Bất tử[/B]

[/B][/B]
Khương Hà[/I][/B]

[/I][/B]





vâng, tôi
vác cày đi vỡ từng mảnh đất mình
cố trồng một bụi đồng thảo
từ hoang sơ gắng đâm chồi
hoa tôi nhỏ bé
anh nhìn đi
rồi vỗ tay cho đều





vâng, tôi
khóc khóc cười cười đ iên khùng có không được mất
ngày mai ngơ ngẩn tiếc hôm nay
mây ngàn năm bay
và bông hoa đã héo
anh nhìn đi
rồi vỗ tay cho đều


vâng, tôi
tên hề dở hơi bò theo bóng mình
vẽ những vòng tròn đồng tâm
ở chính giữa là bông hoa đã nát
ai ngán ngẩm quay đi cùng với cơn chóng mặt ?!
anh nhìn đi
rồi vỗ tay cho đều






vâng, tôi
nhắm mắt, bịt tai, câm lặng
sân khấu không người
bụi đồng thảo chết dần mòn
ai biết
anh nhìn đi
và cứ việc vỗ tay
dẫu chẳng để làm gì




PS:


Chẳng hiểu anh vỗ tay làm gì ?


Khi thấy tôi khóc cười đ iên khùng có không được mất


Trên mảnh ruộng Vờ-Ni –hai phẩy năm sào


Vâng, tôi nhắm mắt, bịt tai, câm lặng


Cố trồng dăm bụi …chứng non


Mây ngàn năm bay



Ai biết có ngày hái qủa ?