Cái
gì đây? - Đấy là em khe khẽ hỏi tôi. Câu hỏi thật dễ trả lời. Nó khó là
ở chỗ ai cũng có thể hỏi câu đó. Thật ngây thơ hay là thật già dặn đều
hỏi được câu đó. Vì thế nên dễ nhưng tôi chưa trả lời ngay. Tôi quên
hay là băn khoăn không biết có nên nói với em không. Khi tay tôi lùa
phía sau và dưới lưng em đêm qua. Tôi chợt hiểu không chỉ phía trước
ngực em mới có cái đường khe quyến rũ. Trên cơ thể em không thiếu những
chỗ quyến rũ. Nhưng tôi đồ rằng chỉ có ngực, bụng và mông là đẹp nhất.
Nhắc đến mông dễ bị cho rằng dung tục. Ừ thì dung tục đấy. Nhục cảm
cũng là cái đẹp. Hơn nữa, cái đẹp này không chỉ để ngắm, để chạm vào.
Cái đẹp này còn ẩn chứa chức phận thiêng liêng. Người ta hát và làm thơ
cho bờ vai nhưng hình như không ai dành những lời ngợi ca cho bờ mông
cả. Ngực em thì nóng, mông em thì lạnh. Cả hai đều mang lại xúc cảm khó
nên lời.




Khi
em giụi đầu ngọ nguậy và nép vào vồng ngực tôi. Tôi thấy mình là đàn
ông thực sự. Khi tôi được chạm tay vào ngực em, bụng em, mông em để xoa
và bóp nhẹ như thể sợ mình đang cầm nắm điều không thực, tôi ngỡ như
bầu trời và mặt đất đang thuộc về tôi. Tất nhiên còn có chỗ kia. Chỗ
kia cũng là một trong những địa điểm nên ghé đến khi còn sống. Song le,
đối với tôi nó giống như ga cuối của chặng đường. Khách nào lên tàu chả
muốn mình phi ngay đến đích. Đến được rồi lại tiếc bao cảnh đẹp đã bỏ
qua các ga phụ, ga xép dọc đường. Em không cho tôi nghĩ ngợi linh tinh.
Em nắm chặt tay và hỏi lại: Cái gì đây?



câu hỏi nào cũng là câu trả lời không nhỉ? Hay có phải người nào ta
cưới cũng là người ta yêu? Tình yêu là cao quý, là thiêng liêng, là bất
khả xâm phạm. Trong tình yêu nhầm lẫn cũng là chuyện thường tình. Tình
yêu đích thực là điều không có thật. Chưa uống rượu xịn bao giờ thì làm
sao biết được đâu là rượu giả. Tình yêu cũng thế thôi. Hôm qua em còn
quyết liệt từ chối tôi. Hôm nay em đã làm tôi bối rối vì sự táo bạo của
mình. Em đang thích tôi hay em đang bắt đền cho tôi. Em đang yêu tôi
hay em đang thương hại tôi. Thật khó để biết được.

Tôi không chỉ lạ
cho em mà lạ cho cả chính mình. Tôi đã khao khát em biết bao nhiêu. Lẽ
ra bây giờ phải là thời cơ để tôi tiếp tục sự khao khát của mình thì
tôi lại cứ ngồi đần ra với hàng đống câu hỏi trong đầu. Tôi bỗng nhớ
lại hồi còn đi học. Bạn tôi yêu một cô gái mà ngay lần đầu đi chơi cô
đã túm cổ bạn tôi mà hôn tới tấp. Bạn tôi sợ quá bỏ chạy một mạch. Hàng
tháng sau vẫn lẩn thẩn với một câu hỏi là không biết cô ấy vì yêu mình
nên mới thế hay với chàng trai nào cũng thế. Cái kiểu câu hỏi coi
thường phụ nữ này bị phụ nữ rất ghét. Tôi thì sao? Tôi có thoát ra khỏi
được cái tâm trạng đầy định kiến này không? Một lần nữa em lại giải
thoát tôi. Em thò đầu ra khỏi chăn, tay vẫn giữ nguyên. Em hỏi, tôi
giật thót mình, may mà em hỏi câu khác: Anh ơi, gia đình là gì?


Tôi
như một cậu học trò vừa thở phào vì được đổi câu hỏi khó thì lại mướt
mồ hôi vì một câu hỏi khác khó không kém. Gia là nhà, đình là cái sân.
Gia đình tượng trưng cho tổ ấm, mặc định rằng trong cái tổ ấy có người.
Bây giờ đất chật người đông. Nhà không có sân vẫn là gia đình. Nhà hình
ống cũng là gia đình. Không có sân thì trải lòng ra làm sân, em nhỉ?
Tôi đáp mà không biết có đúng ý em không. Không nhìn thấy mặt em nhưng
tôi vẫn biết em đang cười khe khẽ. Cái ấm áp của nụ cười em lan toả
trong lòng. Nó như muốn nói: Này nhé! Chúng mình yêu nhau đến chết đi
được!


Bàn tay
em dường như không muốn nghỉ. Nó tiếp tục di chuyển và vận động. Nó
chạy dọc, chạy ngang và chạy vòng quanh. Móng tay của em gại gại vào
cái đầu hình tròn. Đôi lúc em như muốn nhổ bật nó lên. Mà tôi sợ em nhổ
nó lên thật. Hồi xưa tôi có đọc thấy hay nghe ai nói muốn bỏ nó đi thì
lấy con dao sắc xẻ làm đôi rồi nhét viên thuốc tím vào. Để thế độ mươi
ngày thì tự nó rụng đi không phải tẩy. Em kéo cái chăn khỏi đầu, mắt
nheo nheo cho quen với ánh sáng rồi hỏi lại, lần thứ ba: Cái gì đây?
Tôi giật tay mình khỏi tay em đưa lên sát mặt em cười bảo, hồi xưa anh
lùa tay dưới gầm bàn bị cái dằm gỗ đâm vào tay, để lâu nó chai và sần
lên như cái nốt ruồi. Em bảo thế không phải bẩm sinh à? Không. Thế nó
có tan không? Không biết, da thịt của mình thật nhưng mình có kiểm soát
được đâu.


Mùi
thức ăn xộc đến, người đi lại rộn ràng, đèn bật sáng choang. Cái cảnh
ăn uống trên máy bay ngoài tác dụng giảm đói còn giết thì giờ rất tốt.
Màn hình cho biết máy bay đã qua Đà Nẵng. Cái eo biển miền Trung xanh
ngặt làm tôi xốn xang. Nhớ cái lúc tôi chặn tay em lại trước ngưỡng cửa
thiên đàng (hay địa ngục?), em lần lần những ngón tay tôi rồi vuốt từng
ngón một như cái cách người ta ăn sầu riêng. Vừa hồi tưởng tôi vừa nhìn
sang em rồi lùa tay dưới chăn, đặt lên đùi em. Em để yên như thế cho
đến khi máy bay hạ cánh.



(còn nữa)