Hạnh phúc xa xôi




Ngày em tìm thấy anh trong khoảng lặng của đời mình cũng là lúc chúng ta không thể ở bên nhau được nữa, dù chỉ một ngày. Một ngày với em tưởng chừng như yên ả lắm nhưng ai có biết đâu, trước một cơn bão lớn mặt biển thường hay yên lặng đáng sợ. Đã chín năm rồi, ngày chúng ta yêu và xa nhau, bảy năm yêu và xa em chưa từng nghĩ rằng em sẽ đơn độc giữa khoảng đời vắng lặng thế này. Và hai năm qua đi em vẫn chưa một ngày thật sự quên đi anh, quên đi tình yêu ấy, nó như một giấc mơ thi thoảng hiện về để kéo em ngược về quá khứ. Quá khứ đau thương nước mắt em đã không còn mặn mà được nữa. Xa nhau không phải không hợp nhau xa nhau vì bao điều không thể nói nên lời, em lặng lẽ tiễn anh đi, nhìn anh bước vào căn phòng cách ly ấy ngay trước mắt mà sao trái tim buốt đau nhiều thế hả anh? Sao lại có ngày này khi trái tim em chưa bình ổn sao bao la sóng gió, sao không thể bình thường yêu và chấp nhận tình yêu như bao người khác nhỉ? Số phận thật trêu người khi em nhận ra yêu anh , cần anh thì cánh chim ấy đã đơn độc bay đi, vuột xa tầm tay với của mình. Em biết bàn tay em nhỏ bé lắm mà hạnh phúc là một cái gì đó bao la, lớm lao quá mong ước của đời mình. Em biết cuộc chia tay này sẽ đến nhưng em không nghĩ nó vẫn còn dư âm đến tận hôm nay, đôi lúc, bơ vơ giữa xứ người thế này, em ước rằng mình có thể quên mất anh đi, yêu và chấp nhận một kẻ xa lạ khác yêu em và che chở cho em nhưng... định mệnh quá khe khắt với em, những tưởng đã lãng quên rồi nhưng không làm sao quên được, đau khổ và tội nghiệp cho em quá phải không anh? Em đã nghĩ rất lâu ròi cuối cùng em đã chọn con đường này, con đường mà mãi mãi anh không thể quay về và bất cứ ai cũng không thể anh ạ. Em nhận ra sự đơn độc khát khao trong trái tim em , nhưng không làm sao khỏa lấp được khoảng trống ấy, trái tim em chai lỳ vì biết bao thương tật trong quá khứ, nổi đau ngày nào chưa một lần nhạt nhòa trong em, và em không thể yêu ai được nữa, vì em sợ. Nếu như thời gian có thể quay trở lại em vẫn sẽ làm như vậy, em mãi mãi không bao giờ hối hận khi đã gặp anh và yêu anh như thế, tan vỡ rồi một duyên tình tươi đẹp ấy, em vẫn muốn mang mãi ký ức ấy bên em,để em có thể làm hành trang, làm động lực để sống, để em vẫn là em , nguyên vẹn giữa dòng đời.
Ở bên kia bầu trời em luôn mong rằng anh sẽ hạnh phúc, em luôn cầu nguyện rằng nụ cười ngày nào trên sân bay ngày ấy vẫn nguyên vẹn, dù là cố ép mình gượng gạo, dù dòng đời không như những bình lặng trong tim mình, hãy sống thật vui nha anh, hy vọng rằng tấp nập dòng đời ngược xuôi qua lại em sẽ được nhìn thấy anh, dù một lần vô tình cũng được. Đôi khi em chợt khóc khi ai đó vô tình nhắc đến tên anh, một dáng ai lướt nhẹ qua để lại mùi hương ấm êm của ngày xưa thân yêu ấy và em lại khóc, khóc cho nuối tiếc hạnh phúc xa xôi, thèm được một lần được anh gối tay ôm lấy, che chở, sưởi ấm em mỗi khi đông lại về, thèm được một lần sống trong phút giây năm nào nhưng chỉ là mộng mơ giữa đời thường xa xôi quá. Ai đó hãy nhớ rằng hạnh phúc chỉ thật sự đến một lần trong cuộc đời mỗi chúng ta, hãy nắm giữ , đấu tranh và bảo vệ nó bạn nhé! Như Ngọc





PS:




Em đã một lần “từ bỏ” anh khi anh trượt hoài trên sườn dốc của cuộc đời (từ 1170 xuống 366). Em cũng từng lưu luyến với anh khi anh một lần nữa tụt xuống sâu hơn (234). Bây giờ em hok còn muốn mất anh lần nữa Tại bến bờ xưa (mốc 366) em sẽ chờ anh-chúng mình sẽ hạnh phúc bên nhau…Phải hok anh ?!!