Achauhd - Dự đoán TTCK - Từ thiện
  • Thông báo


    Đóng Chủ đề
    Trang 11 của 21 Đầu tiênĐầu tiên ... 9 10 11 12 13 ... CuốiCuối
    Kết quả 201 đến 220 của 419
    1. #201
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      b) Việc triệt để sửa lỗi

      Nay ngươi đã biết rõ những thói hư tật xấu, biết mình phúc bạc nhưng muốn trong tương lai được khoa bảng đề danh, muốn sinh con, thì ngươi nên tận tâm, tận lực cải sửa. Tất cả những việc về trước coi như đã xóa bỏ hết, coi như ngày hôm qua mình đã chết, và từ ngày hôm nay về sau, xem như được tái sinh, nếu phúc bạc thì cần phải tu nhân tích đức, hành thiện cần phải có lòng nhân hậu độ lượng bao dung người, cần phải cư xử hòa thuận, kính ái người và cần phải biết tồn dưỡng nguyên khí tinh thần. Đó là nghĩa lý của thân tái sanh vậy.

      Cái thân máu mủ huyết nhục của chúng ta hẳn nhiên đã có số nhất định, còn đã biết sửa đổi lỗi lầm, đã được giác ngộ, tâm được thanh tịnh thì thâm nghĩa lý ấy há không cùng thượng thiên cảm ứng, tương thông hay sao! Thiên Thái Giáp trong kinh Thư có nói: Thượng thiện tác hòa, bởi tiền nhân nay chịu hậu quả thì còn có thể tránh được, chứ tự mình gây ra những điều oan nghiệt, những điều ác thì phải tự gánh chịu ác báo, không thể sinh sống an lành, yên ổn được. Kinh Thi có nói: Con người phải luôn luôn tự xét lấy mình mà ăn ở, cư xử sao cho hợp thiện đạo, làm lành lánh dữ ắt hẳn phải được thiện báo. Đó là tự mình biết cầu được nhiều phúc. Khổng tiên sinh đoán là ngươi không có số khoa bảng, không con nối dõi, đó là cái oan nghiệt đã định sẵn từ trước, do vậy có thể tránh được.

      Nay ngươi nên đem cái thiên tính đạo đức trời đã phú cho mọi người, khai mở thật rộng rãi, chí tâm tận lực hành thiện, tích lũy âm đức, đó là tự mình tạo lấy phúc cho mình thì sao lại không được báo đáp, thụ hưởng ư?
      Kinh Dịch thường luận bàn việc lấy nhân đạo phối hợp thiên đạo để cảnh giác con người cẩn thận tránh làm những sự bại hoại, đã vì người quân tử có nhân nghĩa đạo đức mà định rằng người ta cần xu hướng về đường thiện, xa lánh ác đạo hung hiểm. Nếu cho rằng số mệnh là hữu thường không thể biến cải được thì sao lại cần xu cát tị hung? Chương mở đầu của Kinh Dịch nói rằng một nhà mà tích đức hành thiện ắt có nhiều sự hỷ khánh, có phúc được hưởng thụ dài lâu.

      Theo Kinh Dịch thì số mệnh có thể biến cải miễn là biết làm nhiều điều lành và tránh ác. Ngươi có tin thực như vậy không?

    2. #202
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      III– Tu phúc tích đức thắng số

      Ta tin những lời chỉ dẫn của thiền sư và làm lễ thụ giáo. Nhân đó, trước bàn thờ Phật , thành tâm phát lồ sám hối tất cả những điều lầm lỗi, tội ác đã làm từ trước đến nay, nguyện sau này sẽ không phạm phải nữa, lại dâng sớ nguyện làm ba ngàn điều thiện, trước cầu được đăng khoa để đền đáp ân đức của trời đất và tổ tông.

      Vân Cốc thiền sư chỉ dẫn cho ta cách thức lập một cuốn sổ ghi công và tội, dặn ta hàng ngày phải ghi thật rõ ràng những điều mình đã làm, dù thiện hay ác đều phải ghi lại, thiện ghi bên cột thiện, và ác ghi vào cột ác để so sánh xem thiện nhiều hay ác nhiều mà tu sửa, ngoài ra lại bảo ta nên niệm chú Chuẩn Đề nhờ Phật gia bị thì những điều cầu nguyện ắt sẽ được ứng nghiệm.

      Thiền sư còn bảo ta những người chuyên vẽ bùa chú thường nói nếu không được mật truyền thì họa bùa không linh ắt bị quỷ thần cười chê. Chỗ bí quyết đó là khi cất bút họa, trước hết phải dứt bỏ hết mọi sự trần duyên không được khởi một ý niệm nào để cho tâm thực thanh tịnh rồi mới bắt đầu đặt bút họa một điểm gọi là hỗn độn khai cơ, rồi cứ tự nhiên vô tư lự tiếp tục huy bút từng điểm, từng điểm một họa thành lá bùa, như vậy thì bùa mới được linh nghiệm. Phàm muốn cầu lập mệnh đều cần phải giữ tâm cho được thanh tịnh không chút loạn tưởng vọng niệm, kính cẩn cầu nguyện thì mới được cảm thông linh ứng.

      Bàn về việc lập mệnh, Mạnh phu tử trong thiên Tận Tâm có viết: Yểu và thọ chỉ là một chẳng phải hai, tức thọ yểu chẳng có khác nhau, mà nếu phân biệt cho thọ yểu là hai, thì khi không khởi một động niệm nào, tựa như lúc con người mới sinh chưa có ý niệm gì, chưa có tâm phân biệt thì đâu biết thế nào là yểu, là thọ. Xét cho cùng về việc lập mệnh thì phong và khiêm (tức được mùa mất mùa, ý nói giàu nghèo), cùng và thông, thọ và yểu đều chẳng phải là hai, chẳng khác nhau, thì nhiên hậu mới nên lập các mệnh bần phú, quý tiện, sinh và tử, bởi lẽ số thọ mà làm những điều bất nhân, thất đức thì thọ sẽ bị giảm thành yểu và trái lại số yểu mà biết tu nhân tích đức thì được tăng thọ.
      Con người ta ở thế gian lấy việc thọ yểu, sống chết làm tối quan trọng, nên chỉ nói tới yểu thọ để mà bao gồm cả các sự thuận nghịch khác như phong khiêm, cùng và thông vậy.

      Cho đến việc tu thân phải biết chờ đợi, không phải chỉ ngày một ngày hai mà vận mệnh được cải tạo ngay mà cần có thời gian để cố gắng tinh tiến tu hành, tích công lũy đức, thành tâm nguyện cầu thì sự việc mới có hiệu quả.
      Nói tu thân là bao gồm cả tâm lẫn ý, nếu trong quá khứ có nhiều hành động bại hoại, ý tưởng xấu xa thì phải trừ bỏ ngay, còn nói tới chờ đợi thì cứ một mực tu nhân tích đức chẳng nên loạn tưởng nghĩ tới nghĩ lui hay nhen nhúm một chút hi vọng nhỏ nhoi nào trong thân tâm mà hóa ra vọng niệm, cần phải diệt bỏ ngay. Đạt được mức độ đó có thể nói là đã tới chỗ tự tính biểu lộ, tâm thực thanh tịnh không chút động niệm của cảnh giới tiên thiên, đó là chân chính thực học.

      Người còn chưa đạt được vô tâm, chưa được nhất tâm bất loạn, còn chấp trước vọng niệm, chỉ nên trì chú Chuẩn Đề, liên tục niệm đừng để gián đoạn, cũng không cần đếm số, niệm sao cho được thuần thục, niệm mà hóa không niệm, tự mình cũng không hay là mình đang niệm chú nữa, đến chỗ không khởi một niệm đầu nào cả thì mới linh ứng.
      Tên hiệu của ta trước là Học Hải, ngay ngày đó đổi lại là Liễu Phàm, bởi sau khi hiểu biết đạo lý của việc lập mệnh, ta muốn dứt bỏ các kiến giải phàm tục, lột bỏ lớp vỏ phàm phu đi. Từ đó trở đi ta suốt ngày để ý cẩn thận đề cao cảnh giác không giống như trước kia chỉ hồ đồ tùy tiện phóng túng, ngày lại qua ngày mê hoặc không biết tự kiềm chế giác ngộ. Đến nay sau khi hiểu biết rằng vận mệnh có thể cải biến được, tự nhiên ta có cảm giác dè dặt úy kính, ở nơi phòng tối chẳng ai hay ta cũng thường sợ đắc tội với thiên địa quỷ thần hằng xuất hiện ở nơi chái phía Tây Bắc, và có ai oán ghét ta, muốn hủy báng ta, ta cứ điềm nhiên dung thứ, chịu đựng, bỏ qua chẳng hề để ý tới.
      Đến năm sau, bộ Lễ mở kỳ khảo thí, Khổng tiên sinh đoán ta được xếp vào hàng thứ ba nào dè ở nơi trường thi mùa thu ấy, ta trúng cử đệ nhất hạng, lời đoán của Khổng tiên sinh đã không được ứng nghiệm. Tuy nhiên, ta tự kiểm thảo thấy sự thi hành các việc đạo nghĩa chưa được thuần thục tự nhiên, mà còn nhiều sai trái khuyết điểm; hoặc khi thấy việc thiện mà không mạnh dạn làm ngay, hoặc muốn cứu giúp người mà trong tâm thường ngần ngại không quyết định nên hay không nên giúp; hoặc thân muốn gắng sức làm điều thiện mà miệng còn nhiều lời nói đến sự lỗi lầm của người làm họ bất mãn để bụng; hoặc lúc tỉnh thì hăng hái, nhưng khi say lại phóng túng không tự chủ được, vì vậy sợ rằng việc thiện làm ra không đủ bù đắp lại lỗi lầm, và ngày lại ngày để thời gian trôi qua một cách uổng phí.

      Từ lúc ta phát nguyện vào năm Kỷ Tị cho mãi tới năm Kỷ Mão, mười năm có dư thời ba ngàn điều thiện mới làm xong. Lúc đó ta cùng Lý Tiệm Ấn tiên sinh từ quận ngoại nhập nội chưa kịp đem công đức trên hồi hướng. Sang năm sau là năm Canh Thìn từ Kinh trở về phương nam, mới thỉnh Tính Không và Huệ Không, hai vị pháp sư làm lễ hồi hướng tại Đông tháp thiền đường. Sau đó bèn phát nguyện cầu sinh con và cũng hứa làm ba ngàn điều thiện. Năm Tân Tị sinh con tên là Thiên Khởi.

      Mỗi khi ta làm một việc gì thì tùy tiện lấy bút ghi lại, mẹ con không biết viết thì khi làm điều gì bèn liền đó lấy bút lông ngỗng khuyên một vòng son vào tờ lịch của ngày hôm đó; hoặc có khi thí thực cho người nghèo, hoặc là mua phóng sinh, mỗi ngày kể có hơn mười khuyên. Đến tháng tám năm Quý Mùi, số ba ngàn điều thiện đã làm đầy đủ, lại thỉnh các vị Tính Không tề tựu tại gia làm lễ hồi hướng công đức. Vào ngày 13 tháng chín cùng năm, ta lại bắt đầu phát nguyện cầu đỗ tiến sĩ và hứa làm mười ngàn điều thiện. Năm Bính Tuất thì trúng cử và được bổ làm tri huyện huyện Bảo Đề.

      Khi nhậm chức ở huyện, ta dự bị làm sẵn một cuốn sổ nhỏ có nhiều ô vuông trống gọi là một thiên trị tâm, mục đích để sửa các điều lỗi lầm mà tu tâm. Mỗi buổi sáng khi bắt đầu thăng đường thì gia nhân mang sổ ra cho nha dịch để lên án thư, ta tỉ mỉ ghi lại các điều thiện hay ác trong khi xử án, hoặc xử lý công việc ở huyện. Buổi chiều tối thiết lập bàn hương án ở ngay sân huyện và noi gương ngự sử Triệu Duyệt Đạo, ta đem tất cả các việc làm hàng ngày dâng hương cáo trình thượng thiên, và nếu có điều sai trái, lầm lỗi thì thành tâm phát lồ sám hối.

      Mẹ con thấy làm được ít điều quá, thời chau mày lo lắng mà nói rằng: Trước đây ở nhà, thiếp còn có thể giúp được nên vì vậy mà số ba ngàn điều thiện phát nguyện mới chóng hoàn thành. Nay ở trong nha, thiếp không giúp được gì cả mà lại nguyện làm những một vạn điều , thì biết đến bao giờ mới được viên mãn.
      Đêm hôm đó, ta bỗng nằm mộng thấy một vị thần nhân, bèn trình bày duyên cớ khó làm xong 10 ngàn điều thiện đã nguyện hứa, thì thần nhân bảo chỉ cần một việc giảm tiền thuế là vạn sự sẽ hoàn thành đầy đủ.

      Ta thấy ruộng ở Bảo Đề này mỗi mẫu nạp tô hai phân ba ly bảy hào thì quá cao, nên nghĩ có thể xin giảm xuống tới một phân bốn ly sáu hào; thiết tưởng việc này có thể thi hành được, nhưng trong lòng còn hoang mang hồ nghi không hiểu thần minh có thấu rõ việc ta xin giảm tô hay không, và làm sao chỉ làm một điều thiện lại có thể tương đương với vạn điều được, thì vừa may có thiền sư Thích Huyền Dư từ Ngũ Đài Sơn tới, ta đem những lời thần nhân báo mộng hỏi thiền sư có thể tin được như thế không?

      Thiền sư bảo làm việc thiện mà tâm khẩn thiết chí thành thì một điều có thể sánh bằng vạn điều, huống hồ lại giảm tô cho cả một huyện, toàn dân đều được hưởng ân huệ thì một điều đó cũng đáng bằng 10 ngàn điều vậy.

      Ta bèn quyên góp lương bổng để thiền sư trở về Ngũ Đài Sơn trai tăng một vạn người và đem công đức ấy hồi hướng hộ cho. Khổng tiên sinh đoán là năm 53 tuổi ta gặp tai ách, ta chưa từng cầu xin tăng thọ, mà năm đó lại vô sự, và nay thì ta đã 68 tuổi rồi.
      Kinh Thư có nói thiên mệnh hay định mệnh khó tin, mệnh con người ta chẳng nhất định phải cứ thường như thế mãi, lại nói mệnh trời thì vô thường không ở mãi với một ai cả, những lời trên đâu phải dối trá.

    3. #203
      Ngày tham gia
      Sep 2007
      Bài viết
      48
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi achauhd Xem bài viết
      III– Tu phúc tích đức thắng số
      Vậy xin hỏi bác Achauhd rằng: Làm điều thiện hoặc làm công đức mà luôn mong rằng mình làm như vậy sẽ thay đổi được vận mênh, sẽ trở nên giàu sang phú quý thì có phải là "vọng niệm" hay không? Hay là phải làm việc thiện xuất phát từ tâm, làm mà nghĩ như không hề làm mới được gọi là "vô tâm". Trong trường hợp như Liễu Phàm tiên sinh, tích đức hành thiện để rồi lại làm lễ hồi hướng rồi cầu ước như vậy đã đạt đến độ "vô tâm" chưa? Và liệu có cần phải làm lễ lên trời đất như vậy ko nếu tất cả những việc ta làm quỷ thần đều biết ( theo quan điểm của phật giáo )

      Có những người làm nhiều điều ác nhưng lại hay lên chùa, hay cúng tiến để được phú quý. Làm điều thất đức để có tiền bạc, dùng một phần nhỏ tiền bạc đó để làm điều thiện thì có tích được đức không? Hoặc có những người chỉ làm công đức với những chùa mà được mọi người cho rằng linh thiêng còn những chùa nghèo thì chẳng để tâm đến dù những chùa đó mới thực sự cần mọi người đóng góp xây dựng. Vậy những người như thế có được coi là làm việc thiện hay ko?

    4. #204
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi roop Xem bài viết
      Vậy xin hỏi bác Achauhd rằng: Làm điều thiện hoặc làm công đức mà luôn mong rằng mình làm như vậy sẽ thay đổi được vận mênh, sẽ trở nên giàu sang phú quý thì có phải là "vọng niệm" hay không? Hay là phải làm việc thiện xuất phát từ tâm, làm mà nghĩ như không hề làm mới được gọi là "vô tâm". Trong trường hợp như Liễu Phàm tiên sinh, tích đức hành thiện để rồi lại làm lễ hồi hướng rồi cầu ước như vậy đã đạt đến độ "vô tâm" chưa? Và liệu có cần phải làm lễ lên trời đất như vậy ko nếu tất cả những việc ta làm quỷ thần đều biết ( theo quan điểm của phật giáo )

      Có những người làm nhiều điều ác nhưng lại hay lên chùa, hay cúng tiến để được phú quý. Làm điều thất đức để có tiền bạc, dùng một phần nhỏ tiền bạc đó để làm điều thiện thì có tích được đức không? Hoặc có những người chỉ làm công đức với những chùa mà được mọi người cho rằng linh thiêng còn những chùa nghèo thì chẳng để tâm đến dù những chùa đó mới thực sự cần mọi người đóng góp xây dựng. Vậy những người như thế có được coi là làm việc thiện hay ko?
      Câu hỏi của bác đã rõ câu trả lời rồi còn gì, bác hỏi đến đâu bác đã tự trả lời đến đó, sáng như ban ngày rồi, tôi còn trả lời thêm vào đâu được nữa.
      - Chiều nay tôi lại có duyên được đưa 2 bác trên HN về mang rất nhiều quần áo và tiền quyên góp được cho các cháu. Cầu xin ơn trên phù hộ cho các bác và gia đình luôn được sống trong an lạc, thấm nhuần chân lý đạo Phật, làm ăn phát tài, có được sức khỏe.
      Nam mô Bồn sư Thích ca Mâu ni Phật.

    5. #205
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Danh sách các bác ủng hộ các cháu mồ côi ở chùa Dọc cập nhật: Tôi đã nhận được tin nhắn thông báo của VCB về sự ủng hộ hảo tâm của bác:

      18/11/09 B337 - 0000898 + 100,000.00 FTF.CN:4283101989698010 .FrAcc:0011001882730 .ToAcc:0341000043565
      (Bác này là nữ ở HN, yêu cầu không đưa thông tin lên diễn đàn, do đó hôm nay mới đưa lên đây để cộng sổ)


      Nâng tổng số tiền quyên góp lên: 3.950.000đ

      (Sau khi chuyển cho các cháu 16 triệu đồng ngày 15/11 còn tồn quỹ 350 ngàn đồng)

      Thay mặt các cháu mồ côi và Thầy trụ trì chùa Dọc - Tứ Kỳ tôi xin đa tạ tấm lòng Bồ tát của bác. Phật tổ chứng minh công đức, gia hộ cho bác và gia đình.
      Nam mô Công đức lâm Bồ tát Ma-ha-tat.

      P/S: các bác nhớ làm ơn ghi rõ " Ủng hộ các cháu mồ côi " nếu các bác chuyển tiền cứu trợ các cháu giúp tôi nhé.
      Last edited by achauhd; 21-11-2009 at 10:04 AM.

    6. #206
      Ngày tham gia
      Sep 2007
      Bài viết
      48
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi achauhd Xem bài viết
      Câu hỏi của bác đã rõ câu trả lời rồi còn gì, bác hỏi đến đâu bác đã tự trả lời đến đó, sáng như ban ngày rồi, tôi còn trả lời thêm vào đâu được nữa.
      - Chiều nay tôi lại có duyên được đưa 2 bác trên HN về mang rất nhiều quần áo và tiền quyên góp được cho các cháu. Cầu xin ơn trên phù hộ cho các bác và gia đình luôn được sống trong an lạc, thấm nhuần chân lý đạo Phật, làm ăn phát tài, có được sức khỏe.
      Nam mô Bồn sư Thích ca Mâu ni Phật.
      Vâng, tại khi viết tôi đã để lộ suy nghĩ của cá nhân mình trong đó. Vì tôi vẫn còn rất phân vân nên muốn đưa ra thảo luận cùng bác và mọi người trên diễn đàn. Nếu có thể xin bác nói rõ hơn về việc có cần thiết phải làm lễ hồi hướng????? Cảm ơn bác.

    7. #207
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Danh sách các bác ủng hộ các cháu mồ côi ở chùa Dọc cập nhật: Tôi lại vừa nhận được tin nhắn thông báo của VCB về sự ủng hộ hảo tâm của một cháu sinh viên:

      21/11/09 VNCK - 0002640 + 45,000.00 IBVCB.2111090573248001.Chau la Svien ko co nhieu,chi co mot chut cho cac em mo coi

      Nâng tổng số tiền quyên góp lên: 3.995.000đ
      (Sau khi chuyển cho các cháu 16 triệu đồng ngày 15/11 còn tồn quỹ 350 ngàn đồng)

      Thay mặt các cháu mồ côi và Thầy trụ trì chùa Dọc - Tứ Kỳ tôi xin đa tạ tấm lòng Bồ tát của cháu. Phật tổ chứng minh công đức, gia hộ cho cháu và gia đình. Nguyện ơn trên phù hộ cho cháu, gia đình cháu, các Thầy Cô dạy dỗ cháu, bạn bè của cháu luôn được sống trong an lạc, công tác và học hành thật tốt và gặp nhiều điều may mắn.
      Nam mô Công đức lâm Bồ tát Ma-ha-tat.

      P/S: thật ấm lòng khi thấy được tấm lòng vàng của 1 cháu sinh viên, mặc dù chắc chắn là còn rất khó khăn trong cuộc sống và học tập đã trích trong phần ngân quỹ ít ỏi của mình ra một khoản tiền để ủng hộ cho các cháu mồ côi. Chúc cháu học hành có kết quả thật tốt, sau này ra trường đi công tác đóng góp được nhiều việc có ích cho xã hội.

      - Các bác nhớ làm ơn ghi rõ " Ủng hộ các cháu mồ côi " nếu các bác chuyển tiền cứu trợ các cháu giúp tôi nhé.

    8. #208
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi roop Xem bài viết
      Vâng, tại khi viết tôi đã để lộ suy nghĩ của cá nhân mình trong đó. Vì tôi vẫn còn rất phân vân nên muốn đưa ra thảo luận cùng bác và mọi người trên diễn đàn. Nếu có thể xin bác nói rõ hơn về việc có cần thiết phải làm lễ hồi hướng????? Cảm ơn bác.
      Xin mang 1 câu nói (lời nguyện) của nhà Phật để lạm bàn về chủ đề bác đưa ra: " Nguyện đem công đức này, hồi hướng cho tất cả "
      Như vậy việc làm công đức của ai đó, đâu có cầu mong điều gì cho bản thân cá nhân người đó. Và cũng từ lời nguyện trên, việc có cần thiết phải làm lễ hồi hướng hay không hẳn là bác đã rõ.
      Last edited by achauhd; 21-11-2009 at 10:37 AM.

    9. #209
      Ngày tham gia
      Sep 2009
      Đang ở
      Hà Nội
      Bài viết
      10
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi roop Xem bài viết
      Vậy xin hỏi bác Achauhd rằng: Làm điều thiện hoặc làm công đức mà luôn mong rằng mình làm như vậy sẽ thay đổi được vận mênh, sẽ trở nên giàu sang phú quý thì có phải là "vọng niệm" hay không? Hay là phải làm việc thiện xuất phát từ tâm, làm mà nghĩ như không hề làm mới được gọi là "vô tâm". Trong trường hợp như Liễu Phàm tiên sinh, tích đức hành thiện để rồi lại làm lễ hồi hướng rồi cầu ước như vậy đã đạt đến độ "vô tâm" chưa? Và liệu có cần phải làm lễ lên trời đất như vậy ko nếu tất cả những việc ta làm quỷ thần đều biết ( theo quan điểm của phật giáo )

      Có những người làm nhiều điều ác nhưng lại hay lên chùa, hay cúng tiến để được phú quý. Làm điều thất đức để có tiền bạc, dùng một phần nhỏ tiền bạc đó để làm điều thiện thì có tích được đức không? Hoặc có những người chỉ làm công đức với những chùa mà được mọi người cho rằng linh thiêng còn những chùa nghèo thì chẳng để tâm đến dù những chùa đó mới thực sự cần mọi người đóng góp xây dựng. Vậy những người như thế có được coi là làm việc thiện hay ko?
      Tôi thấy các bác đang thảo luận về đạo Phật, vì quan tâm nên xin được chia sẻ đôi điều. Tôi thấy nhân dân Miền Bắc mình là dân vô thần xịn. Mà đã vô thần thì có sâu sắc gì đâu triêt lý của đạo Phật.

      Nhà chùa cũng thế. Sư hổ mang nhiều quá, xa gốc quá. Mà cái tội tôi thấy to nhất của người từ bi là đánh mất gốc, trao chìa khóa cho kẻ trộm.

      Tôi thực sự ngưỡng mộ dân Do Thái. Như cha G.Soros hiến 3/4 tài sản cho cộng đồng và các dự án từ thiện. Ở mình chả nên tin ai...vì chúng ta có một đức tin lổn nhổn quá, vì toàn tu hú mặc áo cà xa.

      Em có mấy lời nói thật, mong các bác đừng ném đá nhé...
      Tính được mà không dám làm là hèn

    10. #210
      Ngày tham gia
      Jul 2006
      Bài viết
      64
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi To be a risk taker Xem bài viết
      Tôi thấy các bác đang thảo luận về đạo Phật, vì quan tâm nên xin được chia sẻ đôi điều. Tôi thấy nhân dân Miền Bắc mình là dân vô thần xịn. Mà đã vô thần thì có sâu sắc gì đâu triêt lý của đạo Phật.

      Nhà chùa cũng thế. Sư hổ mang nhiều quá, xa gốc quá. Mà cái tội tôi thấy to nhất của người từ bi là đánh mất gốc, trao chìa khóa cho kẻ trộm.

      Tôi thực sự ngưỡng mộ dân Do Thái. Như cha G.Soros hiến 3/4 tài sản cho cộng đồng và các dự án từ thiện. Ở mình chả nên tin ai...vì chúng ta có một đức tin lổn nhổn quá, vì toàn tu hú mặc áo cà xa.

      Em có mấy lời nói thật, mong các bác đừng ném đá nhé...
      Càn, Bác này nói k chuẩn rồi... Bác lại vơ đũa cả nắm... Lời người phát ra vậy, khắc biết lòng bác thế nào....

      Có thể ở Miền bắc hay ở Vn, trong 1 giai đoạn ảnh hưởng của quan điểm chính trị về các vấn đề tôn giáo nhưng k phải tất cả mọi người đều thế cả bác ạ. Thậm chí về vấn đề này, quan điểm chính sách của **** và Nhà nước cũng đã thay đổi.
      Hãy từ một người, từ một nhóm người hãy khơi dậy những gì là thiện, tâm trong CON NGƯỜI thành những suy nghĩ, lời nói và hành động bình thường, đương nhiên trong cuộc sống.

      Rồi một ngày, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.
      VI THIỆN TỐI LẠC

    11. #211
      Ngày tham gia
      Sep 2007
      Bài viết
      478
      Được cám ơn 4 lần trong 3 bài gởi

      Mặc định

      Người giỏi võ cầm quân thì không cần bày trận
      Người giỏi bày trận thì không cần đánh
      Người giỏi đánh thì không thua
      Người khéo thua thì không chết

    12. #212
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi roop Xem bài viết
      Vâng, tại khi viết tôi đã để lộ suy nghĩ của cá nhân mình trong đó. Vì tôi vẫn còn rất phân vân nên muốn đưa ra thảo luận cùng bác và mọi người trên diễn đàn. Nếu có thể xin bác nói rõ hơn về việc có cần thiết phải làm lễ hồi hướng????? Cảm ơn bác.
      không cần phải làm lễ hồi hướng gì đó đâu Bác mà chỉ cần đọc những câu này
      Hồi hướng công đức
      Nguyện đem công đức này
      Trang nghiêm Phật tịnh độ
      Trên đền bốn ơn nặng
      Dưới cứu khổ tam đồ
      Nếu có kẻ thấy nghe
      Đều phát tâm bồ đề
      Hết một báo thân này
      Đều sanh cực lạc quốc


    13. #213
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      @ to be a ríh taker
      Bác không biết hay Bác biết mà cố tình không biết. Đạp Phật người ta thường nói là đạo Sự Thật có nghĩa là gì.Đạo Phật lấy nguyên lý Nhân Quả của Vũ trụ là nền tảng cho việc con người hướng thiện do đó không có thần thánh gì ở đây,có nhiều người lầm lẫn là đạo Phật phát minh ra Luật Nhân Quả,quả tình đó là chưa hiểu về đạo Phật.Do đó hiểu sâu hơn thì thần thánh trong đạo Phật còn là cấp dưới của Phật chứ chưa phải là bậc Giác ngộ như Phật.Đọc kinh Phật các bạn sẽ thấy Phật nói rằng: Tất cả chúng sinh là Phật chưa thành,còn Ta là Phật đã thành.Như vậy tất cả chúng sinh ai cũng sẽ thành Phật nếu biết tu và tu đúng.Muốn được như vậy thì phải biết Tứ Diệu Đế rồi Bát chánh Đạo...
      Xin đừng vì suy nghĩ cá nhân hay vì cái sỹ trong con người mình mà phát ngôn bừa bãi sẽ làm tổn Phước mình đi rất nhiều

    14. #214
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      ]NHÂN QUẢ
      Trong giáo lý của đạo Phật có rất nhiều trọng tâm để tham học và tu tập như là: Từ - bi - hỷ xả; Phật tánh; vô minh tứ đế; bát chánh đạo; ngã; ngũ uẩn; bát nhã; Bồ Đề..v..v.. nhưng chỉ có trọng tâm NGHIỆP là tinh yếu nhất, quan hệ nhất cho đời sống cá nhân nói riêng, cho đạo pháp chúng ta nói chung. NGHIỆP là nền tảng mà trên đó giáo lý căn bản của PHẬT GIÁO được xây dựng nên. Cho nên phải biết NGHIỆP đóng một vai trò quan trọng như thế nào trong đạo Phật.

      Vậy hễ TU PHẬT - bất luận theo pháp môn nào - cần phải thấu triệt và hoàn toàn tin tưởng vào NGHIỆP BÁO tức là LUẬT NHÂN QUẢ.

      Đức Phật có dạy rằng: "...Thuở xưa từ đời quá khứ cách đây rất xa chúng ta đã tạo ra Nhân quả rồi. Những Nhân quả ấy dồn dập như sóng biển, dẩu cho trải qua bao nhiêu kiếp cũng không hề thất lạc. Đúng kỳ, chúng hiện ra cho chúng ta hoặc thưởng hoặc phạt tùy theo chúng ta đã làm lành hay làm dữ, làm phải hay làm quấy.

      Về Nhân quả báo ứng, ai làm nấy chịu, chẳng trốn tránh hay san sớt cho người khác được..." (Soạn tập bá duyên kinh).

      Có người cho rằng: nếu đã gọi là "luật" thì tất phải có một đấng thiêng liêng nào, người nào hay xã hội nào đặt ra. Quan niệm như thế có nghĩa hơi nông cạn. Luật ở đây là "luật thiên nhiên", luật tự nhiên nó bao trùm cả vũ trụ, vạn vật chứ nó không nằm trong phạm vi của loài người hay một xã hội nào đó. Người ta có thể khám phá ra luật ấy chứ không thể nào đặt ra luật ấy được. ĐỨC PHẬT - Ngài chỉ là người đã dùng TRÍ HUỆ sáng suốt của Ngài để vạch cho mọi người thấy rõ ràng cái "luật Nhân quả" đang điều hành trong vũ trụ mà thôi.

      NHÂN QUẢ: Nhân là nguyên nhân; quả là kết quả. Quả là cái quả do mầm mống phát sinh, Nhân là nhân lực phát động, quả là sự thành hình của năng lực phát động ấy. Nhân quả là một định luật của tất cả mọi sự vật. Nhân quả - tuy ngó thấy đơn giản nhưng nếu đi sâu vào sự vật để mà nghiên cứu thì lại càng thấy rất phức tạp và khó khăn bởi vì trong vũ trụ, mọi sự vật không phải đơn thuần, tách rời từng mòn mà có sự liên quan mật thiết với nhau, xoắn kết lấy nhau, đan lát vào nhau, ảnh hưởng lẫn nhau, tương phản lẫn nhau, thừa tiếp với nhau... hãy gọi đó là trạng thái chằng chịt giữa sự vật, đạo Phật thường dùng từ NHÂN DUYÊN nghĩa là mọi sự vật có ra là nhờ nhân duyên với nhau, nương tựa vào nhau hay tương phản nhau mà thành chứ không có một cái nào đứng biệt lập được. Trong sự phức tạp của sự vật ấy mà tìm ra cái Nhân chính của QUẢ hay cái QUẢ chính của NHÂN không phải là việc dễ. Do đó mà nhiều người không dụng công suy nghĩ, tìm tòi sâu xa mà đâm ra sanh lòng nghi ngờ thuyết Nhân quả. Ta thử tìm hiểu xem: hạt lúa có thể là cái NHÂN cho những hạt lúa vàng là QUẢ trong mùa gặt sau nhưng nếu ta đem hạt lúa ấy nấu ăn, như thế cái NHÂN chính có thể thành ra QUẢ này hay QUẢ khác nếu nhân sự khác nhau; muốn hạt lúa giống của mùa này thành hạt lúa vàng của mùa sau thì cầ phải có đất, nước, ánh sáng, không khí, thời gian, phân tro... muốn cho hạt lúa giống ấy thành máu huyết thì phải nấu, phải ăn, phải có bộ máy tiêu hoá. Cho nên nói NHÂN QUẢ tách riêng sự vật ra khỏi cái chung cùng toàn thể vũ trụ lấy một khía cạnh nào đó để quan sát nghiên cứu chứ muốn nói cho đúng thì phải dùng hai chữ NHÂN DUYÊN, cũng như một nhà khoa học khi muốn nghiên cứu một bộ phận nào bên trong cơ thể thì thường cắt xén bộ phận ấy ra khỏi cơ thể để nghiên cứu cho dễ chứ thật ra bộ phận ấy không phải biệt lập mà trái lại nó có liên quan mật thiết đến toàn bộ cơ thể.

      Cho nên khi chúng ta muốn có ccái kết quả như thế nào đó thì phải hội đủ các nhân duyên thì kết quả mới như ý muốn. Có người muốn kết quả như vậy nhưng lại không hội đủ nhân duyên như thế nên kết quả không đạt do đó họ đâm ra nghi ngờ sự đúng đắn của "luật Nhân quả"; trong Nhân có quả, trong quả có Nhân. Chính trong NHÂN HIỆN TẠI đã có chứa cái QUẢ VỊ LAI và trong cái QUẢ HIỆN TẠI đã có hình bóng NHÂN QUÁ KHỨ cho nên Phật nói "NHÂN QUẢ" thông cả ba đời".

      Một sự vật mà ta gọi là Nhân là khi nó chưa biến chuyển hình thành ra cái quả mà ta quan niệm; một sự vật mà ta gọi là quả khi nó biến chuyển hình thành ra trạng thái mà ta đã quan niệm. Mọi vật đều có Nhân và quả: đối với quá khứ thì nó là quả nhưng đối với tương lai thì nó lại là Nhân. Nhân và quả đắp đổi nhau, tiếp nối nhau không bao giờ dứt. Nhờ sự liên tục ấy mà trong một hoàn cảnh nào người ta cũng có thể đoán biết quá khứ và tương lai của một sự vật hay một con người. Kinh Phật có dạy: "...Muốn biết cái Nhân thì cứ coi cái quả đời này đang thọ, muốn biết cái quả về sau như thế nào thì cứ xét cái Nhân đang tác động trong hiện tại..."

    15. #215
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Sự phát triển mau hay chậm từ Nhân đến quả của mỗi người, sự vật không tiến triển trong cùng một thời gian; vì lý do mau chậm trong sự phát hiện của cái quả mà chúng ta không nên nóng nảy cho rằng cái luật Nhân quả không hoàn toàn đúng khi thấy cái Nhân mà ta đã gieo chưa hình thành nên cái quả. Vậy mỗi chúng ta phải kiên nhẫn mà gieo cái Nhân lành trước để một ngày kia chúng ta đón hưởng cái quả tốt mà chúng ta đã có công trình đặt hạt giống ngay từ bây giờ.

      Mỗi Phật tử chúng ta đã thấu triệt luật Nhân quả tức là đã hiểu và tin; hiểu rõ ràng; tin sâu đậm rằng tất cả những vui, buồn, sướng, khổ... ở kiếp sau là quả của những Nhân (nghiệp) từ kiếp này.

      Mặt khác, những điều mà thế tục gọi là hạnh phúc hay bất hạnh đều do duyên sanh hoặc những liên hệ giữa người và cảnh, người và người, người và vật...cũng do duyên sanh.

      Phật nói : "Chư pháp duyên sanh" mà nói duyên tức nói nghiệp: cha - con; vợ - chồng; anh em; bè bạn..., nếu không phải là "duyên" thì là "nợ". Theo thế tục mà nói: "duyên" tức là hạnh phúc, là "thiện duyên" - theo Phật giáo mà nói: "nợ" tức là bất hạnh theo thế tục mà nói, còn theo Phật giáo mà nói: "nợ" là "ác duyên" (như Axà Thế vương là nợ của vua Tần Bà-Sa-la). Nếu hiểu biết triệt để điều này thì dù bất cứ ở trong hoàn cảnh nào, người Phật tử chơn chánh vẫn bình thản họăc tưởng quả lành hoặc thọ quả dữ, hưởng hay thọ cho xong kiếp này và đừng gieo Nhân ác thì mới hy vọng kiếp sau được "rảnh rang trọn vẹn" "Bồ Tát sợ Nhân-chúng sanh sợ quả": Bồ Tát sợ Nhân nên không gây Nhân ác; chúng sanh sợ quả chớ ít sợ Nhân nên vô tình hay cố tình mà gây Nhân ác. Nhân ác hiện ra quả ác. Một khi quả ác đã hiện ra liền lo sợ, chẳng khác nào "kẻ muốn trốn nắng lại chạy ra dưới ánh mặt trời".

      Trong khắp cõi Ta bà thế giới này chẳng có một nơi nào để cho ta trốn được luật Nhân quả được. Nên biết "trông sâu khó bứng" chẳng khác nào tung quả bóng, tung mạnh dội mạnh, tung nhẹ dội lại nhẹ.

      Vì:

      - Sân hận, oán ghét, tà dâm là Nhân; điạ ngục là quả.

      - Tà kiến, ám muội, làm ác là Nhân; súc sanh là quả.

      - Tham lam, bỏn xẻn là Nhân, ngạ quỷ là quả.

      - Ngã mạn, cống cao là Nhân; A tu la là quả.

      - Giữ tròn năm giới là Nhân; thân người là quả.

      - Tu hành thập thiện là Nhân; thân trời là quả.

      - Chứng ngộ "CHƠN KHÔNG" là Nhân; thinh văn là quả.

      - Thấu pháp "Thập nhị Nhân duyên" là Nhân; Duyên giác là quả.

      - Tu tròn sáu độ là Nhân; Bồ Tát là quả.

      - Bình đẳng (vô thượng - chánh đẳng - chánh giác) là Nhân; Phật là quả.

      * Niệm Phật Adiđà là Nhân; Tây phương cực lạc là quả.

      Cho nên nếu tin mà không tin sâu đậm, còn khởi lòng nghi thì không bao giờ đạt tới CỬU CÁNH được cả.

      Khi nói rằng người Phật tử đã tin sâu đậm vào luật Nhân quả thì người Phật tử ấy phải biết chắc rằng: chết không phải là hết vì chết đây liền sanh kia, chết kia liề sanh đây, sanh dưới một hình thể khác hoặc xấu hơn hoặc tốt hơn hình thể cũ tùy theo NGHIỆP LỰC của mình (Cũng gọi là SINH TỬ BIẾN THỨC -kinh Kiến Chính) - tức là tùy theo sức dẫn dắtcủa cái mghiệp do THÂN KHẨU Ý tạo ra trước đây; sức dẫn dắt này đưa ta vào một trong saú lục đạo (Trời -người - A tu la - ngạ quỷ - súc sanh - địa ngục) trong kinh gọi là PHÂN ĐOẠN SANH TỬ nghĩa là sanh ra và chết đi có từng phần, từng giai đoạn một, khi thì làm người, khi thì làm thú. Đó là nói về hạn phàm phu không tu hành hoặc có làm dữ, hoặc có làm lành. Bằng như có tu hành mà vẫn chưa liễu sanh tử tức là chưa ra khỏi TAM GIỚI như bực nhi thừa và quyền thừa Bồ Tát khi thì sanh lên trời, khi thì trở lại trần gian thì gọi là BIẾN DỊCH SANH TỬ. Quyết tâm tu hành mà vẫn không hiểu thế nào là "phân đoạn sanh tử" hay "Biến dịch sanh tử" thì vẫn còn triền miên lăn trôi trong Tam giới. Có rất nhiều sự tích chứng minh là luật Nhân quả là bất di bất dịch (Sự tích Tỳ kheo ni Bảo Liên Hương cáo đồng thoái hoá; ông lão đắc quả A la hán) và đến như đức Phật - một đấng đại từ đại bi, công đức vô lượng vô biên, một bậc thầy cuả Trời và người mà còn phải trả quả thay! huống hồ là ai! chuyện kể rằng:

      "Một thời gian nọ, khi Phật đang ngụ ở Trúc Lâm tịnh xá gần thành Sa duyệt, bỗng đâu một mũi kim thương hiện ra sừng sững trước mặt Ngài. Ngài hiện hình lên không trung, mũi kim thương cũng bay lên theo; Ngài trở xuống tịnh xá; mũi kim thương cũng bay xuống theo. Thấy thế Phật bèn nói với mọi người hiện diện tại đó cùng với Thiên long Bát Bộ rằng:

      - Kim thương này là quả báo đời trước của ta. Vậy mọi người hãy an lòng để ta trả quả.

      Phật bèn đưa chân mặt ra, kim tương đâm xuống chân Phật, lún xuống đất, rung động cả vũ trụ. Mọi người thấy thế lấy làm ngạc nhiên và xin Phật giải rõ. Phật nói: "trong một tiền kiếp xa xưa, thật là xa ta là một vị Chúa tàu chở 500 người đi buôn, ra biển để tìm báu vật. Bỗng nhiên đang đi ngoài khơi, có một kẻ trong bọn ấy sanh tâm muốn giết hết tất cả để đoạt sản vật, ta liền đâm nó chết. Nay ta phải trả cái quả ấy".

    16. #216
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Và để nói rõ hơn về luật Nhân quả, ngài pháp sư Ấn Quang - một bậc cao tăng, danh đức trong Tăng giới - đã từng nói: "... [B]Nên biết sự tu trì củ hành Nhân quả thật chí thành không giả dối thì có thể chuyển hậu báo thành hiện báo tức là chuyển báo nặng [/B]của những đới sau thành báo nhẹ ở đới này. Nười phàm mắt thịt chỉ thấy sự kiết hung trước mắt chớ đâu biết được Nhân quả đời trước, Nhân quả đời sau. Bà họ Trương (1) ấy nhiều năm tinh tu một sớm chết thảm: hoặc giả do sự khổ đó mà tiêu được ác báo Tam đồ sanh về cõi Trời. Nếu trong hiện đời bà ấy có Tín sâu và Nguyện thiết thì bà cũng có thể vãng sanh về Tây phương. Bởi chúng ta không có tha tâm, đạo nhãn nên không dám ức đoán hay quyết đoán chắc rằng bà có vãng sanh hay không.

      Nhưng có một điều mà chúng ta dám quả quyết là: làm lành tất được quả lành, làm dữ phải mang quả dữ. Đây là quả báo của nghiệp ác đời trước-nếu ta làm lành mà mang quả dữ-chứ chẳng phải là quả báo của nghiệp lành đời này. Còn làm dữ mà được quả lành - đó là quả báo của nghhiệp lành đời trước; còn nghiệp ác đời này nếu hiện đời chưa trả kịp thì chắc chắn đời sau sẽ phải trả chớ có mất mát đi đâu.

      Các người thấy bà lão chết khổ như thế liền nghĩ lầm rằng: việc lành không dám làm, bởi làm lành chẳng những không được phước mà lại còn mang lấy khổ. Nghĩ như thê các người mới nghi ngờ, sợ hãi. Sự nhận thức đó đâu có khác gì các người chưa nghe, chưa hiểu Phật pháp. Nếu các người tin lời Phật dạy, quyết các người không vì việc ấy mà tỏ vẻ sững sốt kinh hoàng.

      Việc Nhân quả trùng trùng điệp điệp không ngừng, có khi Nhân này chưa trả mà quả nọ đã chín muồi; ví như gieo giống sớm thì gặt lúa sớm, nhưng lại thiếu nợ, chủ nợ nào mạnh thì lôi kéo con nợ trước nhứt..." (Lá thơ Tịnh Độ - Ấn Quang pháp sư).

      Vậy nếu tỏ rõ được lý thì dù cho cảnh ngộ có ra sao đi nữa là quyết không nghi ngờ rằng Nhân quả sai lầm, lời Phật hư dối. Ngày xưa, vua Nghiêu là vị vua hiền đức lại sanh ra con hun dữ nên mới tìm ông Thuần để nhường ngôi và ông Thuầ là một đại hiền, một đại hiếu chi tử mà lạ là con của một kẻ bất Nhân là ông Cổ Tẩu.Thật là:

      "Cổ Tẩu mấy hiền mà sanh đại hiền chi tử, vua Nghiêu mấy dữ mà sanh bất hiếu chi nhi: có khi cây đăng lá the mà trổ sanh hoa thơm trái ngọt!"

      Thật thế! Về nguồn gốc hay ngọn ngành của Nhân, của quả chỉ có Phật mới biết được mà thôi; ngoài ra, chẳng có ai biết nổi kể cả bực Đẳng giác Bồ Tát.

      Căn cứ vào những sự tích do Phật kể ra về tiền thân của Phật hoặc của các đệ tử Phật hoặc của những người đồng thời có dịp gặp Phật trong những kinh như là: Soạn tập bá duyên kinh, kinh Vị tăng hữu, kinh Hiền ..v..v..thì luật Nhân quả không có ứng nghiệm trong sự khấu trừ ác và thiện như một số người thường nghĩ; họ cho rằng có thể "hối lộ" được Phật, Trời, Thánh, Thần nên cùng một lúc vừa làm ác vừa làm lành như cho vay ăn lời "cắt cổ"; làm nghề sát sanh mạng vật, mua cân già bán cân non, tham nhũng... rồi lấy đồng tiền đó đi cúng chùa, cất miếu tưởng rằng làm như vậy sẽ được hết tội vì lành dữ bù qua chế lại. Nếu không hiểu còn có chỗ giảm chế; bằng như đã hiểu rồi nếu muốn thật sự tu hành để Giải thoát thì Nhân ác cần phải giảm thiểu dần dần Nhân lành tăng gia mãi mãi và phải thật sự ăn năn sám hối. Sám hối không phải là lễ lạy, tụng kinh, trì chú vào những đêm 15 hay 30. Đích thực của sám hối là ăn năn tội trước, lánh ngừa tội sau.

      Phật có nói: "Chỉ có hai hạng người quân tử: một là hạng người không bao giờ lầm lỗi (Thánh Nhân) hai là những người đã lầm lổi rồi nay biết ăn năn sám hối".

      Và thiết tưởng đối với chúng ta - những người con Phật - nếu đã thấu triệt luật Nhân quả thì dù cho trong hiện đời có một đại bất hạnh nào xảy ra, ta vẫn an nhiên tự tại, không nên buồn rầu, thối thất đạo tâm nên lấy đó làm một đề mục để minh quán xét: hễ là nợ, nếu trả được món nào thì mừng món đó chẳng khác nào rút được một trong vô số những mũi kim ra khỏi người và bởi vì điều bất hạnh ấy đáng lý ra là trọng báo của những đời sau nhưng nay nó chuyển ra thành khinh báo ở đời này; đó là do chỗ ta chơn thành, chí kính và tha thiết tụ niệm nên mới được "dồn quả" như vậy.

    17. #217
      Ngày tham gia
      Sep 2009
      Đang ở
      Hà Nội
      Bài viết
      10
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi tuankhac Xem bài viết
      @ to be a ríh taker
      Bác không biết hay Bác biết mà cố tình không biết. Đạp Phật người ta thường nói là đạo Sự Thật có nghĩa là gì.Đạo Phật lấy nguyên lý Nhân Quả của Vũ trụ là nền tảng cho việc con người hướng thiện do đó không có thần thánh gì ở đây,có nhiều người lầm lẫn là đạo Phật phát minh ra Luật Nhân Quả,quả tình đó là chưa hiểu về đạo Phật.Do đó hiểu sâu hơn thì thần thánh trong đạo Phật còn là cấp dưới của Phật chứ chưa phải là bậc Giác ngộ như Phật.Đọc kinh Phật các bạn sẽ thấy Phật nói rằng: Tất cả chúng sinh là Phật chưa thành,còn Ta là Phật đã thành.Như vậy tất cả chúng sinh ai cũng sẽ thành Phật nếu biết tu và tu đúng.Muốn được như vậy thì phải biết Tứ Diệu Đế rồi Bát chánh Đạo...
      Xin đừng vì suy nghĩ cá nhân hay vì cái sỹ trong con người mình mà phát ngôn bừa bãi sẽ làm tổn Phước mình đi rất nhiều
      Nam mô a di đà Phật. Em xin rút lại những lời sằng bậy ở trên sau khi đọc thêm được phần viết của bác Tuankhac. Quả là em bị tổn phúc. Nhưng mà cứ nhìn thấy mấy ông sư giả đi bán hương và quyên tiền tại nhà là em lại sôi máu lên không chịu được. Ôi cái vi diệu của đạo Phật, từ nay em xin tu tỉnh nói năng cẩn thận hơn mới được. Xin cảm ơn các bác đã gieo cho em cái nhân lành, hi vọng em sẽ được nếm quả ngọt. Nam mô a di đà Phật.
      Tính được mà không dám làm là hèn

    18. #218
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi To be a risk taker Xem bài viết
      Nam mô a di đà Phật. Em xin rút lại những lời sằng bậy ở trên sau khi đọc thêm được phần viết của bác Tuankhac. Quả là em bị tổn phúc. Nhưng mà cứ nhìn thấy mấy ông sư giả đi bán hương và quyên tiền tại nhà là em lại sôi máu lên không chịu được. Ôi cái vi diệu của đạo Phật, từ nay em xin tu tỉnh nói năng cẩn thận hơn mới được. Xin cảm ơn các bác đã gieo cho em cái nhân lành, hi vọng em sẽ được nếm quả ngọt. Nam mô a di đà Phật.
      Phật có nói: "Chỉ có hai hạng người quân tử: một là hạng người không bao giờ lầm lỗi (Thánh Nhân) hai là những người đã lầm lổi rồi nay biết ăn năn sám hối".
      Còn sư giả đi bán hương là phỉ báng đạo Phật thì quả của họ nhận không thể lường hết được mong Bác đừg vì đó mà nổi Sân trong người mình sẽ hại đến mình

    19. #219
      Ngày tham gia
      Nov 2009
      Bài viết
      33
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Nhà sư “Thị Kính

      TT - Nhà sư trẻ nựng nịu hôn lên má “con” trước bao cặp mắt gièm pha. Có người xỉ vả “sư hổ mang” tằng tịu trai gái mà còn trơ mặt đem con về chùa. Nhiều người đã muốn đuổi sư ra khỏi chùa. Nhưng sư vẫn lặng lẽ chịu khổ nhục cưu mang “con”... Đó là một câu chuyện có thật chứ không phải sự tích “Quan Âm Thị Kính”.



      Sư thầy Thích Chiếu Pháp với bé Tiến. Câu chuyện của họ đích thực là chuyện cổ tích ở thế kỷ 21 - Ảnh: Thuận Thắng


      Một đêm tháng 1-2008. Trời se sắt lạnh. Chùa Thanh Tâm (xã Tân Tiến, Đồng Phú, Bình Phước) đang trầm mặc lời kinh tụng thì bất ngờ bị ngắt ngang bởi tiếng khóc oe oe của trẻ thơ. Sư thầy Phạm Minh Tâm (pháp danh Thích Chiếu Pháp) cùng mấy chú tiểu vội vã chạy ra và bất ngờ nhìn thấy một bé trai sơ sinh nằm trên cái nia bên hiên nhà thuốc nam của chùa. Vừa được thầy Tâm bế vào lòng, bé liền ngừng khóc. Lúc đó hơn 21g, trời tối đen như mực. Không ai hay biết chuyện xảy ra trước cổng chùa.

      Tiếng khóc trước cổng chùa

      Bế bé vào phòng mình, thầy lặng nghĩ không biết mình và bé có nhân quả, duyên nợ gì từ kiếp trước. Càng nghĩ thầy càng thương và nhủ lòng sẽ cưu mang bé với hi vọng ngày nào đó cha mẹ quay lại tìm con. Suốt cả đêm thầy không ngủ được. Thầy sợ bé lạnh, bé đói vì thiếu hơi ấm và sữa mẹ nên chốc chốc lại đun nước pha sữa cho bé bú...

      Sáng hôm sau thầy Tâm mời các cán bộ xã Tân Tiến đến báo cáo sự việc. Rồi thầy cho người đi mua tã lót, sữa, phấn... cho bé, đồng thời gửi ngay tin lên báo đài Bình Phước xem có ai nhận con không. Nhìn rốn bé, cán bộ y tế xã cho biết bé mới 3-4 ngày tuổi. Sau một tháng không tin tức gì, thầy Tâm làm khai sinh cho bé là Phạm Minh Tiến.

      “Sư thầy thương yêu bé như con, chăm lo từng li từng tí” - cô Ngân, một phật tử ở huyện Phước Long, cho biết. Mỗi đêm thầy thức đến 4-5 lần cho bé uống sữa, quấn tã... Và bé Tiến dần lớn lên khỏe mạnh, kháu khỉnh. Ở chùa nhưng bé không ăn chay. Thầy Tâm nhờ người mua thịt cá về làm thêm thức ăn cho bé, vì sợ bé suy dinh dưỡng trong giai đoạn đang lớn nhanh.



      Nụ cười hạnh phúc của sư thầy Thích Chiếu Pháp với cậu bé Tiến hôm bé theo cha mẹ về thăm chùa - Ảnh: Thuận Thắng


      Nhưng lúc này lời gièm pha cũng rộ lên. “Tại sao trong chùa lại có đứa bé được thầy Tâm nựng nịu suốt ngày? Chùa mà lại mua thịt cá? Chắc nhà sư mới 37 tuổi này đi hoang ở đâu rồi bày chuyện để nuôi con?...”. Ngôi chùa cô tịch, nằm sâu hút trong vườn điều giờ không còn yên tĩnh với những đồn đại đáng sợ. Họ nói xấu thầy ngoài đường, ngoài chợ, thậm chí cả ở một số chùa khác. Nhiều tín đồ thường xuyên cúng Phật ở chùa Thanh Tâm đã quay lưng với chùa.

      Nước mắt hối lỗi

      Cha mẹ bé Tiến quen nhau từ lúc còn là học sinh và hiện là sinh viên năm 3. Lúc sinh bé vào năm thứ nhất đại học, họ âm thầm bán điện thoại di động để trả viện phí. Người mẹ bị băng huyết phải cấp cứu nhưng vẫn không dám báo gia đình. Người cha đi xe máy chở bé từ TP.HCM về Bình Phước đặt trước cổng chùa, rồi núp nhìn cho đến lúc thấy thầy bế bé vào. Khi nhận lại con, cả hai đã bật khóc hối lỗi trước con và thầy Tâm.

      Trong lúc đó có một cô gái xinh đẹp từ Phước Long cứ đi lại chùa để được gần gũi bé. Thế là những nghi ngờ “sư hổ mang” càng nặng nề hơn. Nó lan ra các huyện ở Bình Phước, thậm chí đến tận các địa phương xa xôi. Bao tâm nguyện, nỗ lực xây dựng chùa của thầy Tâm bỗng chốc như khói hương. Nhưng thầy vẫn lặng lẽ không giải thích, không kêu oan và ngày càng yêu thương bé Tiến hơn!

      Vượt qua oan khổ

      Chuyện bùng nổ vào giữa năm 2009. Bà Ngô Tuyết Sương, phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc xã Tân Tiến, kể: “Lúc này đơn thưa đã lên Mặt trận Tổ quốc huyện, các ban ngành tỉnh. Họ làm rùm beng đến mức phải lập đoàn công tác xác minh”. Cả công an cũng về chùa làm việc. “Tôi nghĩ mình không làm gì sai nên lòng vẫn thanh thản - thầy Tâm nói - Nhưng đến mức này chuyện quá căng thẳng có thể ảnh hưởng đến uy tín chung của giới tu hành. Tôi phải cam kết nếu đi thử ADN mà phát hiện điều gì thì tôi mất hết danh dự, không còn xứng đáng là nhà tu nữa”.

      Đoàn công tác họp dân để làm sáng tỏ và có văn bản trả lời người đi thưa rằng họ không có căn cứ. Nhưng chuyện vẫn chưa yên. Có lần trước mặt một nhà sư trên tỉnh về họp dân, vài người vẫn chỉ vào thầy Tâm mà nguyền rủa, phỉ nhổ. Làm đại biểu hội đồng nhân dân huyện, thầy càng đau lòng khi tiếp xúc cử tri mà phía dưới đầy những tiếng xì xào. Thậm chí ngay trong chùa, ba đồng môn cũng đã bỏ ra đi vì nghi ngờ...

      Bất chấp nỗi oan khổ, thầy Tâm vẫn hết lòng nuôi nấng bé Tiến.


      Và nỗi nhớ của sư thầy khi còn đó những chiếc gối, những vỏ hộp sữa ngày nào của bé Tiến - Ảnh: Thuận Thắng


      Nước mắt nhà sư

      Đến tháng 9-2009, một người biết chuyện cha mẹ bé Tiến vì hoàn cảnh mà gửi con mình lên chùa nên đã báo ông bà nội bé. Ông bà đến chùa ngay và sững sờ: “Lúc đó tôi bị sốc - bà nội bé cho biết - vì mới nhìn thấy lưng bé tôi biết ngay là cháu mình. Nó giống con trai tôi như đúc”. Gia đình hồi hộp, cảm động. Còn thầy Tâm cũng rất xúc động khi trả bé: “Chỉ nhìn cách họ âu yếm bé, tôi linh cảm cháu đã tìm được đúng cha mẹ, ông bà!”. Đến giờ thầy Tâm vẫn rơm rớm nước mắt kể rằng thầy vừa vui vừa buồn lúc trả bé. Thầy vui khi bé đã được người ruột thịt yêu thương. Nhưng thầy cũng buồn vì thầy và bé đã quấn quýt bên nhau như cha con gần hai năm.

      Ngày bé Tiến về gia đình được tổ chức đúng vào lễ Vu lan báo hiếu năm nay. Bà Lan, người dân ở xã, cho biết: “Trời Phật ơi, đời tôi chưa bao giờ được chứng kiến lễ Vu lan cảm động như thế!”. Hơn 1.000 người tới ngôi chùa nhỏ chứng kiến. Ông nội bé Tiến nói lời biết ơn chân thành với nhà sư Minh Tâm, nhất là nỗi oan thầy phải gánh. Chỉ thế thôi mà gây xúc động bao người. Lễ Vu lan cũng là lễ giải oan cho thầy. Nhiều người ngày trước nói xấu thầy giờ đã bật khóc!

      Rồi cũng chính thầy hết lòng giúp làm đám cưới cho cha mẹ bé. Đó là điều kiện thầy buộc họ phải thực hiện khi nhận con. Thầy lo về sau họ không ở với nhau thì bé sẽ khổ.

      Giờ đây căn phòng đơn sơ ở chùa chỉ còn lại mấy chiếc gối nhỏ và những vỏ hộp sữa nuôi trẻ xếp bên tường. Nhà sư trẻ bùi ngùi: “Nhớ những đêm trong phòng chỉ có thầy trò với nhau, bé cứ bò qua lại trên người tôi nói bi bô. Khi bé biết đi, thấy tôi đi đâu về cũng chạy ra ôm và kêu to sư phụ, sư phụ”. Giờ đây căn phòng chỉ còn lại mình thầy.

      Tâm sự đời mình thầy Tâm rất kiệm lời. Thầy chỉ kể quê nghèo của mình ở Vĩnh Long và từng là sinh viên ĐH Ngân hàng TP.HCM nhưng đến năm tư thì thôi học để xuất gia. Thầy trụ trì chùa Thanh Tâm được mười năm...

      Buổi chiều, nắng vàng hoang hoải sân chùa. Thầy xin đón bé Tiến từ nhà ông bà nội về chơi cho đỡ nhớ. Thầy nựng nịu, cõng bé chạy loanh quanh dưới hàng tượng Phật. Bé bi bô, nghịch ngợm đầu thầy. Tiếng cười hồn nhiên vang vọng sân chùa. Nhìn hai chiếc bóng quấn quýt bên nhau mà càng hiểu lòng thầy: “Mỗi người chúng ta đều có thể mang nhân quả, liên kết với nhau từ bao kiếp trước. Hãy lấy tình yêu thương mà bước qua sự khổ đau, oán hận...”.

      VŨ THANH BÌNH - QUỐC VIỆT
      Last edited by tuankhac; 22-11-2009 at 04:29 PM.

    20. #220
      Ngày tham gia
      May 2006
      Bài viết
      264
      Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi

      Mặc định

      Quẻ: "Mai hoa càn tượng" hỏi về diễn biến của TTCK VN từ 24 - 28 tháng 11 dương lịch năm 2009

      Bổn mạng:
      ...
      Bao nhiêu hy vọng ước mơ hình thành
      Tin thư đưa đến bên rèm
      Mở ra xem thử công danh thế nào

      Tứ trụ: bình thường

      Bát tiên:
      - Quẻ này tuy tốt phải ngừa quân gian.
      - Coi chừng sự điêu ngoa lừa lọc.
      - Bình thường.
      - Có sự ra đi.

      Các bác tùy duyên luận quẻ và mua bán theo suy nghĩ của mình.

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình