BÃO CUỐI TRỜI XA ?[/B]


[/B]


Đ[/B]OÀN VĂN NGHIÊU





Phía chân trời lảng vảng mây đen
Không phải tạo bóng râm, chắc gom về mắt bão
Trời đất xoay vần
Đảo đ iên con tạo
Đời còn chi? măng lật gốc tre già.







Mới qua ngày binh lửa can qua
Đất nước còn đằm trong hố sâu nghèo đói
Đỏ - đen chưa sáng hẳn niềm tin
Giờ ai dám nói
Ơi núi sông hồn tử sỹ đâu rồi.





Ta tự chém tay ta
Liệu máu thịt có nhồi
Rồi ai đó có riêng mình tồn tại
Nét đẹp không quen, thói hư lặp lại
Tổ tiên ơi! có yên ổn suối vàng?





Cứ tưởng rằng trời tạnh mây quang
Ai ngờ cuối trời xa bão nổi
Chữ Tâm nhắn người xin đừng vội
Sóng tiền xô, sóng hậu đuổi
Đau lòng.





PS:





Cứ tưởng sau một hai phiên …bão lặng ?





Có ai ngờ dông bão …vẫn vần quanh !





Chữ An nhắn người xin đừng vội





Sóng tiền xô, sóng hậu đuổi …đau lòng.