Chủ đề: Hội quán
-
11-11-2013 10:24 AM #1241
Tim tím một thời em!
Em đã một thời thu áo tím
Tôi vàng vọt ngơ ngẩn đứng chờ em
Chiều đủ dài cho tình ai thắt bím
Chỗ đi về thấp thoáng nỗi lặng yên
Em đã có ngày nào ngây thơ lắm
Tôi thẩn thờ,xe đạp mệt chờ em
Con dốc ấy níu chùm hoa - thinh lặng
Cứ dục tôi đánh bạo nói lời yêu
Thời áo trắng trước cổng trường ngơ ngẩn
Bức thư tình lỡ ướt mối tình ai
Ai không tỏ nỗi niềm làm sao biết ?
Ai hững hờ thơ thẩn rụng tim ai...
Đăng Sơn.Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
-
12-11-2013 02:53 PM #1242
-
-
12-11-2013 03:01 PM #1243
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
-
12-11-2013 08:00 PM #1244
TỰ SỰ
Có những lúc tôi ước mình đơn độc
Không phải giận hờn khắc khoải lo âu
Không ước muốn và không tuyệt vọng
Không hôm qua và không cả mai sau
Có những lúc tôi ước mình có thể
Lặng lẽ đi bên cạnh dòng đời
Thờ ơ lắm với những gì náo nhiệt
Sông ra biển rồi chỉ còn lại mình tôi
Có những lúc tôi ước ngày thơ bé
Như nai con ngơ ngác trước thu vàng
Thu cứ qua và Đông lại tới
Bận lòng gì trước mỗi mùa sang
Có những lúc tôi ước mình như lá
Lá xanh tươi, rồi lá héo tàn
Nhưng lá chẳng bao giờ tự hỏi:
Tại vòng đời hay tại thời gian?
Có những lúc tôi ước mình như thế
Bởi đã mang lẽ sống làm người
Dù bâng khuâng trước bao nhiêu ngả rẽ
Cũng phải chọn một dòng- không thể để nước trôi
LIÊN HƯƠNGXuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
-
12-11-2013 10:50 PM #1245
Tình Khổ Qua
Em chẳng thấy , tình mình có gì lạ
Cũng lắm ngọt bùi yêu dấu thế thôi
Có chăng là khoảng cách qúa xa xôi
Mà hoa tình vẩn dịu dàng sắc thắm
Em chẳng thấy khổ đau gì cho lắm
Lúc đông về giữa cái lạnh nhớ nhung
Bởi em hiểu đôi đứa mình có chung
Giấc mơ đẹp tìm đến khi say ngủ
Em vẩn nghĩ như thế là qúa đủ
Ta yêu người và người cũng yêu ta
Đâu nhất thiết ở bên cạnh thiết tha
Tình không trọn nên muôn đời mãi đẹp .
Chưa bao giờ em nghĩ theo khuôn phép
Rằng yêu anh điều đó đúng hay sai
Chỉ cần mình được vui thêm một ngày
Đổi trăm ngàn chua xót . Em chấp nhận !
Em chẳng buồn khi hữu duyên vô phận
Trời đất kia còn có trọn vẹn đâu
Kiếp nhân thế ai chưa nuốt lệ sầu
Đời nào giản đơn như những câu hát .
Em biết tình anh khổ qua đắng chát
Nhưng đã yêu chẳng hối hận bao giờ .
Song NhiXuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
-
13-11-2013 11:09 AM #1246
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
- Ngô Thị Giáng Uyên
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
Về những cơn mưa ướt cả lối em về
Những hàng cây không biết tên
Nở hoa vàng góc phố
Và cỏ dại trong vườn
Vỡ vụn sương khuya...
Dường như ai búng dây đàn
Tiếng ghi ta khô gầy căn gác gỗ và gió
Gió chiều lùa qua cửa sổ
Lật những trang thơ
Em viết thuở mười ba
Những bài thơ đầy cỏ và hoa
Em bíu tay vào cửa sổ
Tiếng chim rớt sau nhà.
Em đứng cuối đường chờ mùa đi qua
Tìm hoài không thấy
Chợt như ai gọi tên
Em ngoái đầu nhìn lại
Chẳng có ai mà đường về hun hút xa
Trong giấc mơ
Những bài thơ hoá thành con bướm ma
bay mất
Giữa khuya giật mình tỉnh giấc
Nghe tiếng còi tàu như những ngày xưa
Mới thảng thốt nhận ra
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
SUN121109 (15-11-2013), uyenuyen12 (13-11-2013)
-
13-11-2013 03:51 PM #1247
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
SUN121109 (15-11-2013)
-
13-11-2013 03:53 PM #1248
Chị BC ơi! nhà hako sống lại rồi, NMD gọi mọi người về bển đấy! chị có về ko? còn em sao nản hako quá! cứ đc vài bữa lại chết ngắc...phát chán! Ở đây em thấy ổn định hơn, mạng ko bị treo.
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
SUN121109 (15-11-2013)
-
14-11-2013 09:39 AM #1249
-
-
14-11-2013 10:04 AM #1250
Chúc em 1 ngày mới thành công và hạnh phúc thật nhiều. Tặng em 1 bài hát dễ thương để nghe đầu ngày nè.

http://www.youtube.com/watch?v=Tr97MQiqW38
If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever, oh, so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong
Our dreams are young and we both know
They'll take us where we want to go
Hold me now, touch me now
I don't want to live without you
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love
Nothings gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for you
If the road ahead is not so easy
Our love will lead the way for us
Like a guiding star
I'll be there for you if you should need me
You don't have to change a thing
I love you just the way you are
So come with me and share the view
I'll help you see forever too
Hold me now, touch me now
I don't want to live without you
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I'll never ask for more than your love
Nothing's gonna change my love for you
You oughta know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing's gonna change my love for
Nothing's gonna change my love for you

Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
SUN121109 (15-11-2013), uyenuyen12 (14-11-2013)
-
14-11-2013 09:41 PM #1251
-
-
15-11-2013 08:41 AM #1252
-
-
17-11-2013 09:16 AM #1253
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
Bocaplua (18-11-2013)
-
19-11-2013 12:05 AM #1254
Đàn ông tốt chết đâu hết rồi!?
Tối qua lướt Facebook, thấy một đứa em ghi cái status đầy cảm thán: “Đàn ông tốt chết đâu hết cha nó rồi?”, tui ngồi bần thần cả buổi, tự vấn bản thân và cái lương tâm, “mình ngồi một đống ở đây mà nó kêu chết hết rồi là sao?”

Thấy vấn đề có tính chất nghiêm trọng, vì ảnh hưởng đến kha khá những con người đại diện cho thế hệ đàn ông tốt đang tồn tại, tui mạo muội bày tỏ quan ngại sâu sắc về vấn đề này cho nó vui.
Nhưng trước khi đi tìm đàn ông tốt, người ta cần phải biết “đàn ông tốt” nó ra làm sao để đi tìm cho chính xác. Mà đánh giá đàn ông, phải cần hỏi tới đàn bà. Với đàn bà, đàn ông tốt khi đáp ứng được các tiêu chuẩn của họ đề ra.
Đàn bà phức tạp, muôn đời vẫn vậy, nên nhận định về đàn ông của đàn bà cũng vô cùng phức tạp. Đàn bà thường cho rằng đàn ông là không chung thủy, nhưng nhìn lại, chính họ cũng không chung thủy với tiêu chuẩn của họ đặt ra cho đàn ông.
Năm 15 tuổi, đàn bà cần đàn ông đẹp. Đẹp để thỏa mãn cái ước mơ hoàng tử đẹp trai đi ngựa trắng còn lưu lại từ cái hồi năm bảy tuổi, quen được ru ngủ bằng chuyện thần tiên. Thế nên, người ta dễ thấy ở lứa tuổi này, đàn bà (còn được gọi là con gái) thường có thói quen mua hình mấy ca sĩ Hàn Quốc, Việt Nam đẹp trai về để dán lên tường, nhìn mà ngủ cho ngon, mơ cho đẹp.
Khoảng năm 20 tuổi, đàn bà thích đàn ông đẹp mà còn phải giỏi. Đẹp thì dĩ nhiên, còn giỏi ở đây không cần tài ba xuất chúng, không cần đánh giặc giữ nước, chỉ cần đàn ông lúc đó giỏi chiều chuộng, quan tâm, chăm sóc cho đàn bà.
Tới năm 25, đàn bà bỏ đi tiêu chuẩn đẹp, vì biết đẹp thường đểu, mà thêm vào một tiêu chuẩn khác, quan trọng vô cùng, là giỏi và giàu. Giỏi để kiếm tiền, giàu để đảm bảo cuộc sống cho gia đình tương lai.
Năm 30, đàn bà bỏ luôn tiêu chuẩn giỏi, chỉ giữ lại giàu, thêm vào khỏe. Vì ở lứa tuổi này, đàn bà cần một người giàu để đảm bảo cuộc sống và cần khỏe để ít nhất là có thể chăm lo, bảo vệ đàn bà khi cần thiết. Lưu ý luôn là ở lứa tuổi 30, mặc dù nhìn rất rắn rỏi, nhưng bên trong, đàn bà vô cùng yếu đuối.
Tới 35, đàn bà tuổi này chẳng cần giàu, mà chỉ cần khỏe. Vì ở tuổi trên 30, đàn bà thường đã ổn định cuộc sống, họ độc lập, không cần đàn ông chăm lo, mà chỉ cần một bờ vai để tựa vào những khi mệt mỏi.
Bốn mươi, đàn bà chỉ cần người đàn ông chịu cưới mình. Và trên 45, đàn bà chỉ cần là đàn ông thì được.
Riêng tính về khoản tiêu chuẩn này, đàn bà lại không được chung thủy như đàn ông. Vì với đàn ông, dù đang 25, 35, 45, chỉ cần ngực to thì đó là đàn bà đẹp.
Vậy với đàn bà, khái niệm đàn ông tốt cũng sẽ thay đổi theo từng giai đoạn.
Nhưng, sau khi hỏi qua nhiều người, đa số đều nói rằng đàn ông tốt là một người đàn ông chung thủy, có trách nhiệm, yêu đương thật lòng và sau khi cưới sẽ biết chăm lo cho gia đình, yêu vợ, thương con, đi làm về đúng giờ, bla bla bla… Kiểu này thì đúng là tốt, là niềm mơ ước của nhiều phụ nữ. Nhưng cái dạng đó thì cái tuổi thơ, quá khứ của nó lại không tốt như nhiều người nghĩ.
Điển hình như tui có thằng bạn, bố làm giảng viên đại học, mẹ là bác sĩ, gia phong đúng chuẩn học thức. Bản thân thằng nhỏ cũng dạng mọt sách, cận nhẹ, hơi tròn người, suốt ngày nghiên cứu các loại sách triết lý cao cấp mang tầm xã hội, vũ trụ. Và nó ế!
Thực chất nó cũng như bao nhiêu thằng con trai khác, thích gái đẹp, ngực to. Nhưng khổ nỗi những đứa ngực to, mặt đẹp lại đâu thể ngồi cà phê hàng giờ nghe nó nói về Thuyết hỗn độn hay phân tích vì sao Colombus lại có thể tìm ra châu Mỹ. Đám gái đó bận vào vũ trường, nghe nhạc, đi bar hay đi vào các nơi sang trọng để cặp kè, tán tỉnh đám con trai giàu có, sành điệu, đẹp đẽ và thường rơi vào nhóm những cái tốt trên kia.
Rồi thì sao? Thằng bạn cứ ế còn đám ngực to sau khi bị đám con trai quất ngựa truy phong thì lại nằm gào thét rằng “đàn ông tốt chết đâu hết rồi?”
Tháng sau, thằng bạn tui đám cưới, vợ là một cô y tá cùng bệnh viện với mẹ, ngực vừa phải, không đẹp nhưng ăn nói có duyên, da trắng. Và cả đám nghe tin đều nói đúng một câu như nhau: “Con nhỏ đó hên, gặp đúng thằng chồng tốt.” Riêng tui, tui buồn vì tốn thêm mớ tiền đi đám cưới nó thôi, còn chuyện nó có tốt thật không thì kệ nó, vợ nó hưởng chứ tui đâu có được hưởng nên bận tâm làm chi.
Quay lại cái vấn đề ở đây, đó là chúng ta đang muốn tìm cho mình mẫu đàn ông thế nào để gọi là “tốt”.
Chúng ta chạy theo những giá trị như đẹp, giàu, xài điện thoại xịn, đi xe đắt tiền… thì nên biết rằng những người như vậy, sẽ có nhiều lựa chọn đối tượng cặp kè cùng mình và có khi chúng ta chỉ là một trong những lựa chọn của nó. Hôm nay có thể người đẹp, giỏi, giàu đó đi với ta, nhưng ngày mai nếu Ngọc Trinh gật đầu đồng ý đi ăn tối thì hắn sẽ quên ta ngay. Rồi nếu không được chọn thì chửi vào mặt nó là không tốt à?
Với lại, ông bà dạy “tiên trách kỷ, hậu trách nhân” nên trước khi tìm đàn ông tốt, ta tự đánh giá coi bản thân mình đã đủ “tốt” chưa để tìm kiếm và kêu gào. Chúng ta muốn có một tình yêu lâu dài, mối tình lãng mạn, muốn có một người thật lòng, nhưng sẵn sàng leo lên giường, cởi đồ và “thức” nguyên đêm với người ta trong lần đầu gặp mặt. Đàn ông cỡ nào thì nó cũng không nghĩ được rằng người vừa ngủ với mình xong là tốt. Đàn ông đôi khi khốn nạn ở chỗ là vừa ngủ xong, nó nghĩ ngay rằng, “nó lên giường với mình dễ vậy thì với ai nó cũng như vậy”. Tui thề vụ này là mấy đứa bạn tui nó hay kể nhau nghe.
Hay tui thấy cũng có mấy bạn gái lên mạng, chụp hình khoe ngực, khoe mông, rồi đăng hình kèm cái câu: “sao không ai yêu thương mình thật lòng mà chỉ toàn đến với mình vì bề ngoài không vậy.” Ca này tui thấy khó quá, chắc chuyển lên tuyến trên.
Trở lại vấn đề “đàn ông tốt chết đâu hết rồi”, sau khi nói dông dài, thì tui xin phép thay mặt ba má tui để khẳng định rằng, trong khi các cô đang nhào vào vũ trường, quán bar, quán cà phê hay mấy quán nhậu, thậm chí là lên trên mấy phần mềm chat chit, hẹn hò để tìm kiếm đàn ông tốt, thì bọn họ đang chăm chỉ ngồi ở giảng đường đại học, đang lo đi làm thêm để tích lũy kiến thức, đang lo đi làm ở công ty để dành tiền cho gia đình sau này, đang đi siêu thị mua đồ cho cha mẹ, đang ở nhà coi phim với gia đình, hay chỉ đơn giản là nằm nhà đọc một cuốn sách hay ho để làm tăng được miếng chữ nào hay miếng chữ nấy.
Đó! Chỗ của bọn đàn ông tốt ở đó, cứ vào tìm, đừng gào la nữa nhé. Và nên nhớ, hãy tự hỏi bản thân mình đã đủ tốt để tìm người tốt chưa đã! Chúc các chị em có cuộc tìm kiếm vui vẻ và sung sướng.
Theo Dep.com.vn
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (23-11-2013), uyenuyen12 (20-11-2013)
-
20-11-2013 08:21 AM #1255
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
nhomuadong (23-11-2013)
-
21-11-2013 08:13 AM #1256
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
nhomuadong (23-11-2013)
-
21-11-2013 08:19 AM #1257
hihi...
Một mình thơ thẩn vào ra
Mọi người bận bịu nên nhà vắng tanh
Thôi cứ trồng hoa vẽ tranh
Đợi ngày nắng đẹp trời xanh người về.





Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (21-11-2013), nhomuadong (23-11-2013)
-
21-11-2013 11:53 PM #1258
Êu ôi, người ta ăn bậy quá.
Khi chuột cống đã thành “đặc sản”
(LĐ) Đỗ Doãn Hoàng

Bán chuột cống kèm rau thơm.
Gần đây, mạng xã hội và báo chí viết nhiều về câu chuyện nấu nước lèo cho nồi hủ tiếu bằng chuột cống ở TPHCM. Mọi chuyện bắt đầu từ bài viết trên mạng của một người, hoặc là thích đùa cợt, hoặc là rất tử tế, anh (chị) ta muốn cứu bà con mình khỏi thảm họa lây bệnh tật từ việc bị người ta lừa đảo dùng chuột cống chế biến thành món ăn khoái khẩu.
Dòng sự kiện Tuyến bài nóng trong ngày
Có hai trường hợp xảy ra ở đây: Một là anh (chị) ta bịa chuyện hơi vụng về, hai là chỉ đơn giản tác giả không phải là dân viết lách, chụp ảnh chuyên nghiệp, nên viết bài chưa đưa ra đủ bằng chứng hay các bức ảnh “bắt tận tay day tận trán” để ai đó hết chỗ cãi.
Để đến lúc sự việc ầm ỹ thì ai đó đi kiểm tra, thấy “tang vật bị tẩu tán” hết, nên vu cho anh (chị) ta đưa hoang tin, làm khổ những lương dân hành nghề bán hủ tiếu. Quả thật, nếu đúng là “những người thích đùa xuất hiện” thì tôi rất thương người bán hủ tiếu một nắng hai sương, lo miếng ăn ngon nghẻ cho thiên hạ, lời lãi chả bao nhiêu giờ lại khổ sở vì tin đồn. Người viết bịa chuyện hay chỉ là họ chưa thu thập đủ bằng chứng thuyết phục hơn?
.jpg)
Chuột cống trong lồng trước khi làm thịt.
Chúng ta từng có những thí dụ tày trời kiểu đó: Một làng cốm nổi tiếng Hà Nội dùng hóa chất làm xanh màu cốm, đoàn nhà báo thứ nhất đến điều tra tố cáo về nguy cơ độc hại khiến ai nấy hãi hùng. Khi báo chí về phỏng vấn lần thứ hai để kiểm tra thông tin, người ta sẵn sàng lấy nguyên liệu lá lẩu tạo màu xanh của cốm theo lối truyền thống ra… trình diễn. Rồi lu loa là một bài báo sai làm cả nghề, cả làng truyền thống bao nhiêu đời nay bị tổn hại.
Thế là đoàn nhà báo thứ hai nói: Đấy, bài báo trước quy kết oan cho làng cốm. Nhà báo ác khẩu quá. Đoàn nhà báo “thanh minh cho làng cốm” vừa về, thấy yên chuyện, làng ấy lại dùng hóa chất nhuộm xanh như cũ và đoàn nhà báo thứ… ba phải phản ánh tiếp. Lý do: Dùng hóa chất nhanh gọn, rẻ tiền, công nghiệp hóa. Không có ai giám sát kiểm tra nữa, tội gì kẻ thất đức nó không làm. Liệu chuyện “chuột cống trong nồi hủ tiếu” có theo kiểu “cốm xanh ngọc” nhờ hóa chất không? Tôi không dám chắc chắn điều gì.
Bắt chuột cống ở các bệnh viện lớn bán cho người ta ăn!
Có một sự thật là tôi từng điều tra nhiều vụ đi bắt chuột cống về bán, về làm đặc sản trên bàn tiệc ở miền Bắc. Một làng ở tỉnh Bắc Ninh, không ít thanh niên cả đêm lùng sục khắp các cống rãnh, bệnh viện lớn ở Hà Nội, Phú Thọ, Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc), Hải Dương, Hưng Yên… để bắt chuột cống. Họ công khai bắt, công khai bán. Và dân chúng “u mê” ăn ào ào. Tôi đã đi theo anh chàng này, một đêm anh ta bắt được vài chục kilôgram chuột cống. Bắt ở phố Hà Nội, đặc biệt là các bệnh viện Bạch Mai, Việt - Đức, Xanh Pôn.
Những con chuột bằng bắp chân, nặng có lẽ đến cả ký lô, lông lá, bẩn thỉu, hôi hám, thậm chí chúng thường xuyên ăn các mẫu bệnh phẩm hay chất thải, rác thải ở bệnh viện nào đó. Khi chúng tôi “hóa trang” thành người nghiên cứu để đến các gia đình bắt chuột cống làm đặc sản này, thì họ tiết lộ: Một thành viên trong nhà, một ngày bắt được 30kg chuột cống, họ bỏ túi 3 triệu đồng!

Chuột cống mổ ra, ria chuột đem làm lông mi giả cho quý bà ở tiệm thẩm mỹ, thịt chuột bán ngay ở làng, bán cho các hàng quán ở Từ Sơn (Bắc Ninh), làm các mâm cỗ do người Hà Nội đặt “đặc sản chuột đồng ở làng truyền thống ăn thịt chuột”.
Ghi âm, ghi hình mọi chuyện, chúng tôi còn xin số điện thoại của quán đặc sản dùng nguyên liệu “chuột cống” do anh ta bắt được hằng đêm. Khi gọi đặt “cỗ”, người ta ngọt xớt, dẻo quẹo nói là chuột đồng ngon lắm, bán đến ngót triệu đồng/mâm. Một PGS ở ĐH Nông nghiệp 1 Hà Nội, sau khi nghe chúng tôi trình bày vấn đề, đã kinh sợ trả lời rất thống thiết về sự bất nhân của đám người kia.
Trước khi viết những dòng này, chúng tôi lại cập nhật thêm về một làng ở Hưng Yên với nhiều người bắt chuột cống về mổ bán cho người khác ăn. Họ cứ đàng hoàng, thanh thiên bạch nhật đi bắt chuột cống về bán. Cấm thấy ai hỏi han, kiểm tra, nhắc nhở bao giờ.
Sau vụ nồi hủ tiếu dính nghi án nấu nước lèo bằng chuột cống, TS Lâm Quốc Hùng - Trưởng phòng giám sát ngộ độc thực phẩm, Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế) - đã phát biểu trên tờ Sài gòn Tiếp thị: “Chuột cống là động vật chưa được cơ quan chức năng kiểm soát vì không coi đây là thực phẩm, không đủ tiêu chuẩn làm thực phẩm. Nếu người dân cố tình sử dụng động vật này là vô trách nhiệm với sức khoẻ bản thân.
Người cung cấp những sản phẩm này cũng vô trách nhiệm với sức khoẻ cộng đồng. Nếu người kinh doanh vì lợi nhuận cố tình kinh doanh thực phẩm không an toàn, không đảm bảo vệ sinh là đã vi phạm Luật An toàn thực phẩm, vì sử dụng nguyên liệu không đảm bảo an toàn để chế biến”.
Cơ quan giám sát, quản lý an toàn thực phẩm bao giờ cũng đi sau, phản ứng của họ chưa hiệu quả, hoặc có thể họ không có phản ứng gì. Ai đó bảo, người Việt Nam đang đồng thuận để tự sát tập thể bằng… thực phẩm bẩn. Sờ vào món gì cũng bẩn, từ lúc ngủ dậy ăn sáng với bún, phở, bún chả - thì dính bún trộn hóa chất, phở ngâm phoócmôn, chả nướng bằng thịt thối “phù phép” bằng chất tẩy rửa; trưa đi ăn thì cũng vậy, rau nhiễm thuốc kích thích tăng trưởng, lợn gà nuôi tăng trọng, rồi nước khoáng đóng chai bẩn, nước ngọt làm bằng hóa chất, sinh tố bằng hoa quả tẩm hóa chất hoặc hoa quả thối, càphê làm bằng ngô rang cháy trộn với hóa chất có mùi vị càphê…
Cái gì cũng độc hại, nhiều người co cụm lại tự trồng rau, tự nuôi gà mà ăn, như thời… tự cung tự cấp nửa thế kỷ trước. Có người liều, món gì cũng độc, đến vào siêu thị mua ở gian hàng “thực phẩm an toàn” với giá cắt cổ cũng vẫn dính độc hại cơ mà, thôi thì… cứ ăn đi, vì đằng nào cũng… như nhau. Nếu không “cải tổ” vấn đề an toàn thực phẩm, thì rõ ràng tất cả chúng ta đã đồng thuận
để tự sát tập thể, hoặc cùng hẹn nhau ở bệnh viện ung thư.
Bán chuột cống ở Bắc Ninh.
Sau mỗi gánh hàng rau, gánh hàng hoa hay nồi hủ tiếu, quán phở nhỏ xíu là số phận của bà con mình, của nhiều người khác nữa. Xin nhắc lại, họ có thể là bố mẹ người viết bài này, họ một nắng hai sương, có khi nuôi cả các ông cử cậu tú cho non sông này. Nhưng chuyện bắt, bán, chế biến chuột cống làm món ăn, làm đặc sản như các bức ảnh tôi công bố ở trên, thì tôi dám khẳng định: Đó là sự thật 100%. Sự thật đó ở ngoài Bắc, sợ gì mà nó không chạy vào Nam được nhỉ và nếu nó chạy vào rồi thì cũng có gì đáng ngạc nhiên đâu nhỉ?
Hẹn gặp nhau ở bệnh viện ung thư
Tôi xin kể một câu chuyện khi đi nuôi bệnh nhân ở Bệnh viện Ung bướu Trung ương, như sau: 4 người một giường, có người nôn mật xanh mật vàng, rụng trụi tóc vì truyền hóa chất điều trị ung thư, họ phải cầm chai hóa chất treo lên cái cây rồi ngồi dưới gốc cây đau đớn hãi hùng “nghe” hoá chất tuồn vào cơ thể teo tóp của mình. Nó còn là một phần hậu quả của việc quản lý thực phẩm thiếu nhân văn, được chăng hay chớ.
Tại bệnh viện đó, tôi tâm sự với hai người bị ung thư đầu trọc, da xanh như lá rừng. Một anh khoe, anh trồng chè, bao giờ cũng dành riêng một luống chè không phun thuốc trừ sâu để cho gia đình mình uống, số độc hại anh bán cho “chúng nó” xơi. Một anh trồng rau ở Hà Nội bảo, rau của tớ không phun thuốc sâu thì sâu nó ăn hết, không kích thích nó lớn nhanh thì mình rã họng vì đói, thế là anh phun tất. Riêng rau để nhà anh ăn thì trồng riêng ra một luống rau sạch, ăn sống ngon ơ, sướng lắm. Tôi nghe mà đau lòng, giờ kể ra càng đau lòng, vì 2 anh ấy đều đã chết.
Anh trồng chè dành riêng đồi chè sạch cho mình uống lại mua rau của anh bán rau bẩn về ăn; còn anh trồng rau dành riêng cho mình một luống rau sạch để ăn cho sướng mồm, thì lại nhâm nhi uống chè chứa thuốc trừ sâu của anh chè bẩn.
Dụng cụ của người bắt chuột cống.
Càng đọc nhiều, càng đi nhiều nước trên thế giới, tôi càng sợ hãi khi nghĩ đến cái cảnh đồ ăn thức uống, thực phẩm nói chung của chúng ta bị thả lỏng. Mạnh ai nấy làm, mạnh ai nấy bán. Chả đâu xa, ngay chuyện chuột cống, tôi viết báo, in ảnh về vụ “cả làng ăn chuột cống”, con đường kinh dị để chuột cống biến thành đặc sản trên bàn tiệc của bà con mình từ lâu, nhưng cơ quan chức năng vẫn cứ mặc kệ.
Người ta không xử lý hay xử lý rồi mà lực bất tòng tâm? Chỉ biết sự việc đâu đóng đấy, các vùng quê, thanh niên vẫn hì hụi sống ngất ngưởng với nghề bắt chuột cống đem bán làm đặc sản.
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (23-11-2013), uyenuyen12 (23-11-2013)
-
23-11-2013 02:57 AM #1259
Đây là những hình ảnh mà nhóm Hướng Đạo (Vietnamese-American Scout) lan truyền và kêu gọi yểm trợ cho Philippine. Thế nhưng sao mình không thấy họ lan truyền những hình ảnh của trận lũ vừa kéo qua miền Trung nước Việt? Vì lẽ gì thì có lẽ...
Buồn.... Nhưng biết làm sao hơn??????










Hàng Không Mẫu Hạm Hoa Kỳ ở Philippines biến thành bếp dã chiến

Hàng Không Mẫu Hạm USS George Washington hiện đã biến thành một trung tâm viện trợ nổi, phục vụ 18.000 bữa ăn mỗi ngày cho các nạn nhân bão của Philippines
Kể từ khi tới Philippines vào tuần trước, đội thủy thủ 5.000 người của Hàng Không Mẫu Hạm USS George Washington đã tích cực hỗ trợ các hoạt động trợ giúp tại đây.
Tàu chiến này được hai lò phản ứng hạt nhân cung cấp năng lượng để hoạt động, đồng nghĩa với việc nó có thể chạy 20 năm trước khi cần tiếp nhiên liệu.
Khi hoạt động, đội thủy thủ phục vụ 18.000 bữa ăn một ngày.
Các phi công lái trực thăng Seahawk tại Hàng Không Mẩu Hạm này ước tính, họ phải làm nhiệm vụ nhiều gấp 2-3 lần bình thường khi chuyển hàng hóa và người bị thương quanh các đảo bị bão tấn công.

Trong ngày, các máy bay của tàu USS George Washington liên tục lên xuống tại boong tàu, có chiều dài bằng 3 lần sân đá banh.
Trước khi bắt đầu chiến dịch trợ giúp nạn nhân bão của Philippines, một số máy bay đã rời tàu để dành chỗ cho trực thăng - thích hợp hơn cho hoạt động cứu trợ.





Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (23-11-2013), uyenuyen12 (23-11-2013)
-
23-11-2013 03:12 AM #1260

Tượng đá cũng biết buồn....
Chỉ một đêm thôi, bao nhiêu là nước mắt
Con khóc Cha, Vợ khóc Chồng.... lòng đau như cắt
Bão lũ kéo về tan tác miền Trung
Việt Nam tôi, nơi thủy điện trùng trùng
Được dựng nên bởi những con người vô cảm...
Xả lũ tràn lan, phá rừng, tàn sát...
Giết cả giòng sông xanh, tận diệt lũ thú hoang...
Tiếng chim non vọng lại tận non ngàn...
Bởi lũ tham tàn có tấm lòng dã thú
Còn gì đâu hỡi Việt Nam yêu dấu????????????
....
Nước mắt tượng đá buồn rơi...., gục đầu ủ rũ...
Ruột gan rối bời thương quá Việt Nam ơi!!!!!!!!!!



SJ Nov 22, 2013
TM

Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (23-11-2013), uyenuyen12 (23-11-2013)
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
Cập nhật phần Hỏi-Đáp - Hội thảo: Nhận diện cơ hội và rủi ro trong 2011
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 10Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM





Trích dẫn




Bookmarks