Thơ Nguyễn Thành Sáng
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Trang 16 của 39 Đầu tiênĐầu tiên ... 6 14 15 16 17 18 26 ... CuốiCuối
    Kết quả 301 đến 320 của 772
    1. #301
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (21)

      Từ giã mồ Cha với Mẹ hiền
      Ma hồn ảm đạm, lắc chao nghiêng
      Dò tìm thăm viếng tình thân thuộc
      Cũng đã ra đi dưới cửu tuyền!

      Gió buồn nhè nhẹ kéo mây sầu
      Một kiếp dương trần, một giấc thâu
      Trăn trở, say sưa hay chới với
      Cũng rồi khoảnh khắc, chỉ chiêm bao

      Thổn thức, nghẹn ngào, dạ tái tê
      Quả vàng từng chập nhịp lê thê
      Ngàn thương, ngàn nhớ, ngàn lưu luyến…
      Có thế mà thôi, chẳng nẻo về

      Âm dương hai ngả, rẽ ly tình
      Da diết tận cùng nỗi vấn vương
      Như ngọn gió chiều ngang cõi lộng
      Đong đưa cỏ lá để sương buông!

      Còn gì đọng lại ở trong tim
      Cho khối suy tư hướng vọng tìm
      Sắc ánh trăng vàng treo suối bạc
      Soi đường, chỉ lối cánh hồn chim…

      Ta sẽ thiên thu với nhớ nhung
      Nơi đây, trần thế vạn niềm rung
      Hằn sâu ký ức muôn hoài niệm
      Chẳng thể phai phôi với lạnh lùng

      Dẫu rằng cũng lắm nỗi hờn căm
      Siết tím hồn ta chuỗi tháng năm
      Quằn quại, xót xa rồi bức bối…
      Thu hình tuyết lạnh, vọng xa xăm!....


      “Hồn Lang vừa dò tìm thăm
      mộ những người thân gần
      đó, vừa đi vừa thổn thức”

      31/7/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    2. #302
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (22)

      Có lẽ dương trần chốn trả vay
      Vì ta bỏ lại mảnh tình say
      Cho ai vò võ nơi âm cảnh
      Nên phải vương mang chuỗi đọa đày!

      Rồi cũng trần gian, cũng thế gian
      Hồn bay lơ lửng giữa khung tầng
      Hoà theo cánh gió về muôn nẻo
      Vướng víu vầng thanh tỏa ánh ngàn

      Để suốt đời ta lắm ngẩn ngơ
      Yêu trăng, yêu suối với yêu thơ
      Yêu hoa khép nụ nơi vườn thắm
      Yêu cả hồn sương dưới nguyệt mờ

      Khiến lòng da diết mãi không thôi
      Khắc khoải thời gian một cảnh đời
      Ảo ảnh xa vời treo khoảng vắng
      Lan man nỗi nhớ, vọng mây trôi!

      Có một cái gì xa thật xa
      Mà như vương vấn tận lòng ta
      Muốn xoè cánh vụt về phương ấy
      Nhưng phải đành thôi, bởi góc nhà

      Tâm sự vơi đầy bao cảm thương
      Thu hình lặng lẽ ngắm sương buông
      Canh khuya cô tịch từ trong gió
      Từng khúc sầu ai gợi nỗi buồn…

      Nay đã quay về chốn thuở xưa
      Không còn năm tháng thả hồn mơ
      Không còn ánh loé nơi rừng thẳm
      Sao vẫn lòng ta cứ thẫn thờ!...


      “vừa đi Hồn Lang
      vừa trăn trở”

      1/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    3. #303
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (23)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (23)

      Lang vừa đi, vừa mang nỗi nhớ
      Bao vấn vương một thuở trần gian
      Mắt hồn ửng ánh đôi hàng
      Vợ con yêu dấu, ngập tràn niềm thương!...

      Tạm gác lại đoạn trường vĩnh biệt
      Mộ họ hàng thân thiết tìm thăm
      Để mai khuất bóng vầng trăng
      Tình người sau trước trọn phần thuỷ chung

      Từng khối xám lạnh lùng, ảm đạm
      Giữa khung mờ lặng vắng, âm u
      Cánh ngàn sóng nước viễn du
      Giờ đây một nấm, thiên thu phủ chìm

      Gió thoang thoảng, lay tim, trào cảm
      Ma thẫn thờ, thảm đạm, xót xa
      Dương trần cho lắm bôn ba
      Cũng ngày chiều đến, ráng tà rụng tây!

      Ai còn nhớ chuỗi dài hình bóng?
      Một con thuyền chuyển động dòng xanh
      Bờ sông, bến mộng bao lần
      Vào ra, đi đến, muôn phần thân quen

      Ai còn nhớ trời đêm có kẻ
      Cũng như ai, lặng lẽ ngắm sao
      Cũng nghe gió thổi rì rào
      Cũng vui, cũng nghẹn, cũng bao nỗi buồn…

      Nay tất cả như chuông chùa đổ
      Khúc âm vang trăn trở nỗi niềm
      Phù du duỗi cánh chao nghiêng
      Không gian, khoảnh khắc , nằm yên, rớt dòng!...


      “Vừa thăm mộ họ hàng thân
      quen vừa thổn thức”

      2/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    4. #304
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (24)

      “Lang lần bước tìm thăm
      mộ người thân”

      Mắt tìm kiếm, lòng thì trăn trở
      Kiếp con người một thuở trần gian
      Chỉ như cái áng phù vân
      Lững lờ rồi để rã tan cuối trời!

      Nỗi da diết, bùi ngùi trong dạ
      Gửi tấc lòng mộ đá người thân…
      Giã từ, ánh lệ ửng loang
      Chân ma thất thểu lối mòn nghĩa trang…

      Ai ngồi đó! Khóc than thân phận?
      Bên nấm mồ trầm lặng canh khuya
      Lời như u uất, não nề
      Khiến ta cảm thấy lê thê nhịp hồn…

      Sao anh lại héo hon, buồn bã?*
      Đôi dòng châu lã chã tuôn trào
      Sự tình ra thể làm sao
      Kể cho tôi hiểu, chia nhau mối sầu!…

      Tuổi thư sinh biết bao mộng thắm
      Nghĩa sanh thành lo lắng, dưỡng nuôi
      Trọn lòng kỳ vọng nơi tôi
      Gắng công đèn sách, có thời thang mây

      Đây bất hiếu, tháng ngày lêu lổng
      Bỏ học hành, hư hỏng tấm thân
      Sa vào nghiện ngập nhiều lần
      Xót xa phụ mẫu, nát tan cuộc đời

      Quá bi thảm để rồi khoảnh khắc
      Mẹ Cha đau, nhắm mắt quy tiên
      Còn tôi xó chợ, không tiền
      Đêm kia buốt đói, xuống miền âm gian!....


      *Hồn Lang biến trẻ lại như xưa sau giấc
      mơ thấy Hồn Nương đưa tay vuốt nhăn
      trên trán, nên coi như xấp xỉ tuổi với
      ma ngồi khóc, phải gọi bằng anh.

      3/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    5. #305
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (25)


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (25)

      Chia sẻ buồn với hồn ma hối hận
      Cũng thấy lòng chan chán kẻ muội mê
      Kết bạn xấu, bị rù quến, rủ rê
      Để đưa đẩy đường đi rơi hố thẳm!

      Công dưỡng dục, sinh thành bao năm tháng
      Trả Mẹ Cha gánh nặng nỗi thương đau
      Con của tôi, kỳ vọng có còn đâu
      Ôi! Nhức nhói! Tình sâu trao vô nghĩa…

      Lang dời bước, lẳng lặng dưới mờ khuya
      Nơi quả tím lê thê ngàn nhịp đập
      Ngọn phong sầu từ xa về từng chập
      Se sắt niềm ủ ấp thuở đời mơ

      Nay âm cảnh lại héo hắt, chơ vơ
      Bóng bảng lảng vật vờ mang thổn thức
      Nửa thương nhớ, nửa ôm bầu trăn trở
      Chuyện dương trần ánh tỏ với màn đen!

      Kiếp con người như thể một loài chim
      Khoảnh khắc tổ rồi tìm mồi dưỡng sống
      Giương đôi mỏng vào không gian lớn rộng
      Lắm nắng cuồng, gió lộng, hạt mưa sa

      Đến mai kia mỏi cánh, dưới dương tà
      Thân rũ rượi, là đà nơi tĩnh mịch
      Dõi mắt nhạt tận phương ngàn xa tít
      Từ trong tim rả rich tiếng bâng khuâng

      Kẻ đêm tối cùng với kẻ có trăng
      Ai cũng phải có lần rời cõi thế
      Chỉ khác nhau giữa hồn ma bóng quế
      Bên nhẹ nhàng, bên để tội mà thôi!...


