Chủ đề: Tình hình hiện nay? 2008
-
02-01-2009 10:56 PM #7261
Junior Member
- Ngày tham gia
- Apr 2007
- Bài viết
- 170
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi
Re: Tình hình hiện nay
[quote user="vanda2008"]
[quote user="Hoang.kc"]
Ngày đầu tiên bắt đầu thu Thuế Thu Nhập Chứng Khoán với giá trị giao dịch cả 02 sàn cực thấp HOSE 131 tỷ, HASTC 62,5 tỷ trong khi số công ty niêm yết thì ngày càng tăng lên ào ào mà giá trị giao dịch tỷ lệ nghịch, chờ thêm thời gian nữa để có thể nhận định rõ hơn. CK đóng băng.
[/quote]
Chúc mừng ngành thuế đạt được thắng lợi rực rỡ vĩ đại,,..vượt bậc ngay trong ngày đầu tiên thuế thu nhập ck được tận thu : 193 tỷ x 0,1%= 193 triệu, kiên quyết kg đểnhà đầu tư nào thoát hết.
Điều này góp phần cực kỳ to lớn vào việc bảo vệ toàn vẹn màu cờ sắc áo của chứng khoán vn từ năm trước đến năm nay.
Chúc mừng, chúc mừng.......................bà kook
[/quote]
Chúc mừng m.Kúk chuyên giakinh tế đại tài của Việt Nam tư vấn chính sách thuế thu nhập chứng khoán, thuế cổ tức.
193 triệu/ngày x 22ngày/th = 4,264 tỷ đồng/tháng.
4,264 tỷ đồng/tháng x 12 tháng = 50,952 tỷ đ/năm.
Thu thuế thu nhập chứng khoán được 51 tỷ/năm # 2,9 triệu USD/năm từ TTCK. potay.com
Bỏ con cá rô bắt con săn sắc. tính đại tài d9ại tài.
-
02-01-2009 11:06 PM #7262
Junior Member
- Ngày tham gia
- Aug 2008
- Bài viết
- 98
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi
Re: Tình hình hiện nay
_Các bac admin ơi,chủ đề này dài quá rồi.Làm một chủ đề "Tình hình hiện nay 2009" cho wanh tráng đi.Chứ e sợ nó dư âm của "Tình hình hiện nay 2008" lắm.Một năm đầy u ám với CK .Thanks [:O]
-
02-01-2009 11:46 PM #7263
Senior Member
- Ngày tham gia
- Aug 2008
- Bài viết
- 621
- Được cám ơn 4 lần trong 4 bài gởi
-
03-01-2009 12:29 PM #7264
Silver Member
- Ngày tham gia
- Sep 2008
- Bài viết
- 844
- Được cám ơn 57 lần trong 47 bài gởi
Re: Tình hình hiện nay? 2008
Lại nhớ về Hà Nội xưa...Tuổi thơ của tôi tràn ngập những ký ức với những ngày hè bắt ve ở vườn bãi sậy (địa điểm vốn là vườn cây nằm trước cổng chùa Một Cột bây giờ) và vườn Bách Thảo. Lũ trẻ chúng tôi những ngày hè đi bơi ở Hồ Tây, hoặc thỉnh thỏang được vào bơi và đánh bong bàn trong CLB Quân Đội, rồi đi đá bóng ở sân trường Chu Văn An. Hồi đó lũ nhóc chúng tôi hay trốn học ra bơi ở Nhà Bát Giác, cả lũ trần truồng để cặp sách lẫn lộn với quần áo và thi nhau bơi ra thật xa. Có lần đang bơi thì bọn con gái cùng lớp mách thầy giáo. Thầy giáo cử lớp trưởng ra gọi cả lũ về lớp. Nhiều thằng cuống cuồng mặc nhầm quần đùi của đứa khác, có đứa lên muộn không tài nào tìm thấy quần đùi, đành mặc quần dài không vào lớp. Buồn cười nhất là có lần đi bơi xong, quần đùi ướt hết mặc có mỗi quần dài, thế là ra sân bóng đá cứ thế tụtquần dài ra để ... đá bóng. Đến lúc cả lũ cười bò ra vì thấy mình khỏa thân, nó mới biết là mình đang cởi truồng.Có lần đi bắt ve buổi tối ở vườn Bãi Sậy, về đến cổng thì bị mấy thằng "quân khu" trấn lột mất ve mà không dám đòi, đành đi về. Lũ nhóc bọn tôi hồi đó thằng nào cũng đi bắt ve, đem về cho leo trên đình màn và sáng dậy thấy con ve đã lột xác xong. Lại còn mỗi đứa con trai bọn tôi đều ngâm một lọ kếp để dính ve, tức là lột lớp cao su non ở đế dép ngâm với dầu hỏa. rồi còn chơi bắn ống phốc, dùng hạt cơm nguội và làm ống phốc bằng tre để bắn nhau. Mùa hè là mùa nhiều trò chơi nhất, bịt mắt bắt dê, trốn tìm, chơi khăng, chơi đáo, bắn bi, đá bóng, chơi khăng... không thể kể hết!. Thôi thì không trò nào không chơi. Những trò chơi tuổi thơ đó bây giờ vẫn còn in đậm trong lý ức tuổi thơ của chúng tôi, làm thành những kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của thế hệ chúng tôi. Mỗi lần nhớ lại thật bồi hồi và xúc động. Bây giờ đây, mỗi khi đi qua Vườn Bách thảo, tôi vẫn còn nhớ như in từng cây trong đó, cây nào mình đã trèo, vẫn còn thuộc từng nhánh, từng cành của nó.Nhớ nhất là cảnhđi học sớm, hồiđó nhà tôiởđầu phốĐội Cấn,đi học sớm phảiđi qua vườnBách Thảo, khitrời còn tối mit, khỏang 5-6 giờ sáng. Tôiđi qua vườn Bách Thảo, gặp cả bầy bồ nông trênđảođangđi lang thang trênđường.Bách thảo lúc sáng sớm, khi trời còn tối mịt thật khó tả, rấtâm u như trong rừng sâu.Trong Vườn Bách Thảo sang sớm vang lên tiếng vượn hót, hổ gầm nghe rùng rợn.Học sinh chúng tôi hồi đó thật nghịch ngợm. Chúng tôi đứa nào cũng lượm một nắm hạt thối trong vườn Bách Thảo, có hôm đem thả hạt thối vào đống rác trong ở sân bong đá trường Chu Văn An rồi đốt làm thối um lên. Mùi thối của nó bay tận lên gác 2 gác 3, làm giáo viên và học sinh học ở mấy tầng đầu hồi nhốn nháo cả lên.Sau này lớn lên,đi học đi công tác xa nhà, xa quê hương. Có lần vào giữa đêm giao thừa, ở xứ lạnh ngòai trời đầy tuyết rơi, nơi chỉ có 1 người Việt Nam nữa ở cùng ký túc xá với tôi. Tự nhiên tôi bồi hồi nhớ lại Hà Nội với các ký ức tuổi thơ. Sự nhớ nhà, nhớ mái ấm gia đình đêm giao thừa chợt ập đến trong lòng chúng tôi, sao da diết và mạnh mẽ đến vậy.Chúng tôi không ai bảo ai, nằm quay mặt vào tường giấu cặp mắt đỏ hoe. Cảm xúc lúc đó thật kỳ lạ. Trong đầu tôi như một cuốn phim chiếu chậm, từng cảnh từng cảnh như ngay ở trước mắt. Lẫn lộn giữa hình ảnh quê hương với Hà Nội tràn ngập trong tâm tưởng của tôi, nhưng mạnh hơn chính là các ký ức tuổi thơ với các trò chơi trẻ con đó.Nhiều lúc thấy trẻ con bây giờ thật đáng thương. Chúng không được chơi các trò chơi hồn nhiên như chúng tôi đã có, mặc dù trẻ con bây giờ đứa nào cũng có máy tính, xe máy hiện đại. Được sống hồn nhiên và vận động thể chất trong một không gian thiên nhiên như của chúng tôi hồi đó mới thật đáng quý biết bao.
