05/8/2009

Mình vẫn tung tăng với chiếc sọ dừa.

Tưởng có
mỗi mình mình, hóa ra thiên hạ cũng lưu manh phết. Ông thì cắp phân,
ông thì cặp bóng đèn, có bà còn cho nguyên cả cái đầu anh Lùn vào thùng
inox Hòa Phát chạy tung tăng bên cạnh một ông đeo tầu chở dầu trên cổ.
Vui đáo để.


Sau 2 phiên đầu tuần vận hành tương đối bài bản (công nhận
bác Ma Nữ tinh), phiên hôm nay lại loạn cào cào. Chỉ khổ các loại hèo
kẹc, ngồi chờ vêu mõm. Ngày mai loạn cho phát nữa khéo đũng quần thum
thủm hết.


Mình vẫn giữ các ý kiến đã đưa ra hôm Chủ nhật. Còn bây giờ, bắt
chước mấy bác rách việc chả biết làm gì, đành làm thơ mô tả cảnh đẹp
của Xóm khoán 10 vậy:

Trên trời mây trắng như bông
Ở dưới cánh đồng, mông trắng như mây!



Tạm thế thôi. Thêm nữa, thấy mình nhiều tài lẻ quá, bác Kim Ngọc
lại buồn. Buồn không thì chả sao. Đằng này, cứ buồn là bác ấy lại buôn.
Mà cứ buôn là y như rằng lỗ. Thương lắm.

NC