Đúng
như tôi lo sợ, sau tấm màn nhung… không là gì cả. Chàng trai vục mặt
mình vào vùng đất thấp huyền ảo. Hai chân cô gái bị tách rời khiến nó
yếu đuối không còn sức kháng cự. Một chân cô gái co hẳn lên quặp lấy cổ
chàng trai. Theo bản năng, tôi quay ra ôm chặt người yêu và cũng luồn
tay xuống dưới. Qua những lần vải, các giác quan vẫn được đánh thức đầy
đủ. Khi tôi cho tay vào trong đó, cô chợt giật tay tôi ra. Về sau cô
mới giải thích là bị rơi vào cảm giác không trọng lượng, cơ thể bên
dưới đã giải thoát một nguồn năng lượng hồ nghi nào đó mà cô chưa từng
gặp, cô sợ tôi bắt gặp cái hiện thực ướt át thoả mãn đáng xấu hổ đó của
một người con gái. Về sau thì tôi mới biết, lúc đó, chỉ biết cô giật
tay tôi ra và lôi tôi chạy như bay xuống dưới sân. Đến lúc hoàn hồn tôi
mới nhận ra, cô đã tháo guốc cầm trên tay từ lúc nào. Thảo nào mà bước
chạy mềm mại và không gây tiếng động. Đằng sau chúng tôi, cuộc chiến
không tiếng súng vẫn còn tiếp diễn. Mà không biết chàng trai nhè mấy
cái khuy áo ra chưa.




Bình
chở em đi tọt vào phía trong. Nơi ấy ngổn ngang bếp than, bàn ghế cũ,
mấy chậu hoa mọc dại. Vì là đường cụt nên tôi không dám phi vào theo.
Tôi gửi xe ở một nhà tít phía ngoài rồi hỏi thăm bà trông xe. Khu nhà
này có 3 cầu thang, tôi đang ở chỗ cầu thang ngoài cùng. Đứng dưới sân
nhìn lên qua những nan chớp bằng bê tông ở các chiếu nghỉ, tôi thấy em
và Bình lên tầng 3 rồi rẽ phải. Vì cái lan can che kín nên chỉ nhìn vào
những mái tóc nhấp nhô mà định hướng. Sát một cửa phòng thì hai cái đầu
dừng lại. Nó chụm vào nhau rồi lại thấy tách ra rồi lại chụm vào. Hình
như còn có tiếng cười rúc rích nữa. Thôi rồi, tôi định lao lên. Chuyến
này bắt quả tang xem em còn ăn nói thế nào. Hoá ra chuyện của các người
là chuyện này đây.


Một
con chuột cống chạy qua chân tôi. Nhìn thấy tôi nó dừng lại rồi rung
rung bộ ria thám thính. Tôi khẽ dậm chân, nó chạy biến nhưng chỉ sát
đến chân tường thì dừng lại. Hình như tôi đang chiếm lãnh địa của nó và
nó đang tìm cách đuổi tôi đi. Mày yên tâm, tao chỉ đứng tạm một lát
thôi, quý báu gì cái góc tường hôi hám này. Trên kia, cánh cửa bật mở,
đèn sáng hắt ra, mái tóc dài biến mất sau cánh cửa. Tôi lẩm bẩm: Thật
khốn nạn, cái đồ *** chuột! Không ngờ con chuột cống nãy giờ vẫn ngó
tôi lom lom chợt trừng mắt nhìn tôi rất căm hận rồi kêu chít chít. Tôi
chưa kịp thanh minh thì nó đã biến mất. Tôi nào biết nó lại hiểu được
tiếng người. Chuột cống ơi, xin lỗi mày nhé, tao có chửi mày đâu.


Trong
lúc này đầu óc tôi rất hoang mang. Tôi không thể nhớ ra thằng Bình nhà
ở đâu. Cùng cơ quan, cùng phòng nhưng có việc gì toàn kéo nhau ra quán
xá. Khao xe, lên chức lên lương cũng ra quán. Ngã xe, mất trộm, thất
nghiệp cũng ra quán. Ngày Tết thì người về quê đến ngày đi làm mới lên.
Kẻ ở lại cũng chỉ lo đến nhà các Xếp. Năm thì mười hoạ thân thiết lắm
mới đáo nhà nhau chơi. Rốt cuộc tôi vẫn chẳng biết có phải nhà thằng
Bình ở đây không. Nếu không phải thì nó dẫn em về đây làm gì. Chả lẽ tư
tình với nhau mà lại còn mượn nhà người khác. Nhưng nếu là nhà nó thì
sao nó không vào mà cứ đứng ở hành lang thế kia.


Nếu
thằng Bình vào nhà thì tôi đã leo lên từ nãy. Rồi thể nào tôi cũng phải
đứng ngoài cửa để nghe trộm và nhòm trộm. Tôi thấy hồi hộp quá. Thế nhỡ
bị bắt gặp thì sao? Tôi không biết nên trả lời như thế nào vì tôi cũng
không biết mình sẽ phải làm gì. Mình có cần người hỗ trợ không? Hay là
kiếm một cái máy ảnh? Cái máy ảnh tốt hơn hay hòn gạch sẽ tốt hơn? Tôi
ngổn ngang giữa một đống câu hỏi. Lòng đầy sốt ruột nhìn lên và vẫn
thấy cái đầu cua của thằng Bình ngoài cửa phòng. Hay là nó dắt em cho
người khác? Những bài báo gần đây viết về thảm cảnh các cô gái trẻ sắp
hàng cho người ngoại quốc tuyển vợ cứ lởn vởn trong đầu tôi. Mà biết
đâu cái căn phòng bí hiểm kia là ổ khám bệnh trá hình cũng nên. Hay là
em và Bình đã ấy mất rồi. Đầu tôi quay cuồng không dám nghĩ tiếp. Giận
mình hay trách mình đây.


Tôi
đã có cơ hội để đến được ga cuối. Em đã cùng tôi đồng hành qua những ga
chính, ga xép dọc đường. Tôi đã rất tôn trọng em, biết dừng lại trước
những gì không được phép. Bỏ lại đằng sau những sân ga, tiếng còi tàu
hú lên những hồi còi dài và buồn hun hút. Nếu con tàu suốt đời đúng
hẹn, lúc nào cũng dừng và trả khách đúng nơi quy định, liệu nó có buồn
không? Nếu tôi lúc nào cũng xử sự đúng mực, không có những phút giây
vượt rào và bùng nổ, liệu em có vui không? Ở cái ga cuối chặng đường
đấy, con tàu là tôi cứ gần đến nơi đã từ từ giảm tốc độ và xin tín hiệu
vào ga. Có lúc nào sân ga tự hỏi, rằng con tàu có yêu mình thật lòng
không nhỉ? Mà sao sức mạnh tình yêu không đủ để con tàu chạy băng băng,
để lợi dụng quán tính lao vào sân ga với nguồn lực của tên lửa rời bệ
phóng.




Trên
kia, cánh cửa lại mở, ánh đèn lại sáng. Tôi thấy hai mái đầu lần này
không chạm vào nhau nữa, cũng không có tiếng rúc rích. Cái đầu cua đung
đưa, chắc đang nói. Mái tóc dài yên lặng, chắc đang nghe. Kha khá lâu
rồi cái đầu cua tiến sát lại, ngả dần vào mái tóc dài. Quả này chắc lại
hôn nhau. Tôi vùng chạy lên cầu thang. Đến tầng 2 thì nghe thấy “bốp”
một cái. Lại thấy “bộp” một phát dưới sàn. Tiếng thằng Bình rú lên: Đồ
chíp con! (lưu ý chíp này không thơm và không viết Hoa) Mày đã là cái
gì? Tôi đau như lạng người đi. “Bốp” chắc là nó tát em còn “bộp” chắc
nó ném sách vào mặt em rồi. Thằng Bình đi đâu cũng cầm trên tay một
cuốn sách. Có khi là cuốn từ điển, có khi là cuốn 1.000 câu hỏi vì sao.
Cầu Trời hôm nay nó chỉ mang theo cuốn câu hỏi, cuốn này mỏng và không
đóng bìa cứng. Tôi đã lên tới tầng 3. Trước mắt tôi là một cảnh tượng
lạ lùng.


Cánh
cửa phòng mở toang. Thằng Bình đang đứng dựa người vào tường. Mắt nó
nhắm nghiền, cổ nghẹo sang một bên, hai tay buông thõng, mặt xuôi xị
đầy mệt mỏi. Em đang vòng tay ôm ngang người thằng Bình. Vẻ mặt em đầy
hốt hoảng nhưng vẫn không giấu được sự thông cảm. Rồi em chầm chậm gục
mặt vào ngực thằng Bình. Thế là hết! Tôi là kẻ mộng du bước đi không
khái niệm. Những bậc cầu thang thấp tè tủn mủn cũng như những thanh tà
vẹt dọc đường tàu. Tôi đang từ một hành khách mua vé đàng hoàng bỗng bị
rơi khỏi tàu chỉ vì một kẻ nhảy tàu ngang đường đẩy xuống. Đêm ấy tôi
về nhà bằng chút bản năng đánh hơi còn sót lại của loài người. Ngủ rất
ngon vì cơn mộng nào cũng ngắn. Sáng ra rửa mặt soi gương thấy những
vết cào xước đã đóng máu khô trên má, trên trán. Còn vết thương nào
đương rỉ máu nữa không?


Không
có tình yêu thì thiên đường cũng trở thành địa ngục. Căn phòng làm việc
của tôi bây giờ đúng như vậy. Em còn làm bộ giả vờ hỏi han chăm sóc tôi
như không có chuyện gì xảy ra. Thằng Bình vẫn sang phòng tôi. Hai thằng
tôi đã như con lũ bị chẻ về hai phía. Phía này nước xanh may mắn. Phía
kia nước đỏ buồn đau. Lạ một cái là thằng Bình lại chẳng vui sướng gì
hơn tôi. Nó cũng ủ rũ ngồi thiền trước bàn em hàng tiếng, không nói
không ăn gì và về. Ngày nào cũng phải xem một vở diễn bất đắc dĩ, các
suất diễn tuy có thay đổi giờ nhưng diễn viên thì không có gì khác, tôi
bắt đầu trầm cảm. Em càng quan tâm đến tôi thì tôi càng thấy ghê sợ.
Làm sao mà yêu thương với giả dối lại có thể song hành và chung sống
với nhau nhuần nhuyễn đến thế.



phải vì thấy thái độ của tôi khác lạ nên em và Bình dạo này cũng chẳng
thấy đi đâu nữa. Không còn tíu tít, không còn hò hẹn, không còn bàn
tính thì thầm. Em không đi với tôi. Tôi không đi với Bình. Bình không
đi với em. Chúng tôi cứ lặng lẽ mỗi đứa một góc. Không ai nói với ai,
cũng không ai buồn hỏi ai để phá vỡ sự bế tắc. Ngồi cứ như 3 ông đầu
rau trong bếp. Thật gần và thật cân đối nhưng lúc nào cũng lẻ loi.


Mùa
hè đi qua nặng nề và ảm đạm. Chợt mưa chợt nắng thất thường như người
phụ nữ chưa yêu. Bọn trẻ đá bóng ở sân sau nhà cũng hò hét bé hơn. Căn
nhà cao mười mấy tầng phía trước đang “cắt ngọn” thì đập phá ầm ĩ. Cầu
thang máy rộng kinh khủng, sức chứa đến 20 người, mỗi khi có một mình
đâm rờn rợn. Nhìn những cửa kính sáng bóng lấp loáng mặt mình mà lòng
nằng nặng. Vắng em, tôi chỉ muốn hôn lên bóng mình trên kính cho đỡ cô
đơn và đỡ nhớ em. Không ngờ, dính vào tình yêu thằng Bình không bớt hâm
mà lại sắp có thêm một thằng *** là tôi. Không làm gì để thoát ra khỏi
tình cảnh này có khi tôi *** thật. Hai tháng sau ngày đấy, Bình xin cắt
hợp đồng nghỉ việc. Tôi cũng đi đến quyết định của mình sau lần chat
với Cỏ Đắng.