Thằng
Bình ngồi sát buồng chúng tôi. Nó gầy, nhỏ người, kính cận dày cộp.
Ngồi cùng nó là anh phó phòng tên Dũng. Anh Dũng học nước ngoài về,
thông kim bác cổ. Nếu định hỏi một thì anh nói đến năm, sáu. Anh giải
thích hay và rất cặn kẽ nhưng bọn trẻ chúng tôi rất ít khi nhờ vả. Lỗi
tại mỗi khi chúng tôi hỏi việc gì, anh thường kéo ghế pha trà bắt ngồi
và nghe cả những gì người hỏi không hỏi, mà nhiều khi đang rất vội chứ
có dư giả gì thời gian đâu. Trong lúc nói, anh thường gục gặc cái đầu
và đằng hắng luôn miệng. Thằng Bình ngồi cùng những hay sang phòng tôi
mỗi khi cần nói chuyện hay kiếm cái gì đó nhét vào mồm. Bọn tôi không
giỏi giang hơn gì nó và phòng có con gái thì đồ ăn dự trữ cũng phong
phú hơn.




Nói
vậy thôi chứ không phải lúc nào chúng tôi cũng hoan nghênh Bình. Nó có
những niềm đam mê đặc biệt và hơi xa lạ với bọn tôi. Có lúc nó sang vẻ
mặt đầy bí hiểm và phấn khích khoe với tôi rằng người ta đã phát hiện
ra bằng chứng về việc Sô lô khốp không phải là tác giả của Đất vỡ hoang
hay hoá ra không phải bộ tộc nào cũng lột da người bắt đầu từ gót chân
cả. Lần khác, nó thì thầm với em hàng tiếng đồng hồ về chuyện *** Đỗ
Quyên duy trì nòi giống như thế nào và tại sao chỉ muỗi cái mới đốt
người thôi.


Trước
khi đi công tác miền Nam với em, Bình đối với tôi vô hại và em thì như
mảnh đất còn bỏ hoang. Thế mà từ khi tôi nhận ra vị trí đắc địa của
miếng đất và có ý định xin cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu thì bỗng
thấy thằng Bình rất hay lọ mọ đến đấy. Nó như dân cư xóm liều nhăm nhe
nhảy dù chiếm đất. Tôi hãi nhất là nó đang tìm cách kiểm kê, đo đạc
hình thù mảnh đất. Tôi không ngăn chặn thì có ngày nó còn cắm lều rồi
cày xới trồng hoa màu nữa thì nguy.


Đối
với phòng tôi, cả cơ quan tôi nữa, Bình là nhân vật khá đặc biệt. Nó
giỏi chuyên môn ai cũng phải thừa nhận. Có những quãng thời gian Bình
thường xuyên từ chối nói chuyện với những người mà theo đánh giá của nó
là không giỏi. Một lần, cơ quan tôi vào thăm Huế. Đò đang trôi dọc sông
Hương trong tiếng nhã nhạc dập dìu bỗng tõm một cái. Cả thuyền nhốn
nháo thấy chỗ thằng Bình ngồi chỉ còn lại quần áo. Nhìn xuống sông thì
thấy nó đang bơi tùm tũm. Đến khi gọi được nó lên thì chị em không ai
dám nhìn vì trên người nó có nhõn cái quần xịp. Nó giải thích đơn giản
chỉ vì nóng nên muốn tắm cho mát.


Bình
lạ thế nên khi thấy nó tự nhiên thân mật với em thì tôi rất lo lắng.
Tình cảm của con gái thường khó đoán. Biết đâu những cá tính của Bình
bọn đàn ông chúng tôi cho rằng lập dị thì chị em lại thích thì sao.
Điều an ủi lớn đối với tôi là em vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng với tôi. Em
vẫn ngọt ngào và không hề dửng dưng trước những sự quan tâm của tôi. Có
một cuối tuần, tôi rủ em về nhà tôi chơi. Chúng tôi đèo nhau bằng chiếc
xe máy cũ. Bờ đê với những cây gạo khua tay lên trời. Những trang trại
lấp ló xanh, thanh bình sau ngờm ngợp đồi vải.

(còn nữa)