Hội quán
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Kết quả 1 đến 20 của 1471

    Chủ đề: Hội quán

    Hybrid View

    1. #1
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      101
      Được cám ơn 730 lần trong 255 bài gởi

      Mặc định


      Gieo gió ắt gặt bão - Bài học cho những ai ham của lạ

      Năm nay tôi đã 75 tuổi và tôi xin kể câu chuyện của mình về thói trăng hoa, tham phú phụ bần của mình, như một chia sẻ bài học cho các bạn đàn ông trẻ tuổi.

      Năm 1977, tôi đạp xích lô, vợ tôi đi buôn đường dài. Con trai tôi được 12 tuổi và con gái được 8 tuổi. Sáng tôi dậy nấu cơm, kho cá cho các con tôi đi học rồi tôi dẫn xe ra ngoài kiếm tiền. Vợ tôi buôn chuyến năm bữa, nửa tháng mới về.

      Trong xóm tôi có một phụ nữ tên T, chồng ở Mỹ mỗi tháng gởi tiền về để cô sống khá xa hoa so với thời kinh tế bao cấp thưở đó. Cô thường sang nhờ tôi sửa điện, thông cống, gắn bóng đèn…Cô cũng có hai đứa con xấp xỉ tuổi hai con tôi.

      Rồi tôi qua lại với cô. Vợ tôi nổi ghen. Trong xóm luôn có những cuộc khẩu chiến không khoan nhượng. Tôi đứng giữa chỉ mong vợ mình một sự thông cảm. Vợ tôi không đi buôn nữa mà đổi nghề mua bán ve chai để ở nhà lo cho con và…giữ chồng. Tôi chợt tiếc khoảng thời gia sống bên T, được chìu chuộng, được ăn uống phủ phê nhờ những đồng đô la chồng cô gởi về. Và một ngày năm 1980, T bán nhà sang quận khác, tôi cũng theo T.

      T mua nhà ở Thủ Đức, mở một tiệm tạp hóa. Tôi có nhiệm vụ vận chuyển hàng cho T từ gạo thóc mắm muối đến dầu hôi. Tôi cố chăm sóc hai đứa con T thật tốt nhưng đổi lại chúng khinh thường tôi ra mặt và chúng luôn hướng về người cha của chúng bên bờ đại dương. Sống cùng T cũng cực nhọc nhưng thôi đã phóng lao rồi phải trót theo lao. Tôi không thể tưởng T đã làm hồ sơ đoàn tụ cùng chồng ở Mỹ.

      Năm 1994, T và hai con sang Mỹ định cư theo bảo lãnh của chồng. Ngày T cùng hai con lấy vé máy bay cũng là lúc người ta đến chồng tiền để nhận nhà. T thuê sẵn một căn phòng trọ để chờ ngày đi. Cô chia tôi hai cây vàng bảo tôi hãy làm vốn nuôi thân hoặc trở về với vợ. Tôi đã gục ngã khi cô đành lòng lên máy bay cùng hai con ra đi. Số tiền viện phí ngốn hết của tôi gần một cây vàng. Tôi phải sống thôi. Tôi đành ra đầu hẻm làm nghề bơm vá xe đạp. Tôi không còn mặt mũi quay về với vợ cũ.

      Một hôm quá cô đơn, tôi trở về xóm cũ thì được biết hai con tôi đã thành đạt, vợ tôi đã qua đời vài tháng trước. Các con tôi chắc chắn không thèm nhìn tôi. Những người lớn tuổi trong xóm hỏi thăm, tôi cố giữ sĩ diện nói rằng tôi và gia đình T vẫn sống tốt. Chợt chị H cùng xóm xì một tiếng: “Thôi ông ơi, giờ này ông như giẻ rách mà còn giấu được ai. Cô T qua Mỹ nhiều năm rồi. Trước khi đi nó có ghé tụi tui từ giã. Nó nói nó cũng hối hận vì phá gia đình ông nhưng nó không làm khác được vì lúc đó nó cần người đàn ông đỡ đần gia đình”.


