Bác Kiên nay đã tiêu rồi

Thì trường chứng khoán ngậm ngùi lòng ta

...

Nhớ cái thuở học trường quân sự

Rồi đi Hung ai biết bác đâu

Tám năm may dệt chưa giàu

Bước qua tiền tệ, làm bầu mới oai

...

Con nhà giáo nhưng làm kinh tế

Gặp thế thời thời thế phất lên?

Thương trường ai bảo xui hên

Tóc bác bạc sớm như tiên; lẽ gì?

...

Lúc kinh tế nước nhà còn chậm

Bác cùng người sáng lập Á Châu

Ngân hàng như nấm theo sau

Làm ăn khí thế bác giàu thêm ra

...

Thuở bạn bè đi xe lọc cọc

Bác a- còng chân chống chân tê

Ai nhìn bác chẳng dám chê

Bác mua Bèn- lí (Bentley) còn phê mắt lòi

...

Buổi bóng đá gặp cơn hoạn nạn

Móc ngoặc nhau bán độ khinh trời

Tóc bạc bác chẳng ngồi dồi

Mua mua bán bán người người đều mê

...

Nhớ cái bữa loạn Vê- Ép- Ép

Bác đứng lên quát, thét như mưa

Dân tình khi ấy rất ưa

Bóng đá xứ Việt bác đưa lên rồ ( pro)

...

Mấy câu vốn đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa;

Bởi vì nhớ bác hôm xưa

Thấy hơi tiêng tiếc dù chưa hiểu gì

...

Tôi vốn chẳng họ hàng với bác

Sống chung trời mến mộ nhau thôi

Bác như diều đứt dây rồi

Tôi ngồi chém gió đôi lời tào lao.

...

Ps: Viết bởi Tào Lao Thi Sỹ chế từ “ Khóc Dương Khuê” của cụ Nguyễn Khuyến.