Đường
đã tối khuya. Xe cộ trên đường cũng ít đi. Chúng tôi đi bộ trên vỉa hè
dưới hơi sương lành lạnh. Ngoại trừ gốc cây, cột điện, bốt điện và mấy
cô gái chơi trốn tìm với gốc cây thì vỉa hè không có ai. Đi một đoạn,
có một anh xích lô dừng xe rồi nhảy phắt lên hè đường gí người vào
tường. Em phản xạ rất nhanh nép sát vào tôi để tránh phải chứng kiến
cái cảnh oan trái không lấy gì làm thoải mái. Tôi vờ đưa tay kéo vai em
sát vào tôi rồi để hờ cho bàn tay thả nhẹ sau lưng em. Em để nguyên.
Chúng tôi đi theo kiểu “Tình khúc Ơ bai” thế về đến khách sạn. Đến
phòng em, em chào: Chúc anh ngủ ngon! Tôi đứng ngang cửa: Ngủ một mình
chán bỏ xừ! Em bảo nhưng anh không ngủ ở đây được, anh về đi để em còn
ngủ. Tôi bảo anh xem em ngủ vậy. Tôi đã được xem em cười, nói, ca hát,
chải đầu, ăn uống, gõ máy tính, trình ký văn bản,… nhưng đã được xem em
ngủ bao giờ đâu.





trong tình cảnh này, cái tính cùn và cù nhầy của tôi được phát huy hết
cỡ. Quát nạt, van xin, dụ dỗ, nịnh nọt tôi chán không được. Em đành bỏ
mặc tôi. Em mở túi lấy nước rửa mặt, kem dưỡng da. Tôi bật tivi và ngồi
ghếch chân ở đầu giường. Thái độ thản nhiên cứ như ở nhà mình. Từ phòng
vệ sinh ra, vẫn nguyên bộ đồ đi ngoài đường về, em cố nài nỉ tôi lần
nữa. Thấy không chuyển em leo lên giường và trùm kín chăn. Thật sự tôi
chẳng biết phải làm gì. Cái cảm xúc lẽ ra phải trào lên mãnh liệt như
tôi tưởng tượng từ trên đường về thì giờ lại nguội ngắt. Tự nhiên đứng
dậy bỏ về thì ngượng. Giờ tôi mới hiểu sự đoàn kết quan trọng đến
nhường nào. Em không đồng tình thì tôi chỉ như người thừa. Mới hay
không chỉ tình yêu mới cần phải đến cả từ hai phía. Tôi bỏ ra cửa. Hành
lang lờ mờ ánh điện và im ắng. Cái tĩnh lặng và bóng đêm làm tôi lại
thấy mình như được tiếp thêm dũng khí. Tôi quay lại, gài chốt cửa, tắt
công tắc điện và tháo bỏ giày.


Trong
bóng tối lờ mờ hắt ra từ cái tivi, tôi ôm lấy vai em. Không thể giả vờ
ngủ được nữa, em lật chăn ra và quay đầu lại. Nhưng tôi vừa áp mặt mình
xuống thì em lại lập tức lật người và cuộn tròn. Trông em như con tê tê
mới bị bắt. Trông giống con ốc đang thu mình trong lớp vỏ óng ánh thì
đúng hơn. Người ta có nhiều cách để ăn một con ốc. Hoặc là dùng gai
bưởi khều từ miệng hoặc dùng đồng xu có lỗ ở giữa bẻ gẫy trôn. Tôi thì
không có cả gai bưởi lẫn đồng xu. Tôi dùng hai tay lật em lại. Em ôm
lấy mặt. Tôi lùa tay xuống dưới. Hai tay em chạy xuống theo. Tôi ngập
vào môi em. Mềm mại như thân sứa và ấm, ẩm như sương khói miệng tách
trà. Dù vậy, tôi vẫn không dám nằm hẳn lên người em. Trong lúc cựa
quậy, cái khoá dây lưng chọc vào bụng tôi đau nhói. Sau đợt công tác
này mình sẽ cho ông anh, tôi nghĩ thầm.


Chỉ
có ông Xuân Diệu thì mới “hôn đi rồi hôn lại, hôn mãi đến muôn đời” chứ
tôi thì rất nhanh chán. Tôi không phải “sóng” nên không dai sức kiểu dã
tràng được. Thấy em phản ứng không quá quyết liệt nên tôi bắt đầu “chân
tay đỡ mồm miệng”. Đoạn này thì vấp phải sức kháng cự mạnh. Ta và địch
giành giật nhau từng xen ti mét vuông. Đánh vài chục hiệp trên hai ngọn
đồi mà bất phân thắng bại. Đánh xuống dưới thung lũng thì gặp cái thắt
lưng da to bản cứng queo chặn đứng. Tôi nản quá. Chợt nhớ đến Binh pháp
Tôn Tử tôi liền dùng luôn một lúc hai kế là “Hoa nở trên cây” và “Dương
Đông kích Tây”. Vờ bỏ trận địa tôi vòng ra sau lưng em rồi bất ngờ băng
qua bình nguyên luồn xuống ngã ba đồng cỏ. Em sụm người xuống như bị
điểm trúng huyệt, mặt tái mét. Tôi chả biết gọi cái chỗ đó là gì. “Rằng
xưa có gã từ quan. Lên non tìm động hoa vàng ngủ say”. Mượn ông Phạm
Thiên Thư cái hình ảnh “động hoa vàng” vậy.


Em
rên lên, hơi đứt quãng: Anh Matu! Đừng anh, chúng mình đã là gì với
nhau đâu. Tôi giữ vững lập trường, kiên định không nghe đài địch. Em
doạ em kêu lên bây giờ. Tôi mặc kệ, nằm im, triệt để nguyên tắc im lặng
là vàng. Thấy tôi không có vẻ gì muốn rời khỏi “động”, em nịnh: em chỉ
làm thế với người thân thiết nhất thôi, anh cứ thế này em thù anh đấy,
anh Matu. Lúc này, chắc mồ hôi em chảy ra. Hai đùi em ép ngược tay tôi
vào sát bụng. Sợ em thù và để mãi tay ở trong môi trường độc hại, ẩm
ướt không tiện. Tôi đành thoái lui. Hai chúng tôi trò chuyện huyên
thuyên. Về thưở nhỏ, về gia đình. Em chủ động ôm và hôn tôi. Tôi lật áo
em và úp mặt vào đó hít hà mùi thơm thiếu nữ. Trên tivi không còn
chương trình gì. Khách sạn này không có truyền hình cáp. Tôi về phòng
mình lúc đã thấy có tiếng xe chạy lao xao ngoài lộ. Người mỏi rã rời và
xâm xấp nước



(còn nữa)