Mã Tử choáng hết mặt mày

Viết câu xin lỗi đưa ngay cho nàng

Sách đâu lại giở đúng trang

" Im lặng hay nói" mới càng băn khoăn

Chỗ này mới thật nhân văn

Lột tả tâm trạng trăm phần giằng co

Thế rồi anh mới thẫn thờ

Gục đầu vào gối ngẩn ngơ nhập thiền

Chuyển sang triết lý liên miên

Nào gà, nào gái, nào duyên, nợ đời

Gái cơ quan chỉ để chơi

Hay là để kết mộng đời với nhau

Bâng khuâng lại nhớ đến câu

Con thầy, vợ bạn, gái cùng cơ quan

Ba dây tương nghiệt tương oan

Nhẽ đâu lại trói, lại toan buộc vào

Mẹ cha cái máu ba đào

Làm ông chẳng biết đường nào để đi

Kể từ nổi máu sân si

Ngày buồn chầm chậm trôi đi rõ sầu

Giờ em chẳng lộ ngực sâu

Áo cài kín cổ còn lâu thấy hàng

Quần bò dầy cộp mo nang

Coóc sê gọng thép sẵn sàng giương ra

Mặt lạnh như thể *** ma

Càng nhìn càng ghét, càng sa sẩm lòng

Giá như Mã Tử là chồng

Tát cho mấy phát để lòng nhẹ vơi

Mã Tử càng ngán ngẩm đời

Lần theo Cuốc Thái đọc lời ngụ ngôn

Tấm gương của chú Lin tơn

Phịch Mô ni cá, người còn danh tiêu

Nhưng Mã Tử đã quyết liều

Dấn thân một phát để yêu lấy nàng
Đoạn này thấy rất phô hàng
Dã tâm quân tử cùng hàng phấn son
Gái nào là gái chẳng ngon
Trai nào mà chẳng thích *** với mông

Bỗng nhiên sét đánh cái đùng

Được đi công tác với cùng cô em

Anh đi nhiều vốn đã quen

Nhưng em mới chỉ đầu tiên thôi mà

Gái non đi với trai già ( đời)

Không vào khách sạn thì ra đâu nằm

Mẹ cha cái chú lễ tân

Bọn tao công tác, có mần chi đâu

Vào phòng vội tính trong đầu

Ngủ sớm khó lắm, đi đâu nhé nàng

Em đâu phải loại vội vàng

Xong toa lét mới nhắn chàng: ô kê

Áo thun đen có cổ trề

Váy ca rô tối đúng bề chính chuyên

Đôi bạn cười nói huyên thuyên

Thiên Đàng là chốn giải phiền rất hay

Chuyện từ Nam Bắc Đông Tây

Thế mà chuyển phắt sang ngay Trâu Quỳ

Ái tình quả thật rất kỳ

Có anh, có *** béc giê trông nhà
Anh này ý tứ sâu xa
Chưa chi đã gợi hay là: Dog Style

Mệnh em mệnh Mộc cấm sai

Kỷ Mùi nên chớ ra ngoài hồ ao

Có mận thì mới có đào

Hoa thơm mới có chim vào hát ca

Tự nhiên lại đẻ đâu ra

Một cô trông trẻ mới là ý sâu

Mã Tử chợt hất quả đầu:

Thôi về em nhé, ngồi lâu quá rồi

Đường khuya sương lạnh bốc hơi

Không gian vắng lặng chỉ người với ta

Bỗng nhiên lại nẩy đâu ra

Một anh đạp xế đái ra vỉa hè

Giọng văn miêu tả thật ghê

Bóng bóng gió gió lại về chuyện chim

Cô em giả thẹn lặng im

Xoay ngang giấu mặt để dìm chính chuyên

Thế là hai đứa lặng yên

O bai tình khúc về miền Ô ten