Ta đến trần gian là để thử
Thử tình thử bạn thử cuộc đời
Thử sướng thử giàu rồi thử nợ
Thử bạn tri âm được mấy người
-
05-01-2009 08:53 AM #7265
Junior Member
- Ngày tham gia
- Aug 2008
- Bài viết
- 70
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi
Re: CHÚC TẾT
'' Người Hà nội gốc (Tôi chỉ tính những
người sinh trước năm 1975 và con cháu của họ thôi nhé) chỉ có hơn 1
triệu người. Thế mà bây giờ có hơn 5 triệu, Ở đâu ra mà lắm thế?. Đúng
là phá là phải thôi.
Nhớ Hà nội xưa quá, Đường phố thanh bình,yên ả "
Bác nói những người thiếu văn hóa ở lễ hội hoa vừa rồi là hơn 4 triệu dân nhập cưà. Vậy Sài Gòn có dân nhập cư không mà họ vẫn văn minh vậy !!!
-
05-01-2009 10:46 AM #7266
Senior Member
- Ngày tham gia
- Aug 2007
- Bài viết
- 764
- Được cám ơn 68 lần trong 47 bài gởi
Re: CHÚC TẾT
Hội hoa xuân ở đường hoa Nguyễn Huệ năm rồi tái hiện cảnh Sài Gòn xưa, cũng bị dân Việt mình quậy phá ác lắm, chuyện này là do ý thức , mà ý thức bắt đầu từ nền tảng GD, nền tảng GD và ý thức công dân của người mình như thía là có vấn đề.
[quote user="mongngoc"]
'' Người Hà nội gốc (Tôi chỉ tính những
người sinh trước năm 1975 và con cháu của họ thôi nhé) chỉ có hơn 1
triệu người. Thế mà bây giờ có hơn 5 triệu, Ở đâu ra mà lắm thế?. Đúng
là phá là phải thôi.
Nhớ Hà nội xưa quá, Đường phố thanh bình,yên ả "
Bác nói những người thiếu văn hóa ở lễ hội hoa vừa rồi là hơn 4 triệu dân nhập cưà. Vậy Sài Gòn có dân nhập cư không mà họ vẫn văn minh vậy !!!
[/quote]
-
05-01-2009 11:18 AM #7267
Re: Tình hình hiện nay? 2008
[quote user="Khổng Minh_GCL"]Lại nhớ về Hà Nội xưa...Tuổi thơ của tôi tràn ngập những ký ức với những ngày hè bắt ve ở vườn bãi sậy (địa điểm vốn là vườn cây nằm trước cổng chùa Một Cột bây giờ) và vườn Bách Thảo. Lũ trẻ chúng tôi những ngày hè đi bơi ở Hồ Tây, hoặc thỉnh thỏang được vào bơi và đánh bong bàn trong CLB Quân Đội, rồi đi đá bóng ở sân trường Chu Văn An. Hồi đó lũ nhóc chúng tôi hay trốn học ra bơi ở Nhà Bát Giác, cả lũ trần truồng để cặp sách lẫn lộn với quần áo và thi nhau bơi ra thật xa. Có lần đang bơi thì bọn con gái cùng lớp mách thầy giáo. Thầy giáo cử lớp trưởng ra gọi cả lũ về lớp. Nhiều thằng cuống cuồng mặc nhầm quần đùi của đứa khác, có đứa lên muộn không tài nào tìm thấy quần đùi, đành mặc quần dài không vào lớp. Buồn cười nhất là có lần đi bơi xong, quần đùi ướt hết mặc có mỗi quần dài, thế là ra sân bóng đá cứ thế tụtquần dài ra để ... đá bóng. Đến lúc cả lũ cười bò ra vì thấy mình khỏa thân, nó mới biết là mình đang cởi truồng.Có lần đi bắt ve buổi tối ở vườn Bãi Sậy, về đến cổng thì bị mấy thằng "quân khu" trấn lột mất ve mà không dám đòi, đành đi về. Lũ nhóc bọn tôi hồi đó thằng nào cũng đi bắt ve, đem về cho leo trên đình màn và sáng dậy thấy con ve đã lột xác xong. Lại còn mỗi đứa con trai bọn tôi đều ngâm một lọ kếp để dính ve, tức là lột lớp cao su non ở đế dép ngâm với dầu hỏa. rồi còn chơi bắn ống phốc, dùng hạt cơm nguội và làm ống phốc bằng tre để bắn nhau. Mùa hè là mùa nhiều trò chơi nhất, bịt mắt bắt dê, trốn tìm, chơi khăng, chơi đáo, bắn bi, đá bóng, chơi khăng... không thể kể hết!. Thôi thì không trò nào không chơi. Những trò chơi tuổi thơ đó bây giờ vẫn còn in đậm trong lý ức tuổi thơ của chúng tôi, làm thành những kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của thế hệ chúng tôi. Mỗi lần nhớ lại thật bồi hồi và xúc động. Bây giờ đây, mỗi khi đi qua Vườn Bách thảo, tôi vẫn còn nhớ như in từng cây trong đó, cây nào mình đã trèo, vẫn còn thuộc từng nhánh, từng cành của nó.Nhớ nhất là cảnhđi học sớm, hồiđó nhà tôiởđầu phốĐội Cấn,đi học sớm phảiđi qua vườnBách Thảo, khitrời còn tối mit, khỏang 5-6 giờ sáng. Tôiđi qua vườn Bách Thảo, gặp cả bầy bồ nông trênđảođangđi lang thang trênđường.Bách thảo lúc sáng sớm, khi trời còn tối mịt thật khó tả, rấtâm u như trong rừng sâu.Trong Vườn Bách Thảo sang sớm vang lên tiếng vượn hót, hổ gầm nghe rùng rợn.Học sinh chúng tôi hồi đó thật nghịch ngợm. Chúng tôi đứa nào cũng lượm một nắm hạt thối trong vườn Bách Thảo, có hôm đem thả hạt thối vào đống rác trong ở sân bong đá trường Chu Văn An rồi đốt làm thối um lên. Mùi thối của nó bay tận lên gác 2 gác 3, làm giáo viên và học sinh học ở mấy tầng đầu hồi nhốn nháo cả lên.Sau này lớn lên,đi học đi công tác xa nhà, xa quê hương. Có lần vào giữa đêm giao thừa, ở xứ lạnh ngòai trời đầy tuyết rơi, nơi chỉ có 1 người Việt Nam nữa ở cùng ký túc xá với tôi. Tự nhiên tôi bồi hồi nhớ lại Hà Nội với các ký ức tuổi thơ. Sự nhớ nhà, nhớ mái ấm gia đình đêm giao thừa chợt ập đến trong lòng chúng tôi, sao da diết và mạnh mẽ đến vậy.Chúng tôi không ai bảo ai, nằm quay mặt vào tường giấu cặp mắt đỏ hoe. Cảm xúc lúc đó thật kỳ lạ. Trong đầu tôi như một cuốn phim chiếu chậm, từng cảnh từng cảnh như ngay ở trước mắt. Lẫn lộn giữa hình ảnh quê hương với Hà Nội tràn ngập trong tâm tưởng của tôi, nhưng mạnh hơn chính là các ký ức tuổi thơ với các trò chơi trẻ con đó.Nhiều lúc thấy trẻ con bây giờ thật đáng thương. Chúng không được chơi các trò chơi hồn nhiên như chúng tôi đã có, mặc dù trẻ con bây giờ đứa nào cũng có máy tính, xe máy hiện đại. Được sống hồn nhiên và vận động thể chất trong một không gian thiên nhiên như của chúng tôi hồi đó mới thật đáng quý biết bao.[/quote]
11.17 05.01.2009
Thế mới hay... bản tính con người...
Đằng sau cái bất mãn cương cường kia là một thằng bé yếu mềm...
-
05-01-2009 04:30 PM #7268
Member
- Ngày tham gia
- Sep 2008
- Bài viết
- 205
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi
Re: Tình hình hiện nay? 2008
[quote user="ANHRECOC"]
[quote user="Khổng Minh_GCL"]Lại nhớ về Hà Nội xưa...Tuổi thơ của tôi tràn ngập những ký ức với những ngày hè bắt ve ở vườn bãi sậy (địa điểm vốn là vườn cây nằm trước cổng chùa Một Cột bây giờ) và vườn Bách Thảo. Lũ trẻ chúng tôi những ngày hè đi bơi ở Hồ Tây, hoặc thỉnh thỏang được vào bơi và đánh bong bàn trong CLB Quân Đội, rồi đi đá bóng ở sân trường Chu Văn An. Hồi đó lũ nhóc chúng tôi hay trốn học ra bơi ở Nhà Bát Giác, cả lũ trần truồng để cặp sách lẫn lộn với quần áo và thi nhau bơi ra thật xa. Có lần đang bơi thì bọn con gái cùng lớp mách thầy giáo. Thầy giáo cử lớp trưởng ra gọi cả lũ về lớp. Nhiều thằng cuống cuồng mặc nhầm quần đùi của đứa khác, có đứa lên muộn không tài nào tìm thấy quần đùi, đành mặc quần dài không vào lớp. Buồn cười nhất là có lần đi bơi xong, quần đùi ướt hết mặc có mỗi quần dài, thế là ra sân bóng đá cứ thế tụtquần dài ra để ... đá bóng. Đến lúc cả lũ cười bò ra vì thấy mình khỏa thân, nó mới biết là mình đang cởi truồng.Có lần đi bắt ve buổi tối ở vườn Bãi Sậy, về đến cổng thì bị mấy thằng "quân khu" trấn lột mất ve mà không dám đòi, đành đi về. Lũ nhóc bọn tôi hồi đó thằng nào cũng đi bắt ve, đem về cho leo trên đình màn và sáng dậy thấy con ve đã lột xác xong. Lại còn mỗi đứa con trai bọn tôi đều ngâm một lọ kếp để dính ve, tức là lột lớp cao su non ở đế dép ngâm với dầu hỏa. rồi còn chơi bắn ống phốc, dùng hạt cơm nguội và làm ống phốc bằng tre để bắn nhau. Mùa hè là mùa nhiều trò chơi nhất, bịt mắt bắt dê, trốn tìm, chơi khăng, chơi đáo, bắn bi, đá bóng, chơi khăng... không thể kể hết!. Thôi thì không trò nào không chơi. Những trò chơi tuổi thơ đó bây giờ vẫn còn in đậm trong lý ức tuổi thơ của chúng tôi, làm thành những kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của thế hệ chúng tôi. Mỗi lần nhớ lại thật bồi hồi và xúc động. Bây giờ đây, mỗi khi đi qua Vườn Bách thảo, tôi vẫn còn nhớ như in từng cây trong đó, cây nào mình đã trèo, vẫn còn thuộc từng nhánh, từng cành của nó.Nhớ nhất là cảnhđi học sớm, hồiđó nhà tôiởđầu phốĐội Cấn,đi học sớm phảiđi qua vườnBách Thảo, khitrời còn tối mit, khỏang 5-6 giờ sáng. Tôiđi qua vườn Bách Thảo, gặp cả bầy bồ nông trênđảođangđi lang thang trênđường.Bách thảo lúc sáng sớm, khi trời còn tối mịt thật khó tả, rấtâm u như trong rừng sâu.Trong Vườn Bách Thảo sang sớm vang lên tiếng vượn hót, hổ gầm nghe rùng rợn.Học sinh chúng tôi hồi đó thật nghịch ngợm. Chúng tôi đứa nào cũng lượm một nắm hạt thối trong vườn Bách Thảo, có hôm đem thả hạt thối vào đống rác trong ở sân bong đá trường Chu Văn An rồi đốt làm thối um lên. Mùi thối của nó bay tận lên gác 2 gác 3, làm giáo viên và học sinh học ở mấy tầng đầu hồi nhốn nháo cả lên.Sau này lớn lên,đi học đi công tác xa nhà, xa quê hương. Có lần vào giữa đêm giao thừa, ở xứ lạnh ngòai trời đầy tuyết rơi, nơi chỉ có 1 người Việt Nam nữa ở cùng ký túc xá với tôi. Tự nhiên tôi bồi hồi nhớ lại Hà Nội với các ký ức tuổi thơ. Sự nhớ nhà, nhớ mái ấm gia đình đêm giao thừa chợt ập đến trong lòng chúng tôi, sao da diết và mạnh mẽ đến vậy.Chúng tôi không ai bảo ai, nằm quay mặt vào tường giấu cặp mắt đỏ hoe. Cảm xúc lúc đó thật kỳ lạ. Trong đầu tôi như một cuốn phim chiếu chậm, từng cảnh từng cảnh như ngay ở trước mắt. Lẫn lộn giữa hình ảnh quê hương với Hà Nội tràn ngập trong tâm tưởng của tôi, nhưng mạnh hơn chính là các ký ức tuổi thơ với các trò chơi trẻ con đó.Nhiều lúc thấy trẻ con bây giờ thật đáng thương. Chúng không được chơi các trò chơi hồn nhiên như chúng tôi đã có, mặc dù trẻ con bây giờ đứa nào cũng có máy tính, xe máy hiện đại. Được sống hồn nhiên và vận động thể chất trong một không gian thiên nhiên như của chúng tôi hồi đó mới thật đáng quý biết bao.[/quote]
11.17 05.01.2009
Thế mới hay... bản tính con người...
Đằng sau cái bất mãn cương cường kia là một thằng bé yếu mềm...[/quote]Các Bác ơi cho qua cái vụ Hà Nội Hoa đi,trở về với CHỨNG đi,có tin tức gì hay-nóng hổi post lên cho ACE cùng tham khảo đê...
-
05-01-2009 04:45 PM #7269
Re: Tình hình hiện nay? 2008
[quote user="futures"]
[quote user="ANHRECOC"]
[quote user="Khổng Minh_GCL"]Lại nhớ về Hà Nội xưa...Tuổi thơ của tôi tràn ngập những ký ức với những ngày hè bắt ve ở vườn bãi sậy (địa điểm vốn là vườn cây nằm trước cổng chùa Một Cột bây giờ) và vườn Bách Thảo. Lũ trẻ chúng tôi những ngày hè đi bơi ở Hồ Tây, hoặc thỉnh thỏang được vào bơi và đánh bong bàn trong CLB Quân Đội, rồi đi đá bóng ở sân trường Chu Văn An. Hồi đó lũ nhóc chúng tôi hay trốn học ra bơi ở Nhà Bát Giác, cả lũ trần truồng để cặp sách lẫn lộn với quần áo và thi nhau bơi ra thật xa. Có lần đang bơi thì bọn con gái cùng lớp mách thầy giáo. Thầy giáo cử lớp trưởng ra gọi cả lũ về lớp. Nhiều thằng cuống cuồng mặc nhầm quần đùi của đứa khác, có đứa lên muộn không tài nào tìm thấy quần đùi, đành mặc quần dài không vào lớp. Buồn cười nhất là có lần đi bơi xong, quần đùi ướt hết mặc có mỗi quần dài, thế là ra sân bóng đá cứ thế tụtquần dài ra để ... đá bóng. Đến lúc cả lũ cười bò ra vì thấy mình khỏa thân, nó mới biết là mình đang cởi truồng.Có lần đi bắt ve buổi tối ở vườn Bãi Sậy, về đến cổng thì bị mấy thằng "quân khu" trấn lột mất ve mà không dám đòi, đành đi về. Lũ nhóc bọn tôi hồi đó thằng nào cũng đi bắt ve, đem về cho leo trên đình màn và sáng dậy thấy con ve đã lột xác xong. Lại còn mỗi đứa con trai bọn tôi đều ngâm một lọ kếp để dính ve, tức là lột lớp cao su non ở đế dép ngâm với dầu hỏa. rồi còn chơi bắn ống phốc, dùng hạt cơm nguội và làm ống phốc bằng tre để bắn nhau. Mùa hè là mùa nhiều trò chơi nhất, bịt mắt bắt dê, trốn tìm, chơi khăng, chơi đáo, bắn bi, đá bóng, chơi khăng... không thể kể hết!. Thôi thì không trò nào không chơi. Những trò chơi tuổi thơ đó bây giờ vẫn còn in đậm trong lý ức tuổi thơ của chúng tôi, làm thành những kỷ niệm đẹp nhất trong cuộc đời học sinh của thế hệ chúng tôi. Mỗi lần nhớ lại thật bồi hồi và xúc động. Bây giờ đây, mỗi khi đi qua Vườn Bách thảo, tôi vẫn còn nhớ như in từng cây trong đó, cây nào mình đã trèo, vẫn còn thuộc từng nhánh, từng cành của nó.Nhớ nhất là cảnhđi học sớm, hồiđó nhà tôiởđầu phốĐội Cấn,đi học sớm phảiđi qua vườnBách Thảo, khitrời còn tối mit, khỏang 5-6 giờ sáng. Tôiđi qua vườn Bách Thảo, gặp cả bầy bồ nông trênđảođangđi lang thang trênđường.Bách thảo lúc sáng sớm, khi trời còn tối mịt thật khó tả, rấtâm u như trong rừng sâu.Trong Vườn Bách Thảo sang sớm vang lên tiếng vượn hót, hổ gầm nghe rùng rợn.Học sinh chúng tôi hồi đó thật nghịch ngợm. Chúng tôi đứa nào cũng lượm một nắm hạt thối trong vườn Bách Thảo, có hôm đem thả hạt thối vào đống rác trong ở sân bong đá trường Chu Văn An rồi đốt làm thối um lên. Mùi thối của nó bay tận lên gác 2 gác 3, làm giáo viên và học sinh học ở mấy tầng đầu hồi nhốn nháo cả lên.Sau này lớn lên,đi học đi công tác xa nhà, xa quê hương. Có lần vào giữa đêm giao thừa, ở xứ lạnh ngòai trời đầy tuyết rơi, nơi chỉ có 1 người Việt Nam nữa ở cùng ký túc xá với tôi. Tự nhiên tôi bồi hồi nhớ lại Hà Nội với các ký ức tuổi thơ. Sự nhớ nhà, nhớ mái ấm gia đình đêm giao thừa chợt ập đến trong lòng chúng tôi, sao da diết và mạnh mẽ đến vậy.Chúng tôi không ai bảo ai, nằm quay mặt vào tường giấu cặp mắt đỏ hoe. Cảm xúc lúc đó thật kỳ lạ. Trong đầu tôi như một cuốn phim chiếu chậm, từng cảnh từng cảnh như ngay ở trước mắt. Lẫn lộn giữa hình ảnh quê hương với Hà Nội tràn ngập trong tâm tưởng của tôi, nhưng mạnh hơn chính là các ký ức tuổi thơ với các trò chơi trẻ con đó.Nhiều lúc thấy trẻ con bây giờ thật đáng thương. Chúng không được chơi các trò chơi hồn nhiên như chúng tôi đã có, mặc dù trẻ con bây giờ đứa nào cũng có máy tính, xe máy hiện đại. Được sống hồn nhiên và vận động thể chất trong một không gian thiên nhiên như của chúng tôi hồi đó mới thật đáng quý biết bao.[/quote]
11.17 05.01.2009
Thế mới hay... bản tính con người...
Đằng sau cái bất mãn cương cường kia là một thằng bé yếu mềm...
[/quote]Các Bác ơi cho qua cái vụ Hà Nội Hoa đi,trở về với CHỨNG đi,có tin tức gì hay-nóng hổi post lên cho ACE cùng tham khảo đê...[/quote]
16.47 05.01.2009
Ơ hơ, mời cụ sang bên Tình hình hiện nay PHIÊN BẢN 2009 đi.
Bên này thì ngày nào chưa khóa thì còn để anh em ... tản mạn....
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
TTCK tuần từ 23/6/2008-27/6/2008: Kịch bản cuối tháng 4 có lặp lại
By xlanh11 in forum CLB Chứng khoánTrả lời: 9Bài viết cuối: 10-07-2008, 09:38 PM -
Tình hình hiện nay? (Đến 04/07/2008)
By nhadautuso1 in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 14037Bài viết cuối: 06-07-2008, 11:40 AM -
Tình hình hiện nay? (Đến 26/03/2008)
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 21726Bài viết cuối: 26-03-2008, 12:18 PM -
Nên có lựa chọn cho hiện hay không cho hiện email address
By in forum Thông báo - Góp ýTrả lời: 0Bài viết cuối: 01-01-1970, 07:00 AM



Bookmarks