Hội quán
  • Thông báo


    + Trả lời Chủ đề
    Kết quả 1 đến 20 của 1471

    Chủ đề: Hội quán

    Hybrid View

    1. #1
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      429
      Được cám ơn 820 lần trong 400 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi uyenuyen2012 Xem bài viết
      Hương đồng trong tôi!


      Anh dắt tôi vô một khoảng trời
      Nắng hồng đùa nhẹ với mây trôi
      Con đường đất nhỏ quanh co bước
      Gió khẽ lao xao... nước gợi tình

      Bán đảo vòng quanh những rặng dừa
      Cánh đồng trải lụa dưới nắng trưa
      Hồ sen thoáng hiện đôi cành lá
      Ao cá xanh rêu ẩn bóng trời

      Gió hát ru yêu đến ngọt lời
      Hương đồng cỏ nội ngát thơm bay
      Mênh mông lúa trải màu xanh mát
      Bát ngát trời mây nắng dạt dào

      Bến nước chiều nay sóng rì rào
      Mái chèo khùa nhẹ nước ven sông
      Hương tràm e ấp trong vòm lá
      Bóng nắng buông lơi những giọt nồng

      Gió cứ đong đưa ghẹo má hồng
      Khơi lòng gợi mở đón mơ không
      Bâng khuâng nắng nở hoa thềm vắng
      Lắng đọng môi hôn đến ngọt ngào.
      uyenuyen


      Chào Em Uyên và các bạn thân mến !
      Thật là có lỗi khi anh sang đây đã lâu mà chưa có dịp sang chào các em và các bạn ở đây.
      Số là Chứng trường quá buồn tẻ không còn gì để nói. Trong hoàn cảnh như vậy, cảm xúc thơ ca cũng không còn : " người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ ! ". Vì vậy anh suốt ngày ở trong nhà, trong bốn bức tường, một mình bơ vơ trong ngôi nhà vắng mà không buồn đi tới đâu. Hôm nay nhờ Chứng có tý khởi sắc, mang lại tý hơi ấm và bài thơ hương đồng của EM Uyên làm gợi nhớ bông " Hoa Đồng nội ", anh vội cất bước sang đây thăm các em và các chiến hữu.
      Cho anh gửi lời chào thân thường đến các em và các bạn đang sinh hoạt ở đây !

    2. Có 5 thành viên đã cám ơn thuyenhbl :
      chantinh7777 (12-12-2012), giangdth2012 (12-12-2012), hoalantim2010 (12-12-2012), nhomuadong (12-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012)

    3. #2
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 323 lần trong 59 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi thuyenhbl Xem bài viết
      Chào Em Uyên và các bạn thân mến !
      Thật là có lỗi khi anh sang đây đã lâu mà chưa có dịp sang chào các em và các bạn ở đây.
      Số là Chứng trường quá buồn tẻ không còn gì để nói. Trong hoàn cảnh như vậy, cảm xúc thơ ca cũng không còn : " người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ ! ". Vì vậy anh suốt ngày ở trong nhà, trong bốn bức tường, một mình bơ vơ trong ngôi nhà vắng mà không buồn đi tới đâu. Hôm nay nhờ Chứng có tý khởi sắc, mang lại tý hơi ấm và bài thơ hương đồng của EM Uyên làm gợi nhớ bông " Hoa Đồng nội ", anh vội cất bước sang đây thăm các em và các chiến hữu.
      Cho anh gửi lời chào thân thường đến các em và các bạn đang sinh hoạt ở đây !
      Anh cứ thường xuyên ghé trò chuyện cùng bọn em và mấy anh ở đây cho vui nha... đang buồn mà giam mình trong nhà vắng thì càng buồn hơn đó anh...

    4. Có 5 thành viên đã cám ơn giangdth2012 :
      chantinh7777 (12-12-2012), nhomuadong (12-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), uyenuyen2012 (12-12-2012), vanngan (13-12-2012)

    5. #3
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      429
      Được cám ơn 820 lần trong 400 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi giangdth2012 Xem bài viết
      Anh cứ thường xuyên ghé trò chuyện cùng bọn em và mấy anh ở đây cho vui nha... đang buồn mà giam mình trong nhà vắng thì càng buồn hơn đó anh...
      Chào Em !
      Anh sang d đ Vietstock đã lâu nhưng chưa hề ghé qua một quán nào và quán đầu tiên anh ghé thăm là Hội Quán. Điều này chứng tỏ anh quý mọi người ở đây biết bao nhiêu.
      Ngôi nhà anh mới xây cũng vắng vẻ cô đơn như người chủ của nó vậy, nhưng đã xây rồi thì anh cố gắng trang trí, tô điểm cho nó ngày càng ấm cúng. Và anh cho rằng Hội Quán là nơi thứ 2, anh ghé thăm mỗi ngày.

    6. Có 4 thành viên đã cám ơn thuyenhbl :
      giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    7. #4
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 1,083 lần trong 219 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi thuyenhbl Xem bài viết
      Chào Em !
      Và anh cho rằng Hội Quán là nơi thứ 2, anh ghé thăm mỗi ngày.
      Mừng bác về nhà... Chắc bác mải ấp chứng nên quên mất rằng " hội quán " của chúng ta hoạt động trên tinh thần " làm Chủ tập thể XHCN " vậy Là tất cả mọi người đều có quyền lợi và trách nhiệm Chung vui và xây đắp cho " hội quán " ngày càng ấm cúng ...và tốt đẹp hơn.rất mong bác phát Huy tinh thần trách nhiệm
      Để thuờng xuyên đóng góp bài và tham gia mọi phong trào thi đua của Hội
      Ngày thì thề biển hẹn non
      Tối về hầu vợ bế con quét nhà

    8. Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    9. #5
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      5
      Được cám ơn 508 lần trong 95 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi thuyenhbl Xem bài viết
      Chào Em Uyên và các bạn thân mến !
      Thật là có lỗi khi anh sang đây đã lâu mà chưa có dịp sang chào các em và các bạn ở đây.
      Số là Chứng trường quá buồn tẻ không còn gì để nói. Trong hoàn cảnh như vậy, cảm xúc thơ ca cũng không còn : " người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ ! ". Vì vậy anh suốt ngày ở trong nhà, trong bốn bức tường, một mình bơ vơ trong ngôi nhà vắng mà không buồn đi tới đâu. Hôm nay nhờ Chứng có tý khởi sắc, mang lại tý hơi ấm và bài thơ hương đồng của EM Uyên làm gợi nhớ bông " Hoa Đồng nội ", anh vội cất bước sang đây thăm các em và các chiến hữu.
      Cho anh gửi lời chào thân thường đến các em và các bạn đang sinh hoạt ở đây !
      Cảm ơn anh ghé thăm nhà...chung vui cùng mọi người....hihi "Hương đồng" hay quá...làm anh nhớ "Hoa đồng nội" mà phấn chấn vui hẳn lên...
      ...trong thoáng chốc em muốn làm cơn gió! bay ùa về và nhấc bổng anh đi...

    10. Có 6 thành viên đã cám ơn uyenuyen2012 :
      chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    11. #6
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      5
      Được cám ơn 508 lần trong 95 bài gởi

      Mặc định

      Chiếc vòng

      Một chuỗi hạt xinh sắc sắc hồng
      Sắp đều tăm tắp nối đường cong
      Ôm thân tròn lẳn da trăng trắng
      Vừa khít lưng eo sát sát lòng
      Chiếc vòng xinh xinh thạch anh hồng
      Khen anh khéo lựa mắt vừa trông
      Hột đá trong trong hồng hồng phấn
      Khép tròn răng ngọc ghép song song.
      uyenuyen

      ...trong thoáng chốc em muốn làm cơn gió! bay ùa về và nhấc bổng anh đi...

    12. Có 6 thành viên đã cám ơn uyenuyen2012 :
      chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (13-12-2012), thuyenhbl (13-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    13. #7
      Ngày tham gia
      May 2010
      Bài viết
      18
      Được cám ơn 650 lần trong 139 bài gởi

      Mặc định

      Một con đĩ yêu nghề



      Truyện ngắn hay

      - Cô làm gái phải không?
      Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ,người nồng nặc mùi rượu.


      - Ừ, thì sao…


      - Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.


      Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi
      xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”


      - Cô cười cái gì? Cô làm gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?


      - Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy buồn cười.


      - Bao nhiêu tiền?
      - 200, tiền phòng anh tự trả.


      Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói với nó.


      - Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về chỗ trọ của tôi đi…


      Trời đất ơi… Đi chơi gái mà trả giá… Nó lại ôm bụng mà cười, đâu ra cái thằng cha khùng này vậy trời. Nhưng bỗng dưng nó lại muốn ngủ với thằng khùng này. Là đĩ, nó đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông. Nhưng một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng cha này, thì nó chưa từng thử qua.


      - Về nhà ông, ông giết tôi rồi sao???


      - Ờ… thì… cô không tin thì thôi… Tôi tìm người khác.


      - Thôi được rồi ông kẹ… Đưa tiền trước đi.


      - Không, chơi xong tôi đưa, đưa trước rồi cô bỏ chạy rồi sao.


      Nó vừa cười vừa lắc đầu, leo lên chiếc xe wave tàu của hắn ta và băng qua những con đường Sài gòn vẫn còn sáng đèn mặc dù đã hơn 2h sáng.


      Căn phòng trọ của hắn nằm trong dãy phòng bình dân, nhìn vẻ bề ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho những người cũng vất vả mới kiếm được tiền để chu toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó đang thuê cũng vậy.


      Hắn nhẹ nhàng dắt xe vào phòng trọ, tránh gây ồn vì cũng đã hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có nhiều vật dụng và khá gọn gàng so với 1 thằng thanh niên sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn nhà.


      - Cô… ngồi đó đi. – Rồi quay qua rót cho nó ly nước. Bỗng dưng nó thấy cảm động, hình như đây là lần đầu tiên có một thằng khách làng chơi rót cho nó 1 ly nước trước khi hành sự. Nó đưa tay nhận ly nước từ hắn, khẽ nói:


      - Anh… cởi đồ ra đi.


      - Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm nhận được rõ ràng là cái quyết định kiếm 1 con đĩ của hắn chỉ xuất phát khi hắn say rượu, và bây giờ khi hơi men tan đi, hắn bắt đầu thấyrằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao… Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi nhẹ nhàng giúp hắn cởi bỏ những chiếc nút của cái áo sơ mi sờn cũ. Nó và hắn bắt đầu cuộc mua bán của mình. Hắn vụng về. Rất vụng về. Với kinh nghiệm của một con đĩ, nó lờ mờ đoán rằng, có thể đây là lần đầu tiên hắn chạm vào thân thể của một người đàn bà. Tại sao người đó lại là nó???


      Cuộc mua bán diễn ra chóng vánh và ngắn ngủi. Với một người không nhiều kinh nghiệm
      như hắn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:


      - Anh có thể chở tôi lại chỗ hồi… - Câu hỏi ngưng lại, vì nó thấy hắn đã ngủ tự lúc nào. Có lẽ hơi men và hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ mình đang ngồi. Rồi bỗng dưng nó mỉm cười, nằm xuống bên cạnh hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người đàn ông vừa “chơi” nó. Hắn là người khách duy nhất đêm nay của nó.



      Sáng tỉnh dậy, nó thấy nét mặt lúng túng của hắn khi nhìn nó. Rõ ràng là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng hình như hắn không ngờ một việc như vậy lại có thể xảy ra.


      - Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.


      - Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?


      - Tôi… quên mất, của cô đây. – Hắn lục lọi túi mình rồi móc ra 150 ngàn đưa cho nó. Nó cầm tiền, rồi lấy tờ 50 ngàn đưa lại cho hắn.


      - Hôm qua tui khuyến mãi, giảm giá đặc biệt cho anh đó. Lần sau… nhớ ghé ủng hộ tui nữanha.


      – Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Chỗ này cũng gần chỗ của tui.


      Nó bỏ đi khi hắn vẫn còn đứng ấp úng không biết phải nói gì. 20 ngàn tiền xe ôm từ chỗ hắn về nhà nó. Lần đầu tiên nó đi khách với giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mày mất giá dữ vậy sao???





      Lần thứ 2 nó gặp hắn. Vẫn chiếc xe wave Tàu còn khá mới, vẫn bộ đồ sờn cũ. Và nó nhận ra hắn.


      - Ah, anh muốn “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.


      - Cô vẫn còn… đứng đây àh.


      - Tui là gái đứng đường, không đứng đây thì đứng đâu.


      - Có mấy lần, tui ghé kiếm cô, nhưng không gặp. Tưởng cô đi chỗ khác rồi.


      - Cái gì??? Anh kiếm tui hả? Chi dạ?


      - Thì … tôi muốn gặp cô.


      - Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?


      - Nhưng, ừm… hôm nay tôi hết tiền rồi, còn có 100 ngàn thôi. Nên tôi muốn cô đi ăn với tôi thôi. Được không?


      Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay trở lại mời một con đĩ đi ăn. Đây đâu phải tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???


      - Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.


      Nó leo lên xe hắn ta và 2 người tấp vào một quán hủ tiếu gõ ven đường gần đó. Nó ăn 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 ngàn một tô, 20 ngàn cho bữa ăn của 2 người.


      - Cô uống gì không?


      - Có thùng trà đá kìa, bày vẻ làm cái gì cho tốn tiền.


      Hắn chở nó lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số điện thoại của nó.


      - Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng đường lên gái gọi đó hả??? – Nhưng rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.



      Lần thứ 3 nó gặp hắn. Vẫn trong căn phòng trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Nhưng khác ở chỗ: Hắn không say. Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng
      đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy. Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại
      nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề. Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn
      như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.


      - Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.


      Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi. “Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con
      gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ
      bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”





      Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.


      Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn. “Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi,
      nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ
      không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”


      - Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản
      thân ta.


      - Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.


      Lần thứ 6… 150 ngàn.


      - Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?


      - 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.


      - Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây
      ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.


      - Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì
      anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng…


      - Nó nói rồi bật cười.


      - Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.


      - Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.


      - Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.


      - Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.


      - Em nói nhảm quá.


      1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.



      Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự
      về nhà.


      - Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó
      và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày. Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.


      - Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.


      Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và
      chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất
      mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.


      - Lên xe đi, anh chở về.


      - Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.


      Hắn im lặng và chở nó về nhà…



      - Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?


      Nó trâng trâng nhìn hắn.


      - Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.


      - Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.


      - Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???


      - Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?


      - Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?


      - Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.


      - Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.



      Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”


      Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.


      - Lại là người đó kiếm em?


      - Ừ, thì sao?


      - Em đừng đi.


      - Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.


      - Em đừng đi.


      - Không. Em phải đi.


      - Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được
      nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…


      - Không… Em xin lỗi.


      - Anh… anh thật sự… anh…


      - Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà
      ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.


      Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.



      - Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.


      Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.


      Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…


      Bỗng dưng hắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.


      Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn
      được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:


      - …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…


      - Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??


      - Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…


      1 năm sau…
      Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.


      Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…
      “Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em…Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

      Một mùa mưa, Sài gòn.

      (Sưu tầm)

    14. Có 6 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
      chantinh7777 (13-12-2012), giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    15. #8
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 622 lần trong 121 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi nhomuadong Xem bài viết
      1 năm sau…
      Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.

      Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…
      “Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em…Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

      Một mùa mưa, Sài gòn.

      (Sưu tầm)
      Một câu chuyện rất hay dù kết cục không có hậu cho cô gái!
      Em ra đi nhan sắc đi, thế nên em đừng đi...

    16. Có 5 thành viên đã cám ơn chantinh7777 :
      giangdth2012 (18-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    17. #9
      Ngày tham gia
      Dec 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 38 lần trong 6 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi chantinh7777 Xem bài viết
      Một câu chuyện rất hay dù kết cục không có hậu cho cô gái!
      Lão lại cho rằng, đó là một kết cục buồn nhưng thực tế!
      Nhưng Lão đang băn khoăn về văn phong của bài viết, có vẻ như là văn của chú QUÁCH! ặc ặc...
      Chỉ có mỗi đoạn cuối bôi đậm là không phải của chú QUACH thôi! ặc ặc...
      Forget My not or Forget me not?

    18. Có 5 thành viên đã cám ơn Forget My Not :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    19. #10
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 1,083 lần trong 219 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi nhomuadong Xem bài viết


      truyện ngắn hay

      - Cô làm gái phải không?

      - Em đừng đi.


      - Không. Em phải đi.



      Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…



      1 năm sau…
      Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.


      Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…
      “Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em…Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

      Một mùa mưa, Sài gòn.

      (Sưu tầm)
      câu truyện thật hay với một cái kết rất đời không thể trách chàng trai được , anh ta đã làm những điều muốn làm ...nhưng cô gái không muốn đón nhận............. rồi thời gian trôi đi... họ vẫn phải đi tiếp con đường của họ.... và trong hoan cảnh nhậy cảm như lúc gặp lại nhau....cũng nên thông cảm cho anh ta... trong một vài giây như vậy... sự lưỡng lự, ngại ngùng là đương nhiên...biết giải thích sao cho cô bồ mới thông cảm, nhất là với một cô bé con nhà lành... đâu có dễ thú nhận mình từng quan hệ với... gái làm tiền


      Không cần biết em là ai,
      Không cần biết em từ đâu .
      Không cần biết em ngày sau
      ...
      Như xa xôi nay quay về gần gũi .
      Yêu em khi chỉ biết đó là em .

      http://youtu.be/ZFlQXHatUck
      Ngày thì thề biển hẹn non
      Tối về hầu vợ bế con quét nhà

    20. Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    21. #11
      Ngày tham gia
      Dec 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 38 lần trong 6 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi vanngan Xem bài viết
      câu truyện thật hay với một cái kết rất đời không thể trách chàng trai được , anh ta đã làm những điều muốn làm ...nhưng cô gái không muốn đón nhận............. rồi thời gian trôi đi... họ vẫn phải đi tiếp con đường của họ.... và trong hoan cảnh nhậy cảm như lúc gặp lại nhau....cũng nên thông cảm cho anh ta... trong một vài giây như vậy... sự lưỡng lự, ngại ngùng là đương nhiên...biết giải thích sao cho cô bồ mới thông cảm, nhất là với một cô bé con nhà lành... đâu có dễ thú nhận mình từng quan hệ với... gái làm tiền


      Không cần biết em là ai,
      Không cần biết em từ đâu .
      Không cần biết em ngày sau
      ...
      Như xa xôi nay quay về gần gũi .
      Yêu em khi chỉ biết đó là em .

      http://youtu.be/ZFlQXHatUck
      Đ/c có vẻ kinh nghiệm nhể! ặc ặc...
      Forget My not or Forget me not?

    22. Có 5 thành viên đã cám ơn Forget My Not :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), vanngan (13-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    23. #12
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      0
      Được cám ơn 1,083 lần trong 219 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi Forget My Not Xem bài viết
      Đ/c có vẻ kinh nghiệm nhể! ặc ặc...
      Về vấn đề kinh nghiệm thì tôi chắc còn thua xa lão... Chỉ nghe xưng danh Là LÃO cùng với tiếng .ẶC...ẶC thì biết tuổi tác và sự lịch duyệt Giang hồ cao thâm đến độ nào... còn phải học hỏi lão nhiều lắm
      Ngày thì thề biển hẹn non
      Tối về hầu vợ bế con quét nhà

    24. Có 5 thành viên đã cám ơn vanngan :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    25. #13
      Ngày tham gia
      Nov 2012
      Bài viết
      429
      Được cám ơn 820 lần trong 400 bài gởi

      Mặc định

      Trích dẫn Gửi bởi uyenuyen2012 Xem bài viết
      Cảm ơn anh ghé thăm nhà...chung vui cùng mọi người....hihi "Hương đồng" hay quá...làm anh nhớ "Hoa đồng nội" mà phấn chấn vui hẳn lên...
      Bài thơ " hương đồng " của Em Uyên quả là hay, lại rất hợp với tâm trạng của anh khi mơ về quá khứ. Những lúc như vậy, anh thường buông mình trong khoảng không gian bao la để tâm sự với người thân. Những cơn gió chiều mơn man thơm mùi lúa đã gợi nhớ trong anh những kỷ niệm năm nào.
      Cảm ơn Em đã mời anh sang đây và " Hội Quán " đã trở nên một nơi thân thương một chốn để về.

    26. Có 5 thành viên đã cám ơn thuyenhbl :
      giangdth2012 (18-12-2012), hoalantim2010 (15-12-2012), nhomuadong (17-12-2012), uyenuyen2012 (15-12-2012), XuXi26 (16-12-2012)

    Thông tin của chủ đề

    Users Browsing this Thread

    Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

       

    Similar Threads

    1. Trả lời: 10
      Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM

    Bookmarks

    Quyền viết bài

    • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
    • Bạn Không thể Gửi trả lời
    • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
    • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình