Nấu báo cáo là một chiêu cổ điển xưa nay, được áp dụng trong nhiều trường hợp như lên sàn, phát hành thêm,... Chiêu này cổ xưa nhưng không dễ làm, đòi hỏi phải kiên nhẫn, vì báo cáo cũng phải mất mấy năm thành hình mới có giá trị, thu hút được NĐT cơ bản vào nhiều.

Để làm được điều đó, các cổ đông sáng lập có thể tập trung sức lực, tìm, chuyển dự án về cho DN mục tiêu. Ví dụ như có công ty KS bán mấy khu mỏ thật đẹp, ký hợp đồng bán quăng cho DN mục tiêu thật thấp, khiến cho báo cáo tài chính của DN mục tiêu đẹp lung linh. Chịu khó vài ba năm như thế đến lúc DN đó lên sàn, đàng hoàng định giá thật cao đúng theo mấy mô hình định giá tài chính, thế là ối anh mắc cạn.

Chiêu này cần kiên nhẫn và trình độ, đồng thời yêu cầu môi trường thuận lợi cho DN từ đầu nhưng mức độ ảnh hưởng cực ghê gớm, một đòn đánh ra là không ai đỡ nổi, có thể hạ gục cả những quỹ đầu tư sừng sỏ.

Năm 2010 có một doanh nghiệp công nghệ viễn thông nọ lên sàn. Bản cáo bạch đẹp lung linh với tốc độ tăng trưởng đạt trên 100% năm, EPS 8 - 10,000 đồng. DN này được CTCK số 1 thị trường làm tư vấn niêm yết (CTCK này đã kịp mua được một số cổ phiếu lớn) và các mô hình định giá đưa ra mức giá từ 65 - 93,000 đồng.

Chỉ có một điều nếu ai tinh mắt sẽ thấy rằng mặt dù lợi nhuận khủng trong nhiều năm thế nhưng giá trị sổ sách của DN/vốn điều lệ khi lên sàn là rất thấp, vì bao nhiêu lợi nhuận được chia thành cổ tức và cổ phiếu hết rồi. Thậm chí DN này có chia đến 25% cổ phiếu thưởng ngay trước khi lên sàn.

Khi lên sàn DN được giao dịch với giá từ 5x về 3x, rất hấp dẫn so với mức giá trị mà các chuyên viên tư vấn đánh giá, và cũng rất hấp dẫn với giá vốn của những người nắm giữ ngay từ đầu (sau khi nhận nhiêu đó cổ tức và cổ phiếu thưởng). Chỉ cần bán số cổ phiếu thưởng trước khi lên sàn với giá 40 là dư đủ để thu hồi vốn mà vẫn còn đủ cổ phiếu để kiểm soát công ty. Quả là tuyệt diệu

Và sau đó lợi nhuận của công ty mẹ từ từ teo dần, đến quý II/2011 thì lỗ!

Đúng là: thánh họ