      Photo: Trần Triều

      Như gáo nước tạt vào mặt, tôi chỉ nhìn vào căn nhà cũ mà giờ thuộc về đứa con gái. Anh nó đã ra riêng với một cơ ngơi ở Bình Tân. Căn nhà đã được xây lên ba tấm khang trang. Theo hàng xóm con gái tôi có chồng và có hai con gái. Được mọi người khuyến khích, tôi gọi chuông. Con gái tôi bước ra nhưng nó lạnh lùng: “Ông trở về với gia đình hay ông không còn chỗ nương tựa mà quay về sống bám tui? Hai đứa con với bà vợ giàu của ông đâu rồi?”.

      Nói xong nó đóng sầm cửa lại. Nhiều người an ủi bảo tôi đừng buồn vì chẳng qua tôi đã xa chúng khi chúng còn quá nhỏ và xa quá lâu. Lời an ủi chẳng khác muối xát vào vết thương. Trước khi quay trở về, tôi nghe sau lưng lời một người bạn cùng xóm: “Bỏ vợ con, bây giờ vợ chết rồi còn lâu tụi con mới nhìn…Rõ khổ thân già!”

      Giờ tôi sống cô đơn trong căn phòng trọ chỉ bốn mét vuông, kiếm được ngày nào hay ngày ấy…Và có người giới thiệu tôi đến nhà mở dành cho người già không nơi nương tựa ở quận 8…Ôi cây đắng làm sao!

      PHÚC TẤN
      Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

    2. #2
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      101
      Được cám ơn 730 lần trong 255 bài gởi

      Mặc định

      Đọc 'Bí quyết giữ chồng' cười không nhặt được mồm =)))


      Hình như dạo này chồng không còn yêu tôi như hồi mới cưới nữa. Anh ấy hay về muộn, ít mua hoa, ít mua quà, đêm ngủ cũng ít khi quay sang ôm và hôn lên má vợ dịu dàng. Tại anh chán tôi? Hay tại những lo lắng của cuộc sống thường ngày khiến anh trở nên như vậy? Tôi cũng không biết nữa, và tôi đem những băn khoăn của mình tâm sự với chị hàng xóm, chị ấy nghe xong thì tủm tỉm cười, giọng đầy từng trải:

      - Chồng chị cũng vậy đấy! Nhưng là trước đây thôi, chứ giờ thì lại ngon rồi! Mình là đàn bà, phải biết giữ chồng, phải biết cách làm cho chồng yêu mình chứ! Nếu mình không làm được việc đó thì sẽ có đứa khác nó làm đấy!

      - Nói vậy tức là chị có bí quyết hả? Chỉ cho em với!

      Chị hàng xóm không nói gì, chỉ lật đật mở cánh tủ, lấy ra một tờ báo, loạt soạt lật trang…

      - Bí quyết đây! Em hãy làm theo hướng dẫn trong bài viết này. Đây là 4 cách giúp hâm nóng tình cảm vợ chồng. Chị đã thử và thành công.

      Tôi cảm ơn rối rít rồi vồ lấy tờ báo đọc nghiến ngấu. Đúng là thứ tôi đang cần tìm thật rồi, phải áp dụng ngay thôi. Xem nào, cách thứ nhất: “Thay vì nấu cơm cho chồng như mọi ngày, hãy tạo sự bất ngờ bằng cách rủ chồng đi ăn nhà hàng. Điều đó sẽ khiến chồng bạn có cảm giác như được trở về cái thời hai người mới hẹn hò, tán tỉnh. Và chắc chắn anh ấy sẽ thích mê bởi cái cảm giác tuyệt vời ấy”.

      Vậy là tôi dẹp hết mấy việc chợ búa, bếp núc sang một bên, hì hục lục tủ quần áo, chọn một chiếc váy trắng tinh khôi, rồi ngồi vào bàn trang điểm kẻ mắt, tô môi, hồi hộp mong chờ.

      Nghe tiếng lạch cạch mở khóa, biết là chồng về, tôi chạy vụt ra cửa đợi sẵn. Chồng vừa đẩy cửa, thò mặt vào thì đã thấy tôi, trong chiếc váy tinh khôi, đứng dang rộng hai cánh tay, lộng lẫy, yêu kiều. Nhìn tôi lúc ấy giống hệt như nàng Rose khi đứng trên mũi tàu Titanic. Còn mặt chồng tôi thì hốt hoảng, sợ hãi, như mặt của cậu Vàng trong truyện Lão Hạc lúc bị bọn mua *** siết cái thòng lọng vào cổ và lôi đi.

      - Cái quái gì thế này? Hết cả hồn! Rảnh sao không dọn cơm ra sẵn đi, còn bày trò dọa ma?!

      - Hôm nay em không nấu cơm, mình đi ăn tiệm nhé?

      - Tiền đâu? Tiền đâu mà đi ăn tiệm? Tiền nhà tháng này còn chưa đóng. Cuối tuần về quê bốc mộ rồi xây mộ mới cho ông nội cũng phải góp vài trăm, chưa biết xoay đâu ra đây này. Chưa nấu cơm mà còn đứng đấy à? Ra đầu ngõ mua mấy gói mì tôm về ăn tạm đi, định để chồng chết đói sao? Mà khoan, thay cái váy ra đã, mặc cái đó, người ta tưởng con điên, không ai bán cho đâu!

      Vậy là cách 1 đã thất bại rồi. Nhưng không sao, vẫn còn 3 cách nữa cơ mà. Để xem, cách 2 là gì nào: “Theo thời gian, chuyện chăn gối sẽ trở nên nhạt dần, thay vì tắt đèn và hì hụi làm trong bóng đêm, sao bạn không thử cùng chồng làm chuyện đó dưới ánh nến lung linh nhỉ? Sẽ rất tuyệt đấy! Chắc chắn vợ chồng bạn sẽ có những phút giây thăng hoa tột đỉnh”.

      Cách này đúng là tiện hơn. Nến thì hôm rằm tháng bảy cúng cô hồn vẫn còn thừa cả chục cây, khỏi phải mua, khỏi tốn tiền, và vì thế, chồng tôi hẳn sẽ chẳng có lí do mà cằn nhằn.

      Vì còn giận chuyện lúc tối, nên khi đi ngủ, chồng không thèm ôm tôi mà nằm úp mặt vào tường, quay lưng lại phía tôi. Nhưng có lẽ tại ăn mì tôm nóng ruột, nên anh ấy cứ trằn trọc, trở mình liên tục. Tôi thì đang rất sốt ruột muốn tiến hành cách thứ 2, nên từ từ xích gần lại, nhẹ nhàng vòng tay ôm qua ngực chồng, đầu rúc vào nách chồng nũng nịu làm lành:

      - Sao lúc tối anh mắng em ghê thế? Em chỉ muốn thay đổi tí cho nó có không khí thôi mà!

      - Anh biết là em muốn thay đổi không khí, nhưng đợt này nhà mình đang bí! Thôi, đợi khi nào có tiền, anh đưa em đi ăn tiệm, nhé? – Chồng vuốt tóc tôi, giọng dịu dàng.

      - Ừ! Ăn tiệm thì để sau cũng được, nhưng bây giờ, anh phải đền cho em!

      - Đền gì?

      - Không nói! Hì hì!

      Tôi cười rồi luồn tay vào áo chồng mơn mê, khua khoắng. Chồng tôi có thể *** ngơ trong làm ăn, ngờ nghệch trong giao tiếp, thế nhưng cái khoản này thì chồng tôi nhanh lắm. Lập tức anh vòng tay ôm ghì lấy tôi, quăng ngửa tôi xuống, rồi hăm hở leo lên. Tôi, dẫu mắt đã nhắm nghiền, người đã rạo rực, râm ran, nhưng vẫn gắng hết sức đẩy mạnh chồng ra, lồm cồm bò khỏi giường…

      - Sao thế em? – Giọng chồng tôi ngỡ ngàng.

      - Đợi tí! Em thắp nến!

      Tôi mở ngăn kéo, lấy ra cái túi nến. Thế nhưng cái bật lửa thì tìm mãi không thấy đâu.

      - Hồi nãy anh lấy bật lửa ở đây hút thuốc hả? Sao không để lại chỗ cũ?

      - Hết ga, anh vứt vào thùng rác rồi!

      - Bực thật! Đợi tí, em sang nhà hàng xóm mượn.

      Sau một hồi kì kịch, cuối cùng tôi cũng đã thắp nến xong. Nhìn những ngọn nến xếp thành hình trái tim đang phập phồng tỏa thứ ánh sáng dìu dịu, lung linh, tôi thấy hân hoan vô cùng. Rồi tôi nhảy tót lên giường, lả lơi hôn đánh chụt vào má chồng. Thế nhưng, chồng tôi chả ý kiến gì, vẫn nằm quay lưng ra, úp mặt vào tường…

      - Này! Ngủ đấy à? Dậy đi! Em thắp nến xong rồi!

      Mặc cho tôi lay gọi, chồng vẫn ngáy o o, ngủ khò khò như một con bò. Vậy là cách hai lại không thành công.

      Sáng hôm sau, trong lúc chồng đang đánh răng rửa mặt, tôi lại lôi tờ báo đó ra và nghiên cứu cách thứ 3. Cách thứ 3 dạy rằng: “Đôi khi, những bất ngờ nho nhỏ lại khiến chồng bạn phải lâng lâng, mỉm cười, đê mê, âm ỉ. Hãy vòng tay bất ngờ ôm chồng từ sau lưng lúc chồng đang đánh răng, hoặc hôn một cái vu vơ lên má chồng khi chồng đang sửa ống nước, chỉ cần thế thôi, anh ấy sẽ ngây ngất cả ngày”.

      Hay! Cách này đơn giản mà hiệu quả lại cao. Cũng vừa đúng lúc chồng đang đánh răng, phải tiến hành ngay mới được. Vậy là tôi đẩy cửa nhà tắm, nhè nhẹ bước vào. Chồng tôi đã đánh răng xong rồi, đang ngồi ị trên bồn cầu. Không sao, vẫn tiến hành được, vì cái quan trọng là yếu tố bất ngờ thôi, chứ còn đánh răng hay ngồi ị cũng có khác gì nhau đâu. Tôi giả bộ đi vòng ra phía sau bồn cầu, cầm cái cây bàn chải cọ đi cọ lại, vờ như đang vệ sinh cái bệ xí, rồi bất ngờ tôi ôm choàng lấy vai chồng, thơm lên má chồng một cái thật tình tứ. Tưởng là thơm xong, chồng sẽ mỉm cười, ôm tôi vào lòng, ngập tràn hạnh phúc, nhưng không, mặt chồng tôi nhăn mặt lại với vẻ rất khó chịu và đau đớn. Bực mình và thất vọng quá, tôi gào lên giận dỗi:

      - Anh vừa phải thôi chứ! Được vợ hôn mà cái mặt anh nhăn lại như bị *** dại cắn thế à?

      - Không phải thế! Anh đang bị táo bón. Có mỗi cái cục thập thò mà rặn suốt nãy đến giờ nó không chịu ra. Rát quá!

      Cách thứ 3 cũng lại thất bại. Tôi bắt đầu thấy không tin vào mấy cái bí quyết này rồi. Nhưng thôi, còn cách cuối cùng, áp dụng nốt xem sao. Biết đâu cách 4 này lại thành công rực rỡ? Và tôi lại với lấy tờ báo, đăm chiêu nghiên cứu. Cách 4 viết rằng: “Bạn đừng nghĩ đã là vợ chồng rồi thì không cần phải nói với nhau những lời ngọt ngào, tình cảm. Càng là vợ chồng thì lại càng cần những lời âu yếm đó. Hãy nhắn cho chồng một tin nhắn thật lãng mạn, chan chứa yêu thương, chắc chắn tim anh ấy sẽ run lên vì hạnh phúc”.

      Tưởng gì, cách này còn dễ hơn cả mấy cách trước. Tôi vồ lấy điện thoại, ngón tay lướt trên phím nhoay nhoáy: “Anh yêu à! Cho dù một ngày nào đó biển có cạn khô, núi có mòn, non có lở, những áng mây trên trời ngừng bay, những con suối trong rừng ngừng chảy, thì em vẫn mãi yêu anh, yêu anh hơn tất thảy, thì mỗi lần được bên anh, được anh vỗ về, ôm siết trong vòng tay là mỗi lần trời đất cuồng quay, là mỗi lần tim em run rẩy và toàn thân em tan chảy. Em có một ước ao, em có một khát khao, là suốt đời này mình mãi mãi bên nhau”.

      Xong! Tôi đọc lại tin nhắn mình vừa soạn, gật gù với vẻ hài lòng, rồi gửi cho chồng. Tuy không được ở bên để tận mắt chứng kiến xem cái tin nhắn này sẽ khiến chồng tôi ngất ngây và hạnh phúc đến chừng nào, nhưng tôi tin chắc rằng cả ngày hôm nay, chồng tôi sẽ lâng lâng như ở trên mây, rồi ngóng chờ từng phút, từng giây để được về nhà, được ở bên tôi, được yêu tôi. Quả đúng vậy thật, chỉ khoảng 30 phút sau, đã thấy chồng tôi về nhà, mặt hằm hằm:

      - Tin nhắn này là thế nào? Cô nhắn cho thằng nào hả? Bình thường nhắn cho chồng thì cộc lốc, cụt ngủn, vậy mà nhắn cho giai thì ngọt ngào, lả lơi thế! Nếu cô không gửi nhầm sang số của tôi thì không biết đến bao giờ tôi mới nhận ra bộ mặt thật của cô? Đồ lẳng lơ!

      - Ơ! Không! Em nhắn cho anh mà! Anh đừng…

      - Này thì đừng này! Bốp! Bốp!

      Không để cho tôi nói hết câu, chồng tôi lao đến tát vào mặt tôi tới tấp. Anh ấy tát nhiều và nhanh đến nỗi chẳng để cho tôi khoảng trống nào mà mở mồm ra giải thích. Tất nhiên, cuối cùng, sau khi tôi đưa cái tờ báo với 4 bí quyết quý báu ấy ra thì chồng tôi cũng phải tin. Nhưng lúc anh tin cũng là lúc mồm tôi đã sưng vều, tím bầm, rươm rướm máu, hai cái răng lung lay khiến tôi không ăn được cơm mà phải húp cháo. Thấy tôi như thế, chị hàng xóm sốt sắng hỏi thăm:

      - Mồm miệng sao vậy? Lại còn ăn cháo nữa?

      - Dạ! Em bị ngã thôi, không sao đâu ạ!

      - Ừ, mà này, chị mang cho em mượn tờ báo này, nó có bài hướng dẫn 10 cách giúp hâm nóng tình cảm vợ chồng, hay và hiệu quả hơn 4 cách trước nhiều đấy. Em thử áp dụng xem.

      - Dạ thôi! 4 cách là đủ rồi ạ! Em húp cháo thế này là được rồi, chứ 10 cách chắc phải vào viện truyền nước, tốn kém lắm!

      Tác giả: Vo_tonq_danh_meo

      Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Similar Threads

    1. Trả lời: 10
      Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình