Trong tuần qua, giá dầu WTI kỳ hạn bật nhẹ lên quanh 60,8 USD/thùng nhưng vẫn lình xình ở vùng đáy bốn tháng, hướng tới tuần giảm sâu nhất kể từ tháng 6. Đây không chỉ là sự dao động kỹ thuật mà phản ánh nhiều lực cản cơ bản từ cung – cầu và rủi ro kinh tế vĩ mô.

Nguyên nhân chính đến từ phía cung: OPEC+ đang phát tín hiệu có thể mạnh tay nâng sản lượng thêm 500.000 thùng/ngày trong tháng 11, gấp ba lần tốc độ tăng của tháng 10. Động thái này, đặc biệt từ Saudi Arabia, cho thấy ưu tiên giành lại thị phần hơn là duy trì giá. Cùng lúc, dữ liệu EIA báo cáo tồn kho dầu, xăng và sản phẩm chưng cất của Mỹ đồng loạt tăng – minh chứng cho nhu cầu suy yếu và hoạt động lọc dầu chậm lại. Bức tranh càng u ám hơn khi xuất khẩu dầu của người Kurd từ Iraq được nối lại, làm tăng thêm nguồn cung trên thị trường.

Ở chiều cầu, yếu tố rủi ro vĩ mô đang rình rập: Nguy cơ chính phủ Mỹ đóng cửa không chỉ ảnh hưởng đến niềm tin kinh doanh mà còn có thể kìm hãm tiêu thụ năng lượng trong ngắn hạn. Ngoài ra, cam kết mới từ G7 trong việc siết chặt các kênh mua dầu Nga càng làm gia tăng sự phân hóa dòng chảy thương mại, tạo biến động khó lường.

Xu hướng sắp tới: Thị trường dầu đang bước vào giai đoạn “dễ dư cung nhưng cầu khó đột phá”. Trong ngắn hạn, giá có khả năng tiếp tục dao động trong vùng thấp nếu OPEC+ thực sự mở van mạnh hơn và nhu cầu chưa phục hồi rõ rệt. Tuy nhiên, mức giá quanh 55 USD/thùng có thể trở thành ngưỡng hỗ trợ kỹ thuật, khi nhà đầu tư bắt đầu cân nhắc lại rủi ro địa chính trị và khả năng cắt giảm tự nguyện của một số thành viên OPEC nếu giá giảm quá sâu.