi phai sầu vò võ chuỗi tàn hiu
      Bóng chim xưa bay lại cất lời kêu
      Làm giá rét thật nhiều bao ánh lửa

      Tôi vẫn biết tuổi xuân đâu còn nữa
      Tiếng ngân nga một thuở đã chìm sâu
      Con đường xa lam khói phủ vó câu
      Sớm bít lối từ lâu trong dĩ vãng

      Nếu em hiểu một tâm tình lai láng
      Nghe tiếng đàn ai oán vọng xa xăm
      Chợt giật mình đánh mất một vầng trăng
      Sao chẳng khỏi muôn phần mang thổn thức

      Trớ trêu thay, giờ đây ôm đau nhức!...

      15/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    13. #672
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Ngỏ Lời Làm Quen

      Anh đây nào có vội theo em
      Cũng tại con tim cứ lụy phiền
      Nó chẳng nhịp đều và nói mãi
      Sao không lẹ đến chỗ thuyền quyên!

      Quạu quạu một hồi anh mới bảo
      Mi đừng trong đó miệng lai nhai
      Người ta còn nhỏ, còn thơ dại
      Hiểu chuyện gì đâu để thả chài

      Nó liền ngưng đập, lắc rung rinh
      Khiến mấy chục giây phải giựt mình
      Sợ nó sượng sùng vì khiển trách
      Im lìm vĩnh viễn, dứt đời nhanh

      Thôi thì nhè nhẹ dỗ vài lời
      Đừng giận tim à! Nói thử coi
      Chớ giữa hai người xa lạ quá
      Làm sao hở được hết vành môi!

      Nhúc nhích từ từ, thêm nhúc nhích
      Trở trăn ít cái ở bên trong
      Rồi “y” vừa nói vừa cười khẻ
      Đâu suốt thời gian nước chảy ròng

      Bây giờ còn nhỏ hãy xê cua
      Mai mốt sang năm lớn sẽ vừa
      Vì vậy nhanh chân anh mạnh”tiến”
      Kẻo không giông gió “phủ trời mưa”

      Nửa phần sợ phải bị ngưng tim
      Và nửa nhìn em quá dịu hiền
      Hai thứ kéo ghì…Đành phải lẹ
      Đến gần để…để…Ngỏ lời quen!

      7/2/2018
      Nguyễn Thành Sáng

    14. #673
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      PHÚT GIÂY MỜ MỊT

      Cánh thơ ơi! Hôm nay là lạ
      Cả khung trời vắng gió đong đưa
      Con tim thổn thức bốn mùa
      Bỗng như nghèn nghẹn dừng khua nỗi niềm!

      Ta cố bươi, cố thêm chút nữa
      Tìm từ nơi vạn thuở dấu yêu
      Cùng bao thao thức thu chiều…
      Kết thành điệp khúc phiêu diêu tâm hồn

      Để có mãi ảnh tròn, rực sáng
      Toả hồn thơ lai láng dạt dào
      Như dòng suối mát ngọt ngào
      Êm đềm tuôn chảy về bao biển ngàn

      Cho năm tháng vầng trăng khuất bóng
      Nổi dần lên, lồng lộng ánh vàng
      Một đời ấp ủ cưu mang
      Niềm thương, nỗi nhớ ngập tràn còn đây!...

      Nhưng sao mãi vầng mây quần tụ
      Kéo mịt mù bao phủ hồn thanh
      Làm cây ảm đạm nép cành
      Làm ta ngậm bút loanh quanh kiếm từ

      Để mấy tiếng dật dờ biển sóng
      Nhịp trùng dương hứng bóng mờ phai
      Ra vô trăn trở lắt lay
      Mặn, nồng, thắm đượm nặn hoài không ra

      Lưng ngã xuống, ngân nga còn đó
      Thế mà sao ngọn gió phương nào
      Phải chăng ai đẫm lệ trào
      Khiến cho choáng váng, té nhào hồn thơ!

      16/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    15. #674
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      NỖI NIỀM LY BIỆT

      Chắc có lẽ tình ta tan vỡ
      Sẽ không còn nhung nhớ yêu đương
      Dẫu cho ngày tháng đoạn trường
      Cũng đành chấp nhập đôi đường ly tan!

      Bởi sóng dữ phũ phàng cuốn dập
      Mảnh thuyền tình từng chập ngã nghiêng
      Quay cuồng, chao đảo mơ duyên
      Bờ đi, bến đỗ truân chuyên, mịt mờ

      Cha mẹ em hững hờ, khinh rẻ
      Cảnh nhà tôi quạnh quẽ, nghèo hèn
      Gả đi em sẽ đủi đen
      Một đời lụp xụp, tối đèn hẩm hiu

      Luôn ảm đạm sắc chiều bao phủ
      Hứng khung trời vần vũ mây giông
      Khá thì chút cá lòng tong
      Thường thì đầy bụng rặt ròng kho khô!...

      Tình của ta đôi bờ ngăn cách
      Một bên thì hiển hách cao sang
      Còn bên rách nát nghèo nàn
      Hoa hồng đất cỗi võ vàng mà thôi

      Thà ly biệt để rồi vương vấn
      Hơn dây dưa hụt hẫng, âu sầu
      Xem như lỡ nhịp qua cầu
      Nên đành trở gót, vó câu quay về

      Mới hôm nào lê thê cảm xúc
      Có ngờ đâu đến lúc lìa xa
      Mai kia làm vợ người ta
      Biết em còn nhớ trăng tà ngày xưa!...

      17/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    16. #675
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      NỐI TIẾC TRONG EM

      Có phải anh đau hờn, tức tưởi
      Nên tiếng đàn rũ rượi, héo hon
      Trăng tình muốn thả đầu non
      Đôi chân trở gót, lối mòn riêng đi!

      Niềm vương vấn mộng thì một thuở
      Nay bã buồn, nức nở tâm tư
      Giọt sầu gói đọng vào thơ
      Âm thầm, lặng lẽ, đôi bờ ly tan

      Trả tất cả ảnh vàng năm tháng
      Bỏ thời gian hằng vạn ngân nga
      Đôi uyên rã cánh lìa xa
      Phương trời diệu vợi, mặn mà phai phôi

      Bởi nhức nhói bao lời gièm xiểm
      Để hoàng hôn phủ tím lòng anh
      Chẳng màng hoa nở trên cành
      Quay tìm nẻo bước, tình thanh, đoạn tình!...

      Em chua xót duyên mình lận đận
      Khiến mây mờ mấy bận giăng ngang
      Cho nay trăng chạnh ngỡ ngàng
      Trải màu u ám võ vàng hồn sương

      Thấy nối tiếc con đường ngày cũ
      Mảnh tơ lòng ấp ủ khói lam
      Mong manh, nhòa nhạt dễ tan
      Trước cơn gió giựt, loãng màn đứt tơ

      Sao chẳng nghĩ bao giờ cũng sóng
      Bởi con thuyền dưới bóng trời mây
      Dòng sông nào chẳng tháng ngày
      Từng cơn cuồn cuộn đó đây trập trùng

      Dặm trường lại vội mông lung
      Rũ buông vó ngựa, lạnh lùng, thở than
      Yêu đây là chỉ phũ phàng
      Tình sâu, nghĩa nặng…vượt ngàn khổ đau!

      18/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    17. #676
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Trăn Trở Xót Xa

      Anh về ruộng “tăng gia sản xuất”
      Mong thoát cơn gạo lứt, kho khô
      Từ đây biển sóng dật dờ
      Sau lưng chờn chập, chực hờ đẩy đưa!

      Xin trả lại ngày xưa yêu dấu
      Những chiều tà đau đáu, mênh mang
      Hồn thương từng bước lang thang
      Dòng sông nước chảy muôn ngàn ý thơ

      Đã qua rồi ngẩn ngơ xưa cũ
      Cũng chẳng còn vần vũ một thời
      Giờ đây sóng nước trùng khơi
      Thuyền nan lờ lững tìm bơi…chốn nào?!

      Cơn bão lớn, ba đào nổi dậy
      Vạn vòng xoay cuốn đẩy chông chênh
      Lắc lư, nhấp nhố, lềnh bềnh
      Ba chìm, bảy nổi, lênh đênh, tịt mờ

      Đồng hoang vắng, thẫn thờ đôi phút
      Đã lỡ rồi một khúc sông qua
      Đàn cò réo rắt ngân nga
      Chỉ thêm chường chán để mà làm chi

      Ngày quần quật lầm lì với nắng
      Đêm âm thầm trầm lắng suy tư
      Vấn vương xưa cũ bao giờ
      Từng cơn gió dịu ru mơ mảnh hồn…

      Nay dưới ráng hoàng hôn trăn trở
      Bóng thời gian đọng ở buồng tim
      Vì sao ngày ấy đi tìm?
      Mảnh phèn! để phải bỏ chìm tuổi xuân!....

      19/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    18. #677
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Thu Với Đông

      Em rước thu về trên bến mơ
      Ngân nga xúc cảm tự bao giờ
      Loang theo vàng lá buồn rơi rụng
      Điệp khúc tâm tình dệt ý thơ!

      Mênh mang trải nhẹ dưới mây chiều
      Bốn phía ngập tràn vạn sắc yêu
      Ngọn gió xa đưa nhè nhẹ thổi
      Lâng lâng dào dạt cõi phiêu diêu

      Ngây ngất, mơ màng thả giấc say
      Không gian rộn rã nẻo trần ai
      Tan trôi, nhòa nhạt màn lam khói
      Chỉ có hương ngàn tỏa thắm đây…

      Chợt ráng hoàng hôn rũ bóng rồi
      Bâng khuâng hồn nhớ vọng ngàn khơi
      Cây đa, bến cũ, dòng sông mộng
      Một cánh duyên thuyền, ánh của tôi

      Vương vấn năm nào cũng với thu
      Lời non, biển hẹn ấm tình ru
      Nhưng vầng bay xám trời xa thẳm
      Để luyến lưu hoài vọng viễn du!

      Thu qua, đông lại sắt se lòng
      Biết kẻ lữ hành có nhớ không
      Kẻo kẹt cầu tre về xóm nhỏ
      Có người cô quạnh mõi mòn trông…

      Tôi đọc thơ em dưới ánh thề
      Nghe niềm xúc động trải lê thê
      Thu sang tràn ngập bầu êm ả
      Lại đến đông hàn lắm ủ ê

      THƯƠNG cho héo hắt một tâm hồn
      HOÀI vọng âm thầm chuỗi sớm hôm
      NGÀN mộng yêu đương, sầu vĩnh biệt
      NĂM dài tượng đá ngóng đầu non!

      19/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    19. #678
      Ngày tham gia
      Jun 2018
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 2 lần trong 2 bài gởi

      Mặc định

      Không gian cô đơn, mưa lũ cuốn, cô đơn, sâu lắng

    20. Những thành viên sau đã cám ơn :
      nguyenthanhsang (12-04-2020)

    21. #679
      Ngày tham gia
      Jun 2018
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 2 lần trong 2 bài gởi

      Mặc định

      Bài thơ miêu tả cảnh một người đi xa, một người nơi quê nghèo mong ngóng, haiz, hóa đá luôn

    22. Những thành viên sau đã cám ơn :
      nguyenthanhsang (12-04-2020)

    23. #680
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Còn Đó Vầng Trăng

      Mỗi độ thu về chạnh nhớ nhung
      Cầu tre lắt lẻo bắc ngang sông
      Có ngôi làng nhỏ nằm bên ấy
      Ủ bóng hồn thương choán cõi lòng!

      Đã thật lâu rồi tôi vắng xa
      Viễn thuyền xứ lạ một lần qua
      Ghé vô bến đậu đêm cô tịch
      Vương vấn bầu thanh toả ánh ngà

      Lan man gió nhẹ thoảng khung xanh
      Xoè cánh tay mơ lả lướt cành
      Mấy sợi tơ vàng ôm quyện cuốn
      Từng cơn xúc động loáng long lanh

      Để luyến lưu kia ngập mảnh hồn
      Chiều buồn thao thức trải hoàng hôn
      Âm vang xưa cũ xa đồng vọng
      Man mác hoài ai mãi chập chờn!

      Tôi cứ ngỡ rằng chỉ có tôi
      Đơn đàn khảy khúc ái ân thôi
      Nên ngàn nhịp đập riêng ôm ấp
      Dưới ánh tà dương chỉ chút rồi…

      Nào hay bến nước đợi con thuyền
      Kết bóng khung trời trải mộng duyên
      Nhưng cánh ngàn phương không trở lại
      Đìu hiu ngày tháng gợn man miên…

      Cung xưa dào dạt một lần ngân
      Mà chuyến đò đưa lại lỡ làng
      Lữ khách âm thầm quay gót trở
      Một đời còn đó ảnh hồn trăng!

      21/5/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình