Hội quán
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Kết quả 1 đến 20 của 1471

    Chủ đề: Hội quán

    Hybrid View

    1. #1
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 1,083 lần trong 219 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi nhomuadong Xem bài viết
      ” Lãng mạn “hậu hôn nhân

      Chiều, trốn chồng trốn con đi đàn đúm với đứa bạn chấy rận. Quay đi quay lại, mới mua được có nhõn 2 cái váy ông giời đã...mưa.
      Vào quán ngồi được một lúc thì con dở hơi tòng tọc gọi chồng ra đón. Đúng là vợ chồng mới cưới, bó nhau như keo dính chuột. Mình ngồi thơ thẩn ngắm mưa, tự dưng nổi cơn rồ dại… bấm máy gọi cho chồng:
      - Alo. Gọi gì đấy?
      - Anh yêu.
      - Úi giời… Tâm à?
      - Không, vợ anh.
      - Vãi. Vợ anh hôm nay ra đường không mặc đủ ấm à?
      - Không, em đang ngồi ở chỗ ấm cực.
      - Thế à, anh tưởng em bị trúng gió. Tiếng yêu thốt ra từ miệng em nghe cứ méo méo thế nào ấy.
      - Méo là méo thế nào? Có phải em chưa bao giờ gọi anh là anh yêu đâu.
      - Ừ.
      - Anh yêu.
      - Dạ.
      - Em nhớ anh.
      - Anh thu quần áo rồi.
      - Anh đang nói chuyện với ai đấy? Em bảo là em nhớ anh cơ mà.
      - Ừ, anh nhớ là em dặn anh thu quần áo rồi, không phải nhắc khéo.
      - Nài nhá, em đang có tâm trạng nhá, anh đừng làm em cụt hứng.
      - Tâm trạng á? Tâm trạng làm sao? À, tuần sau là mùng 8 tháng 3 ấy gì, rồi rồi, em thích cái gì thì em cứ mua đi, không phải hỏi ý kiến anh.
      - Em chả thích cái gì cả.
      - Lạ. Thế em gọi cho anh làm gì?
      - Chả làm gì cả, em chỉ nói là em nhớ anh, thế thôi.
      - Vợ ơi, anh nói thật là trời đang mưa to lắm, đừng bắt anh đi đón em, con ở nhà ai trông, trong cốp xe có áo mưa đấy.
      - Em có ngồi rũ xác ở đây cũng không mượn anh ra đón. Thôi nhé.
      Cúp máy. Ngồi rũ rượi trong quán cafe, nhớ đến cái ngày chồng mình còn ra sức lừa mình để mình nói “em yêu anh”, nhớ cả lần đầu tiên mình nói “em nhớ anh” mình đã khóc nức nở còn chồng mình lúc bấy giờ còn đang ở cực kia của Tổ quốc cũng cuống quýt xoắn xít lên kêu “anh cũng nhớ em lắm”. Càng nghĩ mà càng phát rồ cả người, mình mặc áo mưa phi đi cắt tóc, cắt đúng cái kiểu ngày xưa chồng mình cứ khen là “đáng yêu” rồi hăm hở về nhà.
      Về đến nhà, bấm chuông, con lao ra mở cửa, nhìn thấy mẹ cười hí hí:
      - Tóc mới mẹ xinh thế.
      Chồng từ trong bếp phi ra, tay vẫn cầm cái muôi hồ hởi hỏi:
      - Đâu, đâu, tóc mới của mẹ xinh đâu?
      Xong, khác xa với tất cả tưởng tượng của mình lúc ở trên đường, hắn trợn mắt lên nhìn mình rồi thả một câu phiêu phiêu như gió mùa đông bắc:
      - Hôm nay em bị điên à?
      st.
      Người đầu tiên

      Sau buổi lễ, cha đạo hỏi một đám đông các con chiên đàn ông của mình:

      - Ai trong số các con không hài lòng với vợ của mình, hãy đứng dậy?


      Tất cả nhất tề đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ. Cha đạo lại gần anh ta thân mật nói:


      - Chúa dạy, mọi người hãy thương yêu và hài lòng với vợ chồng mình. Con thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như con còn hiếm, thậm chí con là người đầu tiên ta gặp...


      - Thưa cha - Người kia đáp - Con không dám nhận lời khen của cha ạ. Số là con bị vợ đánh què, không đứng dậy được!

      -st-

      Tại sao ly hôn

      Hai vợ chồng nọ đưa nhau ra tòa.

      Quan tòa hỏi: Anh chị cho biết lý do xin ly hôn?


      Chồng: Thưa quý tòa.


      Vợ: Để tôi nói trước.


      Chồng: Không được, để tôi nói trước


      Vợ: Đã bảo là tôi nói trước mà!


      Quan tòa: Thôi, không phải nói gì cả, tôi biết vì sao anh chị ly hôn rồi
      -st-.
      Ngày thì thề biển hẹn non
      Tối về hầu vợ bế con quét nhà

    2. Có 3 thành viên đã cám ơn vanngan :
      hoalantim2010 (23-01-2013), uyenuyen2012 (23-01-2013), XuXi26 (23-01-2013)

    3. #2
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      4
      Được cám ơn 674 lần trong 143 bài gởi

      Mặc định

      Câu chuyện của người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới




      Cư dân mạng đang "phát sốt" vì câu chuyện về một người phụ nữ có gia đình, điều kiện kinh tế bình thường, là nhân viên "quèn" với mức lương tầm trung, không có gì đặc biệt nổi trội nhưng lại “suốt đời gặp may”.



      Buổi sáng đi làm, chị nhìn thấy bánh trước của chiếc xe máy bị xẹp hoàn toàn, chị nghĩ: "May quá, nếu xe xẹp lốp trên đường cao tốc thì không biết hậu quả sẽ ra sao".

      Vì phải dắt xe đi thay săm nên chị đến công ty trễ mất 15 phút. Bà phó phòng nói rằng giám đốc cho gọi chị. Chị nghĩ: “Nếu giám đốc khiển trách về việc đi làm trễ thì mình sẽ thành khẩn xin lỗi chứ không thanh minh”.

      Nhưng không có một lời khiển trách nào cả. Sếp gặp chị để mong chị thông cảm rằng lẽ ra hôm nay chị phải nhận được quyết định tăng lương, vì đã đến hạn, nhưng vì mục tiêu chống lạm phát nên Chính phủ đã cắt giảm nhiều hạng mục đầu tư công, trong đó có một dự án của công ty. Do vậy, tình hình tài chính của công ty có gặp khó khăn nên chị và một số người đáng lẽ được tăng lương đợt này nhưng phải lùi lại một thời gian và sẽ được đền bù vào kỳ tăng lương sau.

      Chị về phòng làm việc với một niềm vui nho nhỏ: “Vẫn là may. Nhà nước cắt giảm đầu tư công tới hơn 41.000 tỷ đồng, nhiều doanh nghiệp lao đao, phải giảm lương của cán bộ công nhân viên, thậm chí có đơn vị phải cắt giảm nhân lực. Mình không bị giảm lương, lại còn được đền bù vào kỳ tăng lương sau, thế là may. Cái may thứ hai là mình được làm việc với một ông giám đốc tài ba và rất tử tế”. Buổi chiều, chị mua hải sản, làm một bữa cơm thịnh soạn để cả nhà ăn mừng ba cái may trong ngày của chị.





      Ảnh minh họa.
      Ngày hôm sau, trên đường đi làm về, chồng chị bị một gã ngổ ngáo chạy xe đánh võng va vào xe của anh ấy, khiến chồng chị bị tai nạn, xây xát ở chân và tay. Khi nghe chồng kể chuyện này, chị nghĩ: “Thế là quá may, bị tai nạn giao thông mà chỉ xây xát nhẹ chứ không phải vào viện”. Và chị lại làm một bữa tươi để ăn mừng cái may của gia đình mình. Khi mẹ chị qua đời vì tuổi cao và bệnh nặng, tôi đến chia buồn, chị nói: “May mà mẹ em đi vào một ngày tuyệt đẹp, nắng vàng rực rỡ, lại là ngày hoàng đạo, không có mưa nên cái huyệt rất khô ráo”.

      Như thế đó, chị là một người suốt đời gặp may. Đó không chỉ là một lối tư duy tích cực mà còn là một lối sống lạc quan và nhờ lối sống này mà chồng con chị không bao giờ phải nghe tiếng thở dài (cái âm thanh não ruột nhất thường phát ra từ người đàn bà). Ở đâu và bao giờ, nụ cười cũng luôn nở trên môi chị và nhờ thế, trong giao tiếp chị luôn chiếm được cảm tình của người khác và chị làm việc gì cũng hanh thông. Giờ đây, tuy đã gần 40 tuổi rồi nhưng nom chị vẫn trẻ trung như tuổi 20.

      Hạnh phúc là gì? Câu hỏi này rất khó trả lời. Giàu có chưa chắc đã hạnh phúc. Tiền bạc và của cải là thứ mà ai ai cũng muốn tìm kiếm nhưng không phải cứ muốn là có. Song một lối sống lạc quan là cái mà chúng ta hoàn toàn có thể tự tạo ra được.

      Học cách mỉm cười với cuộc sống từ người phụ nữ “suốt đời gặp may”

      Câu chuyện về người phụ nữ suốt đời gặp may mới được đăng tải trên mạng xã hội Facebook từ giữa tháng 1 nhưng cho đến nay đã nhận được gần 5000 lượt like cùng hàng trăm bình luận và chia sẻ. Nhiều người sau khi đọc được mẩu chuyện này phải công nhận nhân vật người phụ nữ trong đó thực sự là một tấm gương đáng học tập về lối suy nghĩ tích cực và cách đối mặt với rắc rối.
      Tình yêu mang lại nguồn sức mạnh cũng như sự hủy diệt vô tận. Điều đó phụ thuộc vào bạn là người có biết yêu hay không - O. Bergol -

    4. Có 3 thành viên đã cám ơn hoalantim2010 :
      uyenuyen2012 (23-01-2013), vanngan (23-01-2013), XuXi26 (23-01-2013)

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Similar Threads

    1. Trả lời: 10
      Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình