Chủ đề: Hội quán
Hybrid View
-
28-03-2014 10:50 PM #1
-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (31-03-2014), uyenuyen12 (31-03-2014)
-
31-03-2014 08:32 AM #2
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), nhomuadong (31-03-2014)
-
31-03-2014 08:40 AM #3
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), nhomuadong (31-03-2014)
-
01-04-2014 07:40 AM #4
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
Bocaplua (11-04-2014)
-
01-04-2014 07:41 AM #5
Valentin (Bác Trần Nhương sinh năm 1941, đúng là tình yêu ko có tuổi)
Trần Nhương
Thứ năm ngày 14 tháng 2 năm 2013 5:43 AM
VALENTIN
Về hưu vẫn valentine
Vẫn yêu em đến phát điên đây này
Như trâu đã xong buổi cày
Cỏ non như thế ai ngây mắt nhìn
Vẫn chưa hưu trí con tim
Vẫn không "lão giả" , vẫn tìm mộng mơ
Vẫn hay ra ngẩn vào ngơ
Vẫn đang vụng dại ngây thơ với tình
Vẫn còn nhiều cái linh tinh
Cà Mau – Móng Cái – Quảng Bình vẫn ngon. Trần Nhương

Gía như
Yêu em tóc đã bạc rồi
Trái tim không biết nói lời mộng mơ
Giá như gặp tự ngày xưa
Anh không vướng víu giàn dưa vườn cà
Giá như chưa có người ta
Tầm xuân lúc nụ khi hoa sợ gì
Giá như ở tuổi đương thì
Hồ Tây tát cạn, Ba Vì xô nghiêng.
Giá như anh có máu điên
Xây hồ bán nguyệt, sắm thuyền dong chơi
Giá như chẳng có ông trời
Đưa em du lịch nước người cho sang
Giá như lắm của nhiều vàng
Ta thuê thợ đúc tượng nàng khắp nơi
Giá như có kiếp luân hồi
Kiếp sau anh chỉ đợi người hôm nay
Giá như là nói cho hay
Biết rằng trời rộng mây bay lắm đường.
Đại Lải, 18.8.2001
Vừa đủ
Em vừa đủ để anh khao khát
Vừa đủ làm cho anh thật là anh
Trời chớm thu vừa đủ nét xanh
Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt.
Em vừa đủ để qua thời non nớt
Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh
Trong vững bền vừa đủ sự mong manh
Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi kỵ.
Em đàn bà vừa đủ men thi sĩ
Em trang đài vừa đủ nét chân quê
Thích cộng vào vừa đủ biết đem chia
Lòng ngay thẳng vừa đủ mưu che đậy.
Em già dặn vừa đủ điều non bấy
Em tươi vui vừa đủ nét ưu phiền
Em lạnh lùng vừa đủ để thôi miên
Em gìn giữ vừa đủ lòng nổi loạn
Anh khao khát với trái tim lãng mạn
Mong suốt đời vừa đủ để yêu em...
8-2001
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
01-04-2014 07:53 AM #6
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
03-04-2014 07:57 AM #7
-
Có 3 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-05-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
04-04-2014 04:32 PM #8
Cậu bé 7 tuổi hiến thận cho mẹ trước khi chết
Một cậu bé 7 tuổi đã quyết định hiến tặng thận cho mẹ mình sau khi qua đời do căn bệnh u não.
Sáng 2/4, cậu bé Trần Hiếu Thiên (7 tuổi, đến từ Kinh Châu, Trung Quốc) qua đời với một khối u trong não. Cậu quyết định hiến tặng phần thận cho mẹ mình, cô Châu Lộ, người đang mắc bệnh đường niệu cần thay thận để duy trì sự sống.
Hiếu Thiên được chẩn đoán có một khối u ác tính trong não khi mới chỉ 5 tuổi. Sau đó không lâu, Hiếu Thiên mất dần thị lực do khối u này chèn nào dây thần kinh thị giác.
Mặc dù đã có nhiều dấu hiệu tiến triển nhưng các bác sĩ cho biết, Hiếu Thiên không thể sống tới khi trưởng thành. Trong khi đó, mẹ cậu cũng mắc phải căn bệnh đường niệu. Hai mẹ con đã cùng nhau chiến đấu với bệnh tật trong suốt hai năm ròng.
Trong khi mẹ cậu điều trị mỗi ngày thì bệnh tình của Hiếu Thiên ngày một nặng và khó qua khỏi. Các bác sĩ thông báo rằng, cậu bé không còn sống được bao lâu nữa nhưng thận của cậu có thể cứu được cuộc đời mẹ cậu và hai người khác. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên cực lực phản đối.
Tình cờ biết được điều này, Hiếu Thiên đã nói với mẹ rằng, cậu xin được chết để cứu mẹ và muốn mẹ sống tiếp quãng đời tươi đẹp phía trước thay cậu.
Cuối cùng, sau khi cậu bé dũng cảm qua đời lúc 4h15 sáng 2/4, ca phẫu thuật ghép thận cho mẹ cậu đã được diễn ra ngay lúc 10h. Các bác sĩ nói rằng, thận và gan của Hiếu Thiên hoàn toàn bình thường nên ca phẫu thuật diễn ra thành công.
Hiếu Thiên còn tặng quả thận còn lại của mình cho một cô gái 21 tuổi và tặng gan cho một người chàng trai 27 tuổi. Cả hai ca phẫu thuật này cũng được hoàn thành ngày hôm qua.
Ngay từ nhỏ, cậu bé Hiếu Thiên đã mơ ước trở thành chú bộ đội nên sau khi nghe tin, rất nhiều chiến sĩ đã tới để tiễn đưa và vĩnh biệt cậu bé dũng cảm.
Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Các bác sĩ cho biết mẹ của Hiếu Thiên bình phục rất nhanh, đã được chuyển xuống phòng hồi sức và có thể ra viện trong tuần tới. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên trở nên đau đớn và quẫn trí.
Các bác sĩ cúi chào vĩnh biệt cậu bé thiên thần Hiếu Thiên trước khi thực hiện ca phẫu thuật hiến tạng.
Cha và bà ngoại của Hiếu Thiên mang tro cốt của cậu bé từ bệnh viện về Kinh Châu.
Bức hình chụp khi Hiếu Thiên còn nhỏ, cùng đôi cánh trắng, trông cậu bé như một thiên thần.
Châu Lộ và Hiếu Thiên khi còn sống.
Trong căn phòng nhỏ của Hiếu Thiên, quyển sách Toán vẫn đặt ngay ngắn ở trên mặt bàn.
http://edaily.vn/doi-song/cau-be-7-t...et-d21207.html
Em up chẳng lên được ảnh Uyên Uyên ơi .......Tình yêu mang lại nguồn sức mạnh cũng như sự hủy diệt vô tận. Điều đó phụ thuộc vào bạn là người có biết yêu hay không - O. Bergol -
-
Có 2 thành viên đã cám ơn hoalantim2010 :
Bocaplua (11-05-2014), uyenuyen12 (05-04-2014)
-
05-04-2014 03:14 PM #9
Đây... ảnh nè em iu.

Sáng 2/4, cậu bé Trần Hiếu Thiên (7 tuổi, đến từ Kinh Châu, Trung Quốc) qua đời với một khối u trong não. Cậu quyết định hiến tặng phần thận cho mẹ mình, cô Châu Lộ, người đang mắc bệnh đường niệu cần thay thận để duy trì sự sống.

Hiếu Thiên được chẩn đoán có một khối u ác tính trong não khi mới chỉ 5 tuổi. Sau đó không lâu, Hiếu Thiên mất dần thị lực do khối u này chèn nào dây thần kinh thị giác.

Mặc dù đã có nhiều dấu hiệu tiến triển nhưng các bác sĩ cho biết, Hiếu Thiên không thể sống tới khi trưởng thành. Trong khi đó, mẹ cậu cũng mắc phải căn bệnh đường niệu. Hai mẹ con đã cùng nhau chiến đấu với bệnh tật trong suốt hai năm ròng.

Trong khi mẹ cậu điều trị mỗi ngày thì bệnh tình của Hiếu Thiên ngày một nặng và khó qua khỏi. Các bác sĩ thông báo rằng, cậu bé không còn sống được bao lâu nữa nhưng thận của cậu có thể cứu được cuộc đời mẹ cậu và hai người khác. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên cực lực phản đối.

Tình cờ biết được điều này, Hiếu Thiên đã nói với mẹ rằng, cậu xin được chết để cứu mẹ và muốn mẹ sống tiếp quãng đời tươi đẹp phía trước thay cậu.

Cuối cùng, sau khi cậu bé dũng cảm qua đời lúc 4h15 sáng 2/4, ca phẫu thuật ghép thận cho mẹ cậu đã được diễn ra ngay lúc 10h. Các bác sĩ nói rằng, thận và gan của Hiếu Thiên hoàn toàn bình thường nên ca phẫu thuật diễn ra thành công.

Hiếu Thiên còn tặng quả thận còn lại của mình cho một cô gái 21 tuổi và tặng gan cho một người chàng trai 27 tuổi. Cả hai ca phẫu thuật này cũng được hoàn thành ngày hôm qua.

Ngay từ nhỏ, cậu bé Hiếu Thiên đã mơ ước trở thành chú bộ đội nên sau khi nghe tin, rất nhiều chiến sĩ đã tới để tiễn đưa và vĩnh biệt cậu bé dũng cảm.

Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Các bác sĩ cho biết mẹ của Hiếu Thiên bình phục rất nhanh, đã được chuyển xuống phòng hồi sức và có thể ra viện trong tuần tới. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên trở nên đau đớn và quẫn trí.

Các bác sĩ cúi chào vĩnh biệt cậu bé thiên thần Hiếu Thiên trước khi thực hiện ca phẫu thuật hiến tạng.
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
21-08-2014 05:00 PM #10
Lâu không trở lại nơi này
Gác thơ mạng nhện cỏ dày lối xưa
Nắng chiều khẽ chạm song thưa
Ngóng trông người cũ mà chưa thấy về....
-
Có 3 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
Bocaplua (24-08-2014), TimBonMua (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
24-08-2014 12:32 AM #11
https://vn.news.yahoo.com/ng%C6%B0%E...171100197.html
Người để yêu và người để lấy
Đợi khi anh bắt đầu cuộc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi.
Zen
Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!".
Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.
Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:
- Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em.
- Từ bao giờ vậy? – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.
- Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình.
Có lẽ ý thức được mình đang tán dương quá nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
- Anh yêu cô ta bao nhiêu?
- Rất yêu, mười phần yêu!
- Vậy cô ta có yêu anh không?
- Yêu!

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài:
- Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!.
Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt.
- Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa.
Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.
Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán "mác" tình cũ.
- Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chợ chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…
Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà. Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.
- Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đập nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế - Anh vừa cười vừa nói trong hơi rượu.
Tôi ngắt lời anh:
- Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!
Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười:
- Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuộc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi.
- Em say rồi! - Anh nghiêm giọng nói với tôi.
- Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần - Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…
Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Chồng tôi chấm dứt mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên tôi. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo...
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 3 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (07-09-2014), TimBonMua (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
20-09-2014 07:41 AM #12
- Ngày tham gia
- Dec 2012
- Bài viết
- 1
- Được cám ơn 59 lần trong 11 bài gởi
Nhớ ...!
Vẫn nhói trong lòng kỷ niệm xưa
Những chiều thu lá rụng song thưa
Lẻ loi chiếc lá bay theo gió
Hưu hắt lòng Lão khóc với mưa
(Hai đáy)
-
Có 2 thành viên đã cám ơn TimBonMua :
nhomuadong (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
20-09-2014 03:24 PM #13
XẾP HÀNG THỜI BAO CẤP
Thời bao cấp mình vẫn đang ở độ tuổi đi học.Hồi ấy Việt Nam chưa ký công ước quốc tế về quyền trẻ em nên những đứa trẻ như mình vẫn bị cha mẹ vô tư sai làm những việc tưởng là nhẹ nhàng nhưng rất mệt mỏi về thể xác và tổn hại tinh thần đó là đi xếp hàng mua những thứ được nhà nước cung cấp bằng tem phiếu.Chuyện xếp hàng thời bao cấp có thể kể vài ngày không hết nhưng mình ấn tượng nhất là chuyện xếp hàng mua thực phẩm.Mua hàng thời bao cấp nếu không có tay trong nghĩa là không có người quen là mậu dịch viên thì dẫu có mua được hàng cũng không thể đảm bảo sẽ mua được thứ mình mong muốn.Có khi phải đạp xe rong ruổi qua hết phố này đến phố khác,tìm đến những cửa hàng thực phẩm khuất trong làng trong ngõ vắng người mới mua được hàng.Chính những trải nghiệm thực tế hồi ấy đã giúp mình rèn luyện được tính kiên nhẫn vô bờ bến.
Cửa hàng thực phẩm ở ngã tư Cầu Giấy cách nhà mình không xa nên mình thường mua hàng ở đó.Buổi sớm mình qua cửa hàng,nếu hàng chưa về mình sẽ nhặt một viên gạch vỡ ở gần đấy đặt ngay phía dưới ô cửa bán hàng,theo thứ tự đã sắp xếp từ trước.Viên gạch vỡ,mảnh ngói vỡ cái mê nón,cái mũ cối đã bẹp rúm,cái rổ đã tung cạp,cái túi xách đã đứt quai hay chổi cùn rế rách đại loại là bất kể thứ gì vứt đi có thể đánh dấu sự đã hiện diện của chủ nhân ở nơi này.Sau khi xếp hàng mình có thể tung tăng đi chơi,tới lúc sắp mở cửa bán hàng từng người sẽ nhanh chóng đứng vào hàng theo thứ tự đã sắp xếp lúc trước.
Việc xếp hàng ban đầu cũng khá trật tự nhưng càng về sau càng lộn xộn do phải ưu tiên quá nhiều đối tượng,nào là người có thẻ thương binh,phụ nữ có thai,người có con nhỏ hay cụ già ốm yếu và cả những người có thẻ mặt trơ cứ lỳ lợm chen ngang mặc những tiếng phản đối của mọi người.Mình sợ nhất là phải xếp hàng lâu,nhất là lúc trời nắng nóng ,giữa đám đông chen chúc với đủ thứ vũ khí sát thương.Những bộ quần áo nhiều ngày không thay dậy lên một thứ mùi rất khó tả,những bác nghiện thuốc lào lại lười đánh răng thì mỗi lần họ " nhả ngọc phun châu" đủ khiến người đối diện chết ngất.Có khi mình bị đè giúi giụi bởi một bộ ngực đồ sộ không thể ngẩng đầu lên để thở,vùng vẫy cố thoát ra được thì tóc tai đã rũ rượi như sau một trận hỗn chiến.Nói vậy để thấy một đứa trẻ như mình dám đi mua hàng như thế là quá can đảm.Chưa kể mấy bác độc thân còn tranh thủ thả dê khiến những phụ nữ đoan trang hết hồn hết vía.Hồi ấy mình còn nhỏ nên không phải là đối tượng nhắm tới của mấy bác dê cụ nhưng không khỏi ngạc nhiên vì thỉnh thoảng có một chị xinh xắn mặt đỏ ửng thoát vội ra khỏi hàng rồi chả nói chả rằng đi thẳng dù chỉ chút nữa thôi là đến lượt,hiếm khi một cô nào đấy dám la oai oái, vì đối tượng có thừa kinh nghiệm chỉ nhằm những phụ nữ trông hiền lành thường hay xấu hổ nên người bị hại chỉ im thin thít chịu trận bởi vì kêu lên chẳng giải quyết được gì mà bỏ về thì sợ mất công toi sau cả vài tiếng phơi mình dưới nắng. Mình thề là những chuyện như vậy mãi sau này khi đã có gia đình nghe các nạn nhân kể lại mới biết tại sao lại thế, chứ lúc ấy còn cảm thấy vui vì bớt được một người phía trước cũng là thêm một cơ hội cho mình.
Những người hành nghề buôn tem phiếu mà được xã hội trân trọng dành cho cái tên là những con phe luôn kiên trì đeo bám bên dòng người đã nhầu nhĩ vì mệt mỏi và bải hoải vì uất ức, hy vọng có ai đó vì chán nản quá mà bán đi những tấm phiếu với giá hời.Đám người ấy toàn là những phụ nữ đành hanh đỏ mỏ lại được bọn côn đồ kiêm móc túi bảo kê nên thái độ xấc xược lắm,vừa mua vừa chửi khách mà khổ chủ vẫn phải ngậm tăm nếu không muốn xảy ra ẩu đả mà rất có thể chính mình sẽ bị đánh hội đồng.
Lúc cô mậu dịch viên với nụ cười đã bị đóng băng thông báo cho mọi người biết sắp hết hàng là lúc đám người trở nên nhốn nháo không thể kiểm soát.Những người tử tế đứng sau biết không thể đến lượt thì họ lặng lẽ ra về nhưng những kẻ cố đấm ăn xôi thì cố sống cố chết chen lên để không phải ra về tay trắng.Khi miếng thịt cuối cùng được đặt lên bàn cân là lúc cô mậu dịch viên đưa ánh nhìn ban ơn lướt qua một loạt các khuôn mặt để xem ai là người xứng đáng nhận chút ân huệ cuối cùng.Những cánh tay chìa ra,những cái miệng nhao nhao,những ánh mắt cầu cứu chứa cả hy vọng lẫn tuyệt vọng hướng về cô bán hàng.Thường thì mình chả bao giờ là người chiến thắng trong cuộc đua cuối cùng trừ duy nhất một lần nghe mình thảm thiết gọi: Cô ơi! Cô bán cho cháu đi cô! Cháu là người đến lượt rồi cô ơi!Không ngờ cái giọng run run vì lo lắng và bức xúc của mình lại khiến cô mậu dịch viên chỉ hơn mình khoảng chục tuổi động lòng trắc ẩn,cô ấy cầm tấm phiếu của mình, nhanh nhẹn cắt cái ô ghi số gram bằng đúng trọng lượng của miếng thịt cuối cùng,cái miếng bèo nhèo mà khi mình hân hoan mang về mẹ mình không biết gọi nó là thịt hay mỡ.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
tranhieuland (22-10-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
26-09-2014 12:32 AM #14
Gieo gió ắt gặt bão - Bài học cho những ai ham của lạ




Năm nay tôi đã 75 tuổi và tôi xin kể câu chuyện của mình về thói trăng hoa, tham phú phụ bần của mình, như một chia sẻ bài học cho các bạn đàn ông trẻ tuổi.
Năm 1977, tôi đạp xích lô, vợ tôi đi buôn đường dài. Con trai tôi được 12 tuổi và con gái được 8 tuổi. Sáng tôi dậy nấu cơm, kho cá cho các con tôi đi học rồi tôi dẫn xe ra ngoài kiếm tiền. Vợ tôi buôn chuyến năm bữa, nửa tháng mới về.
Trong xóm tôi có một phụ nữ tên T, chồng ở Mỹ mỗi tháng gởi tiền về để cô sống khá xa hoa so với thời kinh tế bao cấp thưở đó. Cô thường sang nhờ tôi sửa điện, thông cống, gắn bóng đèn…Cô cũng có hai đứa con xấp xỉ tuổi hai con tôi.
Rồi tôi qua lại với cô. Vợ tôi nổi ghen. Trong xóm luôn có những cuộc khẩu chiến không khoan nhượng. Tôi đứng giữa chỉ mong vợ mình một sự thông cảm. Vợ tôi không đi buôn nữa mà đổi nghề mua bán ve chai để ở nhà lo cho con và…giữ chồng. Tôi chợt tiếc khoảng thời gia sống bên T, được chìu chuộng, được ăn uống phủ phê nhờ những đồng đô la chồng cô gởi về. Và một ngày năm 1980, T bán nhà sang quận khác, tôi cũng theo T.
T mua nhà ở Thủ Đức, mở một tiệm tạp hóa. Tôi có nhiệm vụ vận chuyển hàng cho T từ gạo thóc mắm muối đến dầu hôi. Tôi cố chăm sóc hai đứa con T thật tốt nhưng đổi lại chúng khinh thường tôi ra mặt và chúng luôn hướng về người cha của chúng bên bờ đại dương. Sống cùng T cũng cực nhọc nhưng thôi đã phóng lao rồi phải trót theo lao. Tôi không thể tưởng T đã làm hồ sơ đoàn tụ cùng chồng ở Mỹ.
Năm 1994, T và hai con sang Mỹ định cư theo bảo lãnh của chồng. Ngày T cùng hai con lấy vé máy bay cũng là lúc người ta đến chồng tiền để nhận nhà. T thuê sẵn một căn phòng trọ để chờ ngày đi. Cô chia tôi hai cây vàng bảo tôi hãy làm vốn nuôi thân hoặc trở về với vợ. Tôi đã gục ngã khi cô đành lòng lên máy bay cùng hai con ra đi. Số tiền viện phí ngốn hết của tôi gần một cây vàng. Tôi phải sống thôi. Tôi đành ra đầu hẻm làm nghề bơm vá xe đạp. Tôi không còn mặt mũi quay về với vợ cũ.
Một hôm quá cô đơn, tôi trở về xóm cũ thì được biết hai con tôi đã thành đạt, vợ tôi đã qua đời vài tháng trước. Các con tôi chắc chắn không thèm nhìn tôi. Những người lớn tuổi trong xóm hỏi thăm, tôi cố giữ sĩ diện nói rằng tôi và gia đình T vẫn sống tốt. Chợt chị H cùng xóm xì một tiếng: “Thôi ông ơi, giờ này ông như giẻ rách mà còn giấu được ai. Cô T qua Mỹ nhiều năm rồi. Trước khi đi nó có ghé tụi tui từ giã. Nó nói nó cũng hối hận vì phá gia đình ông nhưng nó không làm khác được vì lúc đó nó cần người đàn ông đỡ đần gia đình”.

Photo: Trần Triều
Như gáo nước tạt vào mặt, tôi chỉ nhìn vào căn nhà cũ mà giờ thuộc về đứa con gái. Anh nó đã ra riêng với một cơ ngơi ở Bình Tân. Căn nhà đã được xây lên ba tấm khang trang. Theo hàng xóm con gái tôi có chồng và có hai con gái. Được mọi người khuyến khích, tôi gọi chuông. Con gái tôi bước ra nhưng nó lạnh lùng: “Ông trở về với gia đình hay ông không còn chỗ nương tựa mà quay về sống bám tui? Hai đứa con với bà vợ giàu của ông đâu rồi?”.
Nói xong nó đóng sầm cửa lại. Nhiều người an ủi bảo tôi đừng buồn vì chẳng qua tôi đã xa chúng khi chúng còn quá nhỏ và xa quá lâu. Lời an ủi chẳng khác muối xát vào vết thương. Trước khi quay trở về, tôi nghe sau lưng lời một người bạn cùng xóm: “Bỏ vợ con, bây giờ vợ chết rồi còn lâu tụi con mới nhìn…Rõ khổ thân già!”
Giờ tôi sống cô đơn trong căn phòng trọ chỉ bốn mét vuông, kiếm được ngày nào hay ngày ấy…Và có người giới thiệu tôi đến nhà mở dành cho người già không nơi nương tựa ở quận 8…Ôi cây đắng làm sao!
PHÚC TẤN
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
Cập nhật phần Hỏi-Đáp - Hội thảo: Nhận diện cơ hội và rủi ro trong 2011
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 10Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM




Trích dẫn







Bookmarks