[quote user="Lonestar"]

Tôi đồng ý với bác daikkim. Có lần bị stockbaby phê bình rất
nặng (và rất đúng) về SVC, tôi đã suy nghĩ rất lung và rút ra kết luận rằng:
"cách chơi" của chúng ta khác nhau quá.

Mục tiêu thì giống nhau (vì
đều là kiếm tiền cả) nhưng chiến lược và chiến thuật của mỗi người lại khác
nhau vô cùng. Khen hay chê cũng từ đấy mà tranh luận với nhau cũng từ đấy. Sở
dĩ tôi không bị sa đà vào các cuộc tranh luận "nảy lửa" với stockbaby
và LMEC bởi tôi hiểu được "cách chơi" của 2 cao thủ này và quan trọng
hơn cả, tôi lắng nghe ý của họ chứ không mấy khi để ý đến ngôn ngữ mà họ dùng.


Theo
tôi, dù bạn là nhà đầu tư giá trị hay đầu tư arbitrage, có một số nguyên tắc mà
bạn không thể bỏ qua. Trong số những nguyên tắc này, có 2 vấn đề tương đối quan
trọng, đó là tình hình thị trường và thời điểm entry + exit.


Nếu bạn là một nhà
đầu tư giá trị, tôi tin rằng bạn sẽ không bao giờ lên tàu SVC ở mức giá quá 130
và sẽ chỉ xuống tàu khi công ty lâm vào tình trạng làm ăn thua lỗ hay gặp một
cái gì đó tương tự như thế. Thị trường có điều chỉnh cỡ nào cũng không làm bạn
lo lắng, trừ phi nó sụp đổ theo đúng nghĩa đen của từ này.


Nếu bạn là một nhà
đầu tư arbitrage, bạn có thể vào ở mức giá lớn hơn 130, thậm chí hơn 160 nhưng phải
rút lui ngay khi thị trường có dấu hiệu bất ổn hoặc đã đạt lợi nhuận kỳ vọng. Không
làm như thế, bạn không còn là nhà đầu tư arbitrage.


Vấn đề của nhiều người
trong số chúng ta là không xác định được vị thế của mình. Lên tàu ở mức giá
160-170 thì chính xác là đầu tư arbitrage nhưng lại quyết định "tử
thủ" đến cùng với SVC, tức là trở thành nhà đầu tư dài hạn. Tuy nhiên, sau
khi trở thành nhà đầu tư dài hạn, lẽ ra phải tuân thủ cách chơi của giới đầu
tư giá trị
thì bạn lại vẫn kỳ vọng theo phong thái arbitrage khiến
"cuộc chơi" trở nên rối rắm hơn bao giờ hết. Bạn hồi hộp, bực mình,
hy vọng .. theo diễn biến giá cả hàng ngày trong khi lẽ ra phải bình tĩnh phân
tích lại nền kinh tế, thị trường, khả năng tăng trưởng EPS tiềm ẩn của SVC v..v
để thấy rằng: khoản đầu tư của mình chắc
chắn sẽ không lỗ[/b] (cái này tôi đã xin phép các bạn trình bày nhiều lần rồi).


Trái lại, stockbaby là nhà đầu tư
arbitrage điển hình nhưng cứ nói về SVC thì lại phê bình nó về giá trị[/b].
Cách tiếp cận này khiến stockbaby mâu thuẫn với gần như toàn bộ các nhà đầu tư
dài hạn vào SVC. Tôi đã chỉ ra thời điểm đẹp để arbitrage với SVC và nếu quả
thực là 12% như stockbaby nói thì đâu có gì phải phàn nàn về SVC nhỉ?


Tóm lại,
nếu xác định đúng "ta là ai" và ra-vào đúng lúc, tất cả chúng ta rồi
cũng sẽ hài lòng với SVC, kể cả các bạn đã lên tàu ở mức giá 16x. Forum chỉ trở
nên rối rắm khi chúng ta cứ nói chuyện và tranh luận với nhau mà không để ý gì
đến chiến lược và chiến thuật của nhau.


Trong thread ITA có một bác tên là
hoacucvang mà LMEC khá tôn trọng. Không dưới 2 lần bác ấy khuyên trong
portfolio nên có SVC. LMEC có thể làm chứng chuyện này.


Còn bây giờ, theo tôi, VNI
là quan trọng nhất. Tôi vẫn đang theo dõi tiếp. Có gì sẽ xin chia xẻ cùng các
bác.


[/quote]

@_WHY: Anh bạn đã đánh đồng và rất trịch thượng với giọng nói Newbie trong thread này; tôi xin thưa là có 3 khả năng dễ xảy ra nhất là: Mình có đối thủ là "cáo già" (1), Mình có đối thủ là những người cùng trình độ (2), và mình dành giật miếng ăn từ những người mới, chưa có kinh nghiệm bằng mình (3); Khi tham gia TTCK, mục tiêu là "lợi nhuận" chẳng có tình cảm nào, chẳng có gì mà phải miệt thị. Chỉ có tiền của mình mà thôi! Khi đầu tư, ai cũng đều muốn "giật" tiền từ những người mới thua mình cái đầu, còn chơi với những người ngang cơ thì rủi ro đã cao rồi; mà chơi với cáo gì thì càng chết hơn nữa... vậy càng không có lý do nào để chống lại người cho mình tiền cả đâu.

[*] Tôi tự nhận tôi là newbie, và khi đã ý thức được tôi kém so với các bạn, thì tôi sẽ không bao giờ chủ quan, tôi sẽ tính toán để không bị người ta cướp mất tiền một cách dễ dàng, nếu có cơ hội tôi sẽ kiếm của những kẻ khác. Nôm na cách hành xử của giới đầu tư cũng như quy luật sinh tồn của bầy thú đói, con nào yếu sẽ bị xẻ thịt, con nào mạnh sẽ tồn tại. Biết mình yếu cần dựa vào con mạnh, hoặc có chỗ trú ẩn tốt!

@_Lonestar:
Em cũng xin có đôi lời đàm đạo cùng anh, một người mà em coi như người thầy về đức độ và khả năng thành đạt:

1/ Xét về các yếu tố tâm lý:
+ Theo như em cảm nhận; anh đã cố tình đan xen tình cảm riêng vào chuyện kinh doanh cổ phiếu, đó là một sai lầm chết người anh ạ. Đọc lại những bài của anh, có cái gì đó về anh Ba, anh Thọ... đã xen vào chuyện đầu tư. Em nghĩ cần rạch ròi, tình cảm và chuyện tiền bạc.
+ Khi anh đã để chuyện tình cảm đan xen, làm thay đổi về chất trong phán đoán (priority condition) do điều kiện chi phối mạnh. Anh quyết giữ cổ phiếu, trong khi biết rõ chi phí cơ hội không phải là tốt nhất. Anh nhìn ra DHG, nhưng anh không cắt đứt được SVC phải chăng đó chính là tâm lý chi phối? Em đã nhảy vào DHG khi giá xuống 305 trước khi chốt, chứ không phải SVC!
+ Các bài viết của anh, rất nặng tình cảm và bản thân bài viết trên đây anh cũng đã bảo vệ cho SVC với mức giá support 130, càng khẳng định về "tâm thức" của anh đang kỳ vọng hóa SVC...

2/ Về vấn đề đầu tư theo giá trị và thị trường:
+ Quyển sách em đọc đầu tiên chính là Intelligent Investor; đầu tư giá trị. Và đầu tư giá trị không thể sống được ngoài thị trường, hiểu nôm na giá trị là cái gốc, ví dụ:

"Em mua bia về bán mùa hè, em biết giá thành (BV) của một cốc bia đó là 500đ/cốc; trời rất nóng em sẵn sàng sàng trả 1000đ/cốc với kỳ vọng ban đầu là em sẽ bán lại cho khách giá 1500đ/cốc em có thặng dư 300đ; do em tính toán kỹ ra là khi em nhập 1000đ, em đã mua đắt 500đ, cộng với chi phí khác em mất thêm 200đ; em có điểm hòa vốn 1200đ; nếu sau khi em mua, trời nóng và nhà máy bia bị sự cố, em lập tức găm hàng lại để bán với giá hơn 2000đ/cốc cho khách để tối ưu hóa lợi nhuận chứ không bán 1500 như kỳ vọng.
Đột nhiên, có tin loại bia em nhập có ruồi, và dùng chất gây hại đó là khủng hoảng. Lúc đó cầu sẽ giảm kinh khủng, em phải điều chỉnh giá bán ngay, đầu tiên sẽ là có lãi nhưng ít, sau đó đến điểm hòa vốn 1200đ và sau nữa là 1000đ (lỗ 200đ) và đến 500đ thì em phải tính toán lại là cố thủ hay không? Em sẽ xem, nếu điều kiện giữ lại bia không hỏng, mà tin đồn kia thực sự là bịa đặt em sẽ tính toán để giảm lỗ tốt nhất với 500đ là điểm cuối cùng chấp nhận có bán bất chấp giá hay không? Bài toán tối ưu hóa chi phí lúc này được đặt ra để giảm lỗ tốt nhất..."

Như vậy trong ví dụ này, em có kỳ vọng ban đầu là bán được 1500đ, giá trị thực của cốc bia là 700đ (500đ giá thành + 200đ chi phí nhân công của em); em sẽ cố xoay quanh giá trị này và lấy đó làm cơ sở, em cũng cần hiểu rõ 500đ em mua đắt là do cầu của thị trường đang tăng cao để em có lãi. Khi đã chứng minh được cầu rồi thì mặc cả được mức giá càng gần 700đ càng an toàn. (độ lệch giữ giá thị trường và giá trị là biên độ rủi ro, càng nhỏ càng tốt)

+ Khi chơi với thị trường mà chứng minh được bằng kỹ thuật với "quy nạp & suy diễn" đủ hình thành quy luật tăng giá hoặc giảm giá; buộc phải bán bất chấp giá trị. Nhưng sẽ có những điểm cảnh báo đột biến (agents) để từ đó quyết định mua hay bán mà không ảnh hưởng đến thị trường. Ví dụ luôn, SVC bị Doji trong range từ VNI905~1100 tối thiểu 95.000đ/cp, đúng lúc thị trường thảm có nhiều ý kiến về 800, dân tình còn đang chửi nó ngút trời, vậy đánh giá môi trường + kỹ thuật tạm xếp 95 làm support point; theo quy luật hiện nay thằng này lình xình tại 100~112 vậy nếu nó còn 95-- thì có thể coi là đột biến, lúc đó buộc phải xem lại nguyên do nào nó về 95--; và cơ hội ăn 10 giá đã thể hiện rất rõ ràng nếu các điều kiện khác giữ nguyên mà người ta bán theo tâm lý sợ hãi... nhưng nếu nó lên quá 112 lập tức phải xem lại các điều kiện kèm theo; nếu cầu quá mạnh với môi trường tốt thì găm lại để bán tốt hơn 112 (ở đây kỳ vọng bước 1 chỉ là mua 90 bán 112)...

+ Như vậy giá trị là cơ sở (base) nền tảng cho việc giảm rủi ro nhất; giá trị hữu hình thường dễ lượng hóa tại một thời điểm, ngoài giá trị hữu hình còn những giá trị phi vật thể như thương hiệu, chống lưng, quan hệ, kinh nghiệm, ngành nghề kinh doanh... em nói về giá trị đối với SVC để cố gắng đánh giá bộ mặt thật của nó. (Nếu anh đã xem bài SD6 vs SD7, anh sẽ thấy các cổ phiếu em chọn mua đều có bảng so sánh, thống kê đánh giá chỉ tiêu và ước đoán các chỉ số cơ bản); Xin nhắc là em không còn cầm SD6, và SD7 nữa nhé. SD6 tốt, nhưng có cơ hội khác tốt hơn nên em đã chuyển đổi và đã kịp đạt được lợi nhuận ngoài kỳ vọng với SD6 khoảng 30%, SD7 bán rồi mua lại, rồi lại bán kiếm được khoảng 55%. Không anh lại bảo em PR cho SD6 hay SD7.

+ Tiếp theo là tại sao phải "lướt sóng"? Vì nó đẩy nhanh chu chuyển đồng vốn và làm giảm rủi ro khi đầu tư. Đảm bảo, bất cứ ai đầu tư đều muốn tối đa hóa lợi nhuận, và lướt sóng sẽ đem lại thặng dư tốt nhất (lãi mẹ đẻ lãi con) nhưng vấn đề mất nhiều công sức, tâm lực. Những bác trung dung không muốn mất quá nhiều sức và tâm lực, nên chọn dài hạn với những điều kiện được ước đoán từ trước...

+ Em không thần tượng hóa bất cứ cổ phiếu nào, vấn đề đặt ra là lợi nhuận thôi. Do đó danh mục có thể sẽ thay đổi nếu các điều kiện thay đổi hình thành cơ hội mới tốt hơn, ví dụ lúc này REE mà xuống 155, và SVC cũng đã leo lên giá này; nếu loại bỏ yếu tố ngành thì em sẽ đổi SVC sang REE ngay. Trước đây anh cũng thấy em chúc mừng các cổ đông SVC bán được 110 và khuyên họ đổi danh mục, lúc đó em đã cầm tiền và gom dần SD7 với giá vốn 112, cái này anh cũng rõ rồi mà, do vậy em nghĩ cơ hội rất quan trọng. Và em thực sự thấy việc anh cầm SVC vẫn là một ẩn số, em cố giải mà vẫn chưa ra... và em đoán rằng phần nhiều là do chuyện "tình cảm" chi phối.

Vậy cách chơi của bác và em có khác nhau không nhỉ????

Trân trọng chào anh,