Cách dạy con viết văn.
Khi còn nhỏ, mỗi khi đọc xong 1 cuốn sách mỏng, đặt vài câu hỏi tập cho con trả lời. Ban đầu là những câu hỏi dựa vào những dữ kiện trong sách, chẳng hạn như con mèo của ai nuôi? Tại sao nó bị thế này, bị thế kia? Sau đó là đặt những câu hỏi bắt nó động não để kích thích suy nghĩ của nó. Ví dụ như tại sao phải nuôi con mèo? Tại sao phải thương con mèo? Nếu cho con nuôi con mèo đó, con sẽ làm gì?.... Đó là lúc nó còn nhỏ và đọc truyện hình... Qua hết giai đoạn truyện hình rồi thì ta nên kể 1 câu chuyện thương tâm hoặc vui nhộn rồi bắt nó viết lại. Còn nhớ hồi đó, với đứa con lớn, mình kể chuyện "cô bé bán diêm" cho nó nghe rồi bắt nó viết lại. Nó viết cả ngày được đúng 1 trang... Rồi lại kể chuyện "ông lão đánh cá và con cá vàng"... Thế rồi khi lên lớp 2, con mình viết văn nhanh và nhiều hơn bạn bè cùng lứa. Bài của nó và nó được chụp hình với Thầy hiệu trưởng, được dán lên trên bảng của trường... Và từ đó, nó biết viết truyện, tự nghĩ ra đủ thứ, viết truyện, viết nhạc từ khi còn rất nhỏ.

Đứa thứ 2 vì mình thả lỏng nó nên đến giờ này viết cũng còn dở. Nhưng bắt đầu từ tuần trước, mình lại áp dụng biện pháp bắt nó viết thiệt nhiều. Vì nó lớn rồi nên khi mình bắt đầu kể chuyện, cũng lại "cô bé bán diêm", nó bảo, khỏi cần kể mẹ ơi, con biết rồi. Mình lại bảo, nếu con biết rồi thì con viết lại làm sao để mẹ đọc mẹ khóc thì mới giỏi. Nó lý sự, nó không thích viết chuyện buồn, hãy để nó viết chuyện vui. Thế là nó ngồi 2 tiếng, viết một lèo 4 trang. Hihihi....dở nhưng mà kệ, mới bắt đầu là thế rồi từ từ nó sẽ khá hơn. Phải cho nó viết thiệt nhiều, đó là thói quen để sau này nó không ngại viết, không ngại suy nghĩ. Vào thời điểm mới bắt đầu, chỉ khuyến khích nó viết, khen ngợi cho nó ham, từ từ chỉnh sửa ý tứ và văn phong sau. Chừng vài tháng là nó sẽ viết hoàn hảo, mà lại viết nhiều hơn bình thường. Cứ suy từ bản thân ta mà ra, nếu không bắt đầu viết vài ba dòng nhận xét khi đọc 1 cái gì đó rồi từ từ viết ra nhiều hơn những suy nghĩ thì đến bao giờ ta mới có thể viết hay như 1 nhà văn?

Mình để ý là cô giáo Việt Nam hay bắt viết về 1 đề tài nào đó, thật là cứng ngắc, rồi bắt học trò phải viết theo mẫu... Riết rồi văn phong của học trò chỉ cần thả vào cái khuôn đúc của cô giáo rồi đem ra, giống nhau đến lạ. Chằng hạn như thay vì ra đề "nhà em có nuôi 1 con mèo, hãy tả nó". Mèng ui, dễ ẹt, lại lông vàng hoặc Tam thể hoặc Mun, mắt xanh 4 chân... Thế nhưng, cô giáo có thể ra 1 đề bài khác hơn rằng, giả sử con mèo của em ra đường và bị tai nạn thì nó sẽ làm sao, em sẽ làm gì để giúp nó? Thôi thì tha hồ cho tụi nó tả hươu tả vượn, thêm vào tình tiết... Nhưng, đặc biệt là tính nhân văn, khêu gợi ở nó lòng yêu động vật, thiên nhiên, biết bảo vệ những kẻ yếu thế; những kẻ mà không thể tự bảo vệ được mình hơn. Học văn để làm gì? Để từ đó ta có cái nhìn đẹp hơn, rộng hơn về thế giới quan, nhân sinh quan, ngay từ những ngày còn nhỏ. Để rồi cái hay, cái đẹp đó sẽ đi sâu vào tiềm thức. Con nít sống ở nước ngoài, đa phần là hiền, thật thà, và kỷ luật tự giác hơn là con nít Việt nam, bảo đảm thế luôn. Chỉ bởi vì nó không bị đúc ra từ những khuôn đúc, những "định hướng", mà người đưa ra những định hướng có khi không hiểu mình muốn làm gì thì làm sao người khác có thể làm đúng và hay cho được? Làm sao có sự sáng tạo cho được? Tóm lại, mọi sự "định hướng" là kiềm hãm, là đi ngược lại văn minh của loài người.