Tôi chở về nhà sau 1 ngày mệt mỏi


Vẫn vắng vẻ, lạnh lẽo và cô đơn


Buông mình xuống chiếc ghế bành cũ kĩ


Thèm được nghe 1 tiếng dỗi hờn



Tôi chỉ là 1 cánh chim bé nhỏ


Chấp chới bay giữa bầu trời bao la


Một ngọn gió có khi cũng hoảng sợ


Nhìn xung quanh, chỉ mình ta với ta



Tôi cố gắng để mình thêm cứng cỏi


Bầu trời kia, hay chiếc ghế trong nhà


Cũng chỉ là những khoảng không bao bọc


Khi quen rồi, lại mình ta với ta....