      “Hồn Lang vẫn vừa đi
      vừa thổn thức”

      5/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    6. #306
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (26)

      Lang thả bước, nghe vướng sầu man mác
      Giữa bốn bề, bàng bạc cánh thu phong
      Cả tối đen phủ khắp dãy mênh mông
      Nghĩa trang lạnh, cõi lòng ma cũng lạnh!

      Rời khỏi cổng, bức tranh mờ lặng vắng
      Vẫn vật vờ, níu nặng bóng hồn sương
      Phảng phất đâu, nhè nhẹ tiếng ru buồn
      Dạ héo hắt, trào tuôn bao nỗi nhớ…

      Ai? Bên gốc cây nghẹn ngào nức nở!
      Như giọt tàn đọng cỏ, rụng thầm đêm
      Giống côn trùng rả rích tiếng con tim
      Cho bóng tối im lìm lay tỉnh giấc…

      Hỡi cô gái! Trông cô đầy chất ngất
      Mối đau thương siết chặt mảnh tâm hồn
      Đẩy tột cùng trên đỉnh ngọn héo hon
      Vạn khối xám phủ tròn lên suối biếc!…

      Hồn anh ơi! Em không còn tha thiết
      Bởi dương trần da diết thấm vào sâu
      Rồi trái cấm lầm lỡ kẻ vó câu
      Ngựa phóng thẳng, ngọt ngào cơn gió thoảng

      Hồn trinh nữ đắm chìm trong ánh choáng
      Nhẹ trao thân, chuốc hận mãi nghìn năm
      Cuộc đời em đã vỡ nát vầng trăng
      Bụng càng lớn, càng dần rơi hố thẳm

      Tình Mẹ Cha đã dày công nuôi nấng
      Bước tương lai hụt hẫng khắp mọi bề
      Trẻ chào đời giữa trùng điệp ủ ê…
      Là tất cả nẻo về nơi ngõ cụt!…


      “Hồn Lang đang ngậm ngùi
      nghe ma nữ, kể lể”

      6/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    7. #307
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (27)
      “Ma nữ thổn thức, kể lể”

      Đắng cay, tủi nhục tháng ngày
      Công Cha, nghĩa Mẹ năm dài trôi sông
      Không gian như thể chiều đông
      Thôi thì một chén cho lòng lặng yên!

      Nay em xuống dưới cửu tuyền
      Làm ma vất vưởng giữa miền tối tăm
      Nửa hờn nát mảnh hồn trăng
      Nửa thương Phụ Mẫu dương gian guộc gầy

      Nỗi niềm biết tỏ cùng ai
      Trở trăn, ray rứt cứ hoài không thôi
      Quá tin, nhẹ dạ để rồi
      Nghìn năm chuốc hận một thời muội mê…

      Nhìn em da diết ủ ê
      Nghẹn ngào, héo hắt, nẻo về mù khơi
      Xót xa, xúc động lòng tôi
      Thương cho thân phận chuỗi đời trầm luân!

      Em ơi! Ai chẳng có lần
      Lỗi lầm vụng dại khiến thân khổ sầu
      Nếu như vẫn mãi buồn đau
      Làm sao xoá được vết màu thấm nhơ

      Trăng thanh rụng xuống sau bờ
      Cũng khi trăng sáng lững lờ khung xanh
      Thì còn chuyển kiếp trần gian
      Ta còn có dịp trải ngàn đẹp xinh

      Giờ em nát quả tim mình
      Dứt day nghĩ đến thâm tình đìu hiu
      Hãy xem như ngọn gió chiều
      Trôi qua một thoáng, để nhiều vấn vương

      Phôi phai, giũ sạch nỗi buồn
      Thong dung từng bước tìm đường tái sinh!....

      8/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    8. #308
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (28)


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (28)
      “Lang rời đi, lòng nghĩ ngợi”

      Bước đi lòng thấy bùi ngùi
      Thương cho yêu lắm để rồi khổ đau
      Cánh hoa sắc đượm hôm nào
      Giờ tàn, nhụy rữa, lặng sầu đêm đen!

