Vườn âm nhạc
  • Thông báo


    Kết quả 1 đến 20 của 2219

    Chủ đề: Vườn âm nhạc

    Threaded View

    1. #11
      Ngày tham gia
      Jan 2010
      Bài viết
      152
      Được cám ơn 3,634 lần trong 1,217 bài gởi

      Mặc định

      Bài thơ thứ nhất

      Khi bài thơ ‘’ Hai sắc hoa tigôn ‘’ vừa cho lên mặt báo đã gây xôn xao trong giới yêu văn chương. Nhiều nhà phê bình đã không ngần ngại cho rằng đây là một kiệt tác. Trong không khí sôi động đó, toà báo lại nhận thêm được một bài thơ khác cùng tác gỉa, qua đường bưu điện với đề tựa ‘’ Bài thơ thứ nhất ‘’. Bài thơ này cũng với những câu thơ buồn đau đầy nước mắt, giải thích, mô tả kỹ lưỡng hơn về mối tình dang dở của cặp tình nhân gặp nhau rồi yêu nhau và cuối cùng không biết vì lý do nào đó người đàn ông rời xa, người đàn bà ở lại yêu kỷ niệm cho đến ngày lấy chồng

      Khi bài thơ thứ nhất được đưa lên báo, có người thắc mắc tại sao bài thơ Hai sắc hoa Tigôn lại được gửi đăng báo trước bài Thơ thứ nhất ?

      Người ta cho rằng, tác gỉa đã làm bài Thơ thứ nhất, than khóc cho mối tình lỡ dở của mình từ lâu nhưng vì một lý do nào đó không gửi đăng báo. Nhưng sau đó, ngẫu nhiên đọc câu truyện ngắn Hoa Tigôn cuả ký gỉa Thanh Châu, cảm động với câu truyện và nhất là tìm thấy nhiều dữ kiện tương đồng với mối tình ngang trái của chính mình, tác gỉa đã làm bài thơ Hai sắc hoa Tigôn rồi gửi ngay cho toà báo. Chính vì thế bài thơ thứ nhất được phổ biến sau bài Hai sắc hoa tigôn

      Sau khi bài thơ thứ nhất được đăng trên báo Tiểu thuyết thứ bẩy, giới văn nghệ càng bàn tán nhiều hơn nữa. Bao nhiêu những tưởng tưộng,thêu dệt với những tình tiết lâm ly về hình dạng, thân thế và cả mối tình buồn đau lãng mạn của tác gỉa được đưa ra báo chí.
      (Sưu tầm)



      Bài Thơ Thứ Nhất

      Thuở trước hồn tôi phơi phới quá,
      Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương...
      Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại,
      Êm ái trao tôi một vết thương.

      Tai ác ngờ đâu gió lạ qua,
      Làm kinh giấc mộng những ngày hoa,
      Thổi tan âm điệu du dương trước
      Và tiễn Người đi bến cát xa

      Ở lại vườn Thanh có một mình,
      Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh;
      Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo,
      Yêu bóng xa, nắng lướt mành.

      Và một ngày kia tôi phải yêu
      Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
      Những cô áo đỏ sang nhà khác,
      Gió hỡi ! Làm sao lạnh rất nhiều ?

      Từ đấy không mong, không dám hẹn
      Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm,
      Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ,
      Người ấy ghi lòng : "Vẫn nhớ em !"

      Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên,
      Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
      Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
      Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên ?

      Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
      Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ !
      Tóc úa giết dần đời thiếu phụ...
      Thì ai trông ngóng, chả nên chờ !

      Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
      Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa :
      "Cố quên đi nhé, câm mà nín
      Đừng thở than bằng những giọng thơ !"

      Tôi run sợ viết; lặng im nghe
      Tiếng lá thu khô siết mặt hè
      Như tiếng chân người len lén đến.
      Song đời nào dám hẹn ai về !

      Tuy thế, tôi tin vẫn có người
      Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi
      Biết đâụ tôi: một tâm hồn héo,
      Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi !


      TTKH
      Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
      Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên ?

      Mời các bạn cùng nghe bài hát "Giọt Lệ Sầu"...

    2. Có 3 thành viên đã cám ơn Deckese :
      cuunon1234 (17-03-2011), ICEBERGINOCEANE (18-03-2011), yenngo (17-03-2011)

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình