Ôi SHC, một thời chưa xa...


Giờ thì em đã thân tàn ma dại, linh hồn không biết dạt vônẻo bến bờ nào.


Pioneer sắp trở thành đống sắt vụn.


CảngCái Mép cũng tan tànhtheo giấc mơ.


Từ phố lớn Ho em sắm sửa bị gậy quay về chốn thôn quê.


Ai còn dám yêu em nữa dây?