      Sao khờ dại thế hỡi em!
      Chữ tình đâu thể ngọt mềm vành môi
      Ân Cha, Nghĩa Mẹ cả đời
      Đạo con vẹn hiếu, chẳng rời tiết trong

      Yêu là da diết cõi lòng
      Yêu là lờ lững trên dòng sông xanh
      Du dương êm ả cung đàn
      Trải vào khung lộng muôn ngàn ngân nga

      Đêm thanh tắm ánh trăng ngà
      Chiều thu chiếc bóng, đậm đà vấn vương
      Ai kia chẳng tốt, tôi buồn
      Trọn lòng chân bước tìm đường đắp xây!…

      Chớ đâu là chén men say
      Khiến hồn vờ vật tháng ngày trao yêu
      Để rồi một thoáng nhạt chiều
      Lắng nghe gió thổi đìu hiu cạnh bờ

      Yêu thương hãy tợ như thơ
      Nhẹ nhàng nắn nót từng giờ canh khuya
      Mắt nhìn đăm đắm ảnh thề
      Từng dòng suối mát chảy về trái tim

      Yêu là gìn giữ cho em
      Yêu là hướng vọng những đêm bóng tròn
      Muội mê, vẩn đục bào mòn
      Rã rời, tan nát mảnh hồn yêu đương!....


      13/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    9. #309
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (29)
      “Vừa đi vừa xót xa thổn thức”

      Còn đây! kẻ tầm thường hay bướm bạc
      Hút nhụy hồng, phó mặc cánh hoa tan
      Vui trải chiếu, ngắm trăng nhìn bát ngát
      Chẳng bận lòng dập nát cỏ gần thân!

      Bao ngọt mật đầu môi như suối chảy
      Nhẹ êm đềm loang mãi tận chân non
      Nầy tất cả lòng son trao tặng ấy
      Nghĩa đá vàng chẳng phải sớm chiều hôm

      Để xiêu lòng, vấn vương tình thơ mộng
      Bức tranh màu quyện bóng mãi chung đôi
      Đường tương lai xa xôi đầy nắng ấm
      Thật chan hòa, đượm thắm chẳng hề vơi…

      Là tất cả gió lùa qua khung cửa
      Cho mát về một thuở mái rèm treo
      Chỉ thoáng chốc, quay chiều lui gót trở
      Khuất sau hè cửa mở, bỏ đìu hiu!

      Kẻ phũ phàng, kẻ yếu lòng…có thấy?
      Sắc hương tàn run rẩy dưới trời đông
      Thuyền hoa mộng trên dòng xuôi nước chảy
      Bởi vì ai quằn quại, vỡ trôi sông

      Có nghe chăng tiếng hờn trong đêm lạnh
      Có hiểu lòng canh cánh nỗi niềm đau
      Lời yêu đương hôm nào nơi hẹn vắng
      Hóa trái sầu đè nặng mảnh tình sâu

      Có bao giờ các ngươi lòng day dứt
      Chán thân mình từng phút dưới đêm đen
      Đem bánh vẽ mịn mềm ngàn thơm phức
      Gạt ái tình, thừa lúc bóp con tim!...


      14/8/2016
      Nguyễn Thánh Sáng

    10. #310
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (30)
      “Gặp con ma vận tốc”

      Lang tiếp bước, nặng mang buồn xa xót
      Chuyện ái tình vàng vọt với đau thương
      Niềm héo hắt băng đường qua xóm nhỏ
      Giữa bốn bề đây đó phủ màn sương!

      Bỗng ai đứng, sát cột đèn rên rỉ
      Như tấc lòng thủ thỉ gửi đêm đen
      Dưới dãy sáng của đèn loang ngấn lệ
      Một ma hồn còn trẻ, tím con tim

      Sao đứng đó hỡi em? Đầy nước mắt!
      Nỗi nghẹn ngào, dằn vặt mãi không thôi
      Vạn hốc hác, rã rời trùm khuôn mặt
      Phả tối sầm, rụng mất ảnh trăng tươi…

      Em hối hận! Vô cùng em hối hận!
      Ngọn lửa bồng cuốn quấn mảnh hồn thanh
      Vô ý thức, leo cành đong đưa giỡn
      Để một ngày lỡ trớn, nát thân xanh!

      Dại dột hứng rồ ga tăng vận tốc
      Mượn âm vang gió lốc để làm vui
      Chiều hôm qua hết thời bị thắng gấp
      Xe chui gầm, phổi dập đứt lìa hơi

      Ôm tức tưởi, hồn về nơi cõi chết
      Giấc mộng ngàn chấm hết kể từ đây
      Cánh hoa yêu tháng ngày tơ thắm dệt
      Chốn dương trần rồi kết sợi cùng ai

      Đường tương lai rạng ngời đang phía trước
      Chỉ “cái bùng” quay ngược, bốc không trung
      Bỏ Mẹ Cha hoàng hôn vào con nước
      Cho sóng cồn lần lượt nhấn chìm luôn!...


      15/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    11. #311
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (31)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (31)

      Khuya vẫn treo đây dãy ánh mờ
      Niềm thương nỗi xót tuổi đời mơ
      Ngàn yêu tha thiết, ngàn mong đợi
      Bỗng chốc thuyền tông, bể nát bờ!

      Bồng bột, u mê hay háo thắng
      Để rồi một thoáng mảnh trăng tan
      Ngàn thu vĩnh biệt ôm buồn hận
      Khắc khoải âm gian bóng ảnh tàn…

      Chạnh lòng, thơ thẩn bước chân đi
      Lãng đãng, đìu hiu, vọng thuở về
      Le lói, chập chờn xa điểm trắng
      Như đàn réo rắt, nhịp lê thê…

      Chuyện của trần gian chuỗi tháng ngày
      Muôn hình, vạn sắc mãi còn đây
      Dẫu nghìn thiên cổ không quay lại
      Vẫn đọng trong tim nỗi nhớ nầy!

      Ta từng héo hắt biết bao nhiêu
      Ôm nhớ, ôm thương tắm nhạt chiều
      Ôm hận, ôm sầu, ôm khoảng trống
      Chuỗi dài quạnh quẽ uống cô liêu

      Có những ngày thu tím cõi lòng
      Trăng vàng khuất núi, cả mênh mông
      Không gian vạn khối mờ mây xám
      Phủ chụp lên thân mảng tối sầm

      Đơn độc âm thầm giữa bóng đêm
      Từ trong sâu thẳm tiếng ngân tim
      Như hồi chuông đổ bầu thanh vắng
      Ru nhẹ hồn sương duỗi giấc tìm!...


      “Hồn Lang hồi ức về dĩ vãng
      thống khổ ở trần gian”

      18/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    12. #312
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (32)
      “Vừa đi vừa thổn thức”

      Lại phải chán chường cảnh thế nhân
      Nhân tâm, đạo lý chột thui dần
      Vị tha, nghĩa sống, cành khô lá
      Ích kỷ, vô tâm, cỏ mọc tràn!

      Ý thức cạn cùn với xóm thôn
      Đàn ca, hát xướng dậy tùm lum
      Mặc tình thiên hạ bao hoàn cảnh
      Chỉ biết ta đây, mở hết thùng

      Tuổi trẻ năm xưa một bước đường
      Gặp người lớn tuổi kính nhường luôn
      Giờ muôn xấc xược tràn lan khắp
      Xáo trộn tôn ti, thật thấy buồn!

      Rượu chè, ngả ngớn với say sưa
      Khắp nẻo gần xa tợ gió lùa
      Từng chập, qua đi rồi trở lại
      Dịu hồn thoáng chốc, tiếp oi trưa…

      Đạo đức con người tuột dốc mau
      Lắm khi kẻ sĩ hỏi vì sao
      Rồi đau, rồi tiếc hương xưa cũ
      Đã loãng tan trôi tận chốn nào

      Chẳng thân, chẳng thế, ngậm bồ hòn
      Lặng lẽ thu hình, giữa sớm hôm
      Cố tránh xa ra bầu vẩn đục
      Âm thầm chiếc bóng, tím hoàng hôn

      May thay xã hội vẫn còn đây
      Vạn tấm lòng nhân, nghĩa khí đầy
      Dáng đứng thuyền đời trên lượn sóng
      Tận tình, tha thiết trải lòng xây!...


      20/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    13. #313
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (33)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (33)

      Bao thổn thức, suy tư trần thế
      Mãi vật vờ tâm trí hồn Lang
      Không gian chìm khuất vầng trăng
      Có còn lưu dấu chuỗi ngàn ánh xa?!

      Người tên “Sáng” sẽ ra thiên cổ
      Thoảng gió lùa nhấp nhố dòng sông
      Phù du khoảnh khắc bềnh bồng
      Trả về con nước mênh mông tự nào

      Chân duỗi bước, dạt dào khúc biệt
      Nhớ tháng ngày da diết trong tim
      Mảnh hồn hóa cánh loài chim
      Giờ đây lặng lẽ đi tìm….gì đây!

      Đâu những buổi men say, chén ngọc
      Đâu một thời lăn lóc gió sương
      Đâu đêm ngắm ảnh bên đường
      Đâu ôm thống hận đoạn trường…vì sao!

      Nay âm cảnh, vương sầu khoé mắt
      Từng bóng hình, nét mặt thân yêu
      Chập chờn ẩn hiện bao nhiêu
      Bao nhiêu ẩn hiện, bao chiều buồn tênh

      Đã hết rồi mông mênh nỗi nhớ
      Đã hết rồi trăn trở canh khuya
      Từng hồi nhịp đập lê thê
      Hồn thương gửi gió mang về nẻo xa

      Còn đâu nữa đậm đà tha thiết
      Trọn cuộc đời chỉ biết cho nhau
      Ra đi để lại mối sầu
      Vợ con gánh chịu ngàn đau…mất người!...


      “Hồn Lang vừa đi vừa
      nghĩ đến vợ con”

      21/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    14. #314
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (34)

      Càng nghĩ ngợi, càng thêm khắc khoải
      Bỏ dương trần để lại tình thâm
      Nợ duyên khoảnh khắc trăm năm
      Mãi còn vương vấn, muôn phần nhớ thương!

      Chân chậm bước trên đường, trăn trở
      Từ xa xa ò ó tiếng gà
      Một đêm sắp sửa trôi qua
      Niềm thương nỗi nhớ, hồn ma vật vờ…

      Chợt ánh mắt bất ngờ nhìn thấy
      Thân cây khô động đậy đằng kia
      Bươi thùng rác bẩn giờ khuya
      Mong tìm vạn tuế để về qua cơn

      Cả bốn phía không còn bận bịu
      Chỉ xà ngầu phản chiếu mà thôi
      Cái nào mủ nhựa một nơi
      Cái nào hổng phải thì dời một bên!

      Rồi bỏ bị, khoác lên xương xẩu
      Hai ống teo lẹ rảo phăng phăng
      Phải chăng sợ bị theo gần
      Bàn tay “đồng nghiệp” chiếm phần trời ban…

      Gẫm thế sự, hồn Lang chua xót
      Một cảnh đời lượm mót mưu sinh
      Âm thầm, lủi thủi một mình
      Chỉ mong, chỉ biết lặng thinh…móc tìm

      Móc cái dơ để tìm…cái bỏ
      Niềm hân hoan, hớn hở khi đầy
      Chỉ cần bước lẹ, lựa hay
      Vợ già bó gối khen tài của ông!...


      25/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    15. #315
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (35)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (35)

      Ôi thế sự! Muôn đời như sóng vỗ
      Theo gió ngàn nhấp nhố gợn lăn tăn
      Từng lớp lớp, trùng điệp trải giăng ngang
      Rồi khoảnh khắc tan dần trong biển nước!

      Giống như cây, chồi non đâm vươn vượt
      Chuyển dần xanh, đứng trước sáng vầng đông
      Tắm mưa nắng, đùa giỡn với phiêu bồng
      Cũng một chiều héo cong, vàng võ rụng…

      Vừa ngẫm nghĩ, vừa nhìn ai kiếm sống
      Tấm thân tàn, chiếc bóng lũi chơ vơ
      Mau lẹ chân để bươi móc cái dơ
      Tìm trong đó cuộc cờ nơi cõi thế

      Nỗi xúc cảm, xót xa trào ánh lệ
      Thương kiếp đời bất hạnh chỉ tối tăm
      Ai nhà cao, cửa rộng, mát khung xanh
      Còn đây kẻ lại hằng mong…đồ bỏ!

      Từ bên kia tiếng gà kêu ò ó
      Vầng thái dương lấp ló tận xa xa
      Lang gát niềm trăn trở để phôi pha
      Quay trở gót, bay qua tìm chỗ nghỉ

      Tán lá rộng đằng kia, nhanh trực chỉ
      Sương hãy còn đẫm lệ cả cành cây
      Phóng mình lên, nén lại chuyện trần ai
      Đánh một giấc thật say vào cảnh mộng…

      Kìa! Nét ai sao như là giông giống
      Cái ảnh hình, cái bóng của tôi mơ
      Em xinh xinh, lui tới kiếm hay chờ
      Nay chợt thấy, ngẩn ngơ nhìn theo mãi!...


      “Lang mơ thấy lại cảnh năm
      xưa phút giây đầu gặp vợ”

      27/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    16. #316
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (36)

      Em vòng tới, vòng lui rồi quay lại
      Hướng lộ ngoài, cứ chạy thẳng xa hơn
      Lòng tôi như vương vấn lảy từng cơn
      Nỗi luyến tiếc quấn tròn hồn lãng tử!

      Từ con tim, cung đàn rung tiếng nhớ
      Nỡ cam lòng đứng đó ngóng chim bay?
      Để phải rồi đơn điệu cạn men say
      Và kế tiếp lắt lay niềm vọng tưởng

      Mây chợt đến, in bóng ngàn trên gợn
      Thả ảnh dài khuất tận nẻo sông xanh
      Cho lưu dấu vào sóng nước lăn tăn
      Bức thuỷ mặc muôn phần gieo cảm xúc

      Không ngần ngại, lên xe vừa kịp lúc
      Rồi bon bon vài phút đến gần em
      Chút hồi hộp, nhè nhẹ đập con tim
      Có phải cô đi tìm ai ở đẳng?.....

      Từ hôm đó cứ mỗi tà rụng nắng
      Gần ngả ba lẳng lặng kẻ đợi chờ
      Đường đá mòn ôm bóng đậu chơ vơ
      Chứa trong đó vần thơ tình êm ả…

      Chợt một chiều mưa sầu rơi tầm tả
      Tôi âm thầm gửi trả lại thời gian
      Bởi mây mờ phủ kín cả vầng trăng
      Đành quay gót một lần thôi vĩnh biệt…

      Ba năm sau, tình cờ ai giống hệt
      Cánh hoa hồng rụng chết ở lòng tôi
      Sao bây giờ lại gặp hỡi em ơi
      Khi hồn mộng tả tơi vừa tỉnh giấc!...


      “Hồn Lang trong chiêm bao đang
      thổn thức nhớ kỷ niệm
      buổi đầu với vợ”

      29/8/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    17. #317
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (37)

      Nhìn em rảo bước bên đường
      Vấn vương một thoáng, nhỏ sương canh tàn
      Năm nào lai láng ngập tràn
      Nay dòng khô cạn, ngỡ ngàng thuyền ai!

      Chợt em quay hướng về đây
      Loé tia ánh chớp xé mây giữa trời
      Nụ cười duyên dáng trên môi
      Kéo hồn dĩ vãng, ngậm ngùi luyến lưu

      Bao ngày lặng lẽ sầu ưu
      Cô đơn héo hắt, niềm thu ngóng chiều
      Tình cờ một thoáng đăm chiêu
      Nhớ nhung kỷ niệm cánh diều phất phơ

      Bỗng như cảm thấy ngẩn ngơ
      Phải chăng cảnh cũ đang chờ bóng xa
      Vườn xuân khép nụ hồng hoa
      Thời gian vẫn đó để mà đợi trăng!

      Ghé qua, em đứng lại gần
      Nhẹ nhàng thỏ thẻ tiếng ngân thuở nào
      Từng cơn gió thoảng lao xao
      Du dương êm ả loang vào hồn tôi

      Từ trong sâu thẳm bồi hồi
      Bâng khuâng, chạnh nhớ một thời đón đưa
      Tấc lòng lay động nhịp khua
      Hồn băng tỉnh giấc giữa mùa nắng xuân

      Thời gian chầm chậm trôi dần
      Những lần gặp gỡ, trào dâng nỗi niềm
      Đàn cò trải mộng vào tim
      Mặn nồng da diết từng đêm hẹn hò!...


      “Hồn Lang nhớ kỷ niệm gặp lại vợ
      (lúc mới quen) sau ba năm chia tay”

      1/9/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    18. #318
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định Hồn Lang Trở Về Âm Giới (38)

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (38)

      Thế rồi khoảnh khắc thời gian
      Vấn vương một thuở, kéo chân mảnh hồn
      Quay về nối tiếp cung đàn
      Ba thu khoảng lặng, dở dang tiếng lòng!

      Hữu duyên kết mối tơ hồng
      Tình yêu năm tháng, vợ chồng hôm nay
      Bao chiều ấm áp bàn tay
      Vui buồn sướng khổ từ đây trọn đời…

      Trong mơ thao thức chơi vơi
      Chập chờn kỷ niệm lờ trôi trở về
      Thiết tha cuốn lấy ủ ê
      Chợt cơn mộng thấy hiền thê năm nào…

      Anh ơi giờ biết làm sao?
      Bạc tiền theo thắt, gió rào phủ giăng
      Nay ta đã đến Sóc Trăng
      Bôn ba kiếm sống, muôn phần gieo neo!

      Núi cao ghềnh gập khó trèo
      Đường xa khúc khuỷu, vòng vèo khó đi
      Mây mờ phủ ám mảnh thề
      Em lo, em sợ nẻo về mù khơi…

      Kha! Kha! Kha!
      Đừng lo lắng quá em ơi!
      Dẫu cho giông gió tả tơi dập vùi
      Chỉ là một thoáng mà thôi
      Còn đây sức sống rạng ngời ánh xuân

      Mấy ai chẳng có lần từng
      Gian lao, vất vả, bâng khuâng, thẫn thờ
      Tình ta là cả túi thơ
      Du dương, êm ả những giờ lao đao!.....


      “Hồn Lang chuyện trò với
      vợ trong mơ”

      4/9/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    19. #319
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định

      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (39)

      Gió âm hú, đẩy mơ choàng tỉnh giấc
      Lang trở mình, chất ngất nỗi sầu thương
      Nay âm dương đôi đường, tan ngọt mật
      Kiếp vợ chồng rụng mất, giọt sương buông!

      Mai ơi! Em giờ nầy nơi cõi thế
      Ngắm mây chiều, ửng lệ nhớ người đi
      Tóc đã trắng, ánh thề phơi bọt bể
      Nắng rụng tàn, bóng xế vọng hồn phi

      Còn đâu nữa tháng năm dài yêu dấu
      Nghĩa tào khang, đau đáu nỗi niềm lo
      Cảnh khó khăn, ưu tư tiền cơm gạo
      Chuyện học hành, con cháu, cảnh nên hư…

      Em lặng lẽ, nội tâm nhiều hơn nói
      Nhưng nghĩa tình vời vợi đỉnh tầng mây
      Trọn một đời không phai mờ sắc mới
      Ảnh vợ hiền trọn lối mãi cùng ai!

      Từng món ngon, vật lạ nhịn cho chồng
      Việc phiền phức, gánh gồng thân ôm chịu
      Thèm ăn chi, em đều mua nhanh chóng
      Kín then cài, cửa đóng, chẳng quạnh hiu

      Em siêng năng, cần mẫn cả một đời
      Vui an phận, không rời xa hạnh đức
      Yêu thú vật, chăm chút vẹn đầy vơi
      Lòng chính trực, từng lời trong mỗi lúc…

      Mình thương ơi! Giờ đây đà ly biệt
      Tấc lòng anh tha thiết nhớ về em
      Ngàn kỷ niệm êm đềm treo sóng biếc
      Cõi âm buồn, da diết xéo quằn tim!...


      “Hồn Lang buồn, nhớ vợ”

      7/9/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    20. #320
      Ngày tham gia
      Nov 2017
      Bài viết
      1
      Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi

      Mặc định


      Hồn Lang Trở Về Âm Giới (40)

      Nắng đã tắt, khung trời sao lấp lánh
      Đường lên đèn, gió lạnh thổi dần qua
      Bao vấn vương, xót xa, tràn ngút tận
      Tái tê lòng, trĩu nặng bóng hồn ma!

      Lang ngồi dậy, phôi pha niềm trăn trở
      Xoè cánh ra hít thở thật là sâu
      Nén trong tim nỗi sầu thương nhớ vợ
      Rồi lững lờ đây đó, giải buồn đau

      Xe dập dìu tới lui bầu sáng sủa
      Muôn sắc màu rạng rỡ trải hàng đen
      Thỉnh thoảng có tiếng kèn loang vọng phố
      Không gian ngàn sóng vỗ nhịp vào tim

      Chầm chậm bay ngắm nhìn xem cảnh vật
      Hồn lâng lâng phảng phất chuyện ngày xưa
      Thuở dương thế vần thơ ngàn chất ngất
      Tặng cho đời cung bậc điệu ầu ơ !

      Nhớ con đường, phố chợ, nhớ hàng cây
      Nhớ quạnh quẽ tháng ngày ôm thống thiết
      Niềm luyến lưu da diết vọng tầng mây
      Nỗi héo hắt, u hoài lay khúc biệt

      Nhớ Mẹ Cha, nhớ ân tình lai láng
      Nghĩa Thầy Trò rạng sáng ửng vầng đông
      Cảnh tan tác, tím lòng theo trăng lặn
      Vỡ toang thuyền, nuốt hận ngắm dòng sông

      Nhớ hoàng hôn phủ mờ lên ánh lệ
      Con chim buồn ngắm xế, dạ sầu tơi
      Trên tận đỉnh chơi vơi từng ánh loé
      Bắn vào tim của kẻ sắp tàn rơi !...


      10/9/2016
      Nguyễn Thành Sáng

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình