[quote user="phibhphn"]
...




Có một ngày em bỗng nhận ra
Niềm tin bấy lâu bị đánh cắp
Nỗi buồn vỡ ra, xa xót
Em còn lại gì khi niềm tin đã mất?
Niềm đau – tận sâu thẳm
Cứ trào lên và em muốn thét gào
Nhưng đành câm lặng
Nhấm nháp một mình
Cũng không hiểu vì sao. (Bài của huongls)


...Rồi có một ngày em bỗng nhận ra
Sao cứ phải nhấm nháp tủi hờn trong im lặng???
Sao phải để nỗi đau chôn trong lòng sâu thẳm???
Để tâm hồn ray rứt chực gào lên?
Ôi !Thất vọng tưởng chừng như đã hết…

“Niềm tin” bị đánh cắp, không dễ gì lấy lại,
Niềm đau…rồi sẽ nhoà nhạt với thời gian
Ta vẫn sẽ còn những gì không thể mất !
Cuộc sống, con người… sao có thể thiếu niềm tin !

(Bài của kloandl tặng huongls)





PS: Bạn nào thích hai mặt của niềm tin thì có thể tham khảo cả hai bài trên nhé hay thích một nửa bài cũng được.Còn đây là bài của tớ:





Cổ phiếu mua rồi không dễ gì bán lại (vì nó xuống giáwá !)





Thôi cứ đành câm lặng giữ chặt thôi





Niềm đau...theo thời gian rồi cũng sẽ nhạt nhòa








Chỉ cổ phiếu mãi sẽ bên mình ta ...không thể bán ![/quote]


Bác Phi vốn lạc quan, sao nay nghe thơ có vẻ u tối quá. Để e tặng bác 1 đoạn:


Đừng vội nói, rằng ta không thể bán


Chỉ là bán với giá nàomà thôi


Nếu yêu em,gắn bó đến trọn đời


Anh sẽ biết, thế nào là...cực khoái []