Chủ đề: Hội quán
Hybrid View
-
12-11-2013 10:50 PM #1
Tình Khổ Qua
Em chẳng thấy , tình mình có gì lạ
Cũng lắm ngọt bùi yêu dấu thế thôi
Có chăng là khoảng cách qúa xa xôi
Mà hoa tình vẩn dịu dàng sắc thắm
Em chẳng thấy khổ đau gì cho lắm
Lúc đông về giữa cái lạnh nhớ nhung
Bởi em hiểu đôi đứa mình có chung
Giấc mơ đẹp tìm đến khi say ngủ
Em vẩn nghĩ như thế là qúa đủ
Ta yêu người và người cũng yêu ta
Đâu nhất thiết ở bên cạnh thiết tha
Tình không trọn nên muôn đời mãi đẹp .
Chưa bao giờ em nghĩ theo khuôn phép
Rằng yêu anh điều đó đúng hay sai
Chỉ cần mình được vui thêm một ngày
Đổi trăm ngàn chua xót . Em chấp nhận !
Em chẳng buồn khi hữu duyên vô phận
Trời đất kia còn có trọn vẹn đâu
Kiếp nhân thế ai chưa nuốt lệ sầu
Đời nào giản đơn như những câu hát .
Em biết tình anh khổ qua đắng chát
Nhưng đã yêu chẳng hối hận bao giờ .
Song NhiXuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
-
13-11-2013 11:09 AM #2
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
- Ngô Thị Giáng Uyên
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
Về những cơn mưa ướt cả lối em về
Những hàng cây không biết tên
Nở hoa vàng góc phố
Và cỏ dại trong vườn
Vỡ vụn sương khuya...
Dường như ai búng dây đàn
Tiếng ghi ta khô gầy căn gác gỗ và gió
Gió chiều lùa qua cửa sổ
Lật những trang thơ
Em viết thuở mười ba
Những bài thơ đầy cỏ và hoa
Em bíu tay vào cửa sổ
Tiếng chim rớt sau nhà.
Em đứng cuối đường chờ mùa đi qua
Tìm hoài không thấy
Chợt như ai gọi tên
Em ngoái đầu nhìn lại
Chẳng có ai mà đường về hun hút xa
Trong giấc mơ
Những bài thơ hoá thành con bướm ma
bay mất
Giữa khuya giật mình tỉnh giấc
Nghe tiếng còi tàu như những ngày xưa
Mới thảng thốt nhận ra
Đã lâu rồi em không làm thơ nữa
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
SUN121109 (15-11-2013), uyenuyen12 (13-11-2013)
-
13-11-2013 03:51 PM #3
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
SUN121109 (15-11-2013)
-
25-11-2013 11:59 AM #4
- Ngày tham gia
- Nov 2013
- Bài viết
- 13
- Được cám ơn 0 lần trong 0 bài gởi
Mới nhìn em tưởng là gà
nhìn kỹ hóa ra ............
-
13-11-2013 03:53 PM #5
Chị BC ơi! nhà hako sống lại rồi, NMD gọi mọi người về bển đấy! chị có về ko? còn em sao nản hako quá! cứ đc vài bữa lại chết ngắc...phát chán! Ở đây em thấy ổn định hơn, mạng ko bị treo.
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
SUN121109 (15-11-2013)
-
14-11-2013 09:39 AM #6
-
-
22-01-2014 07:57 AM #7
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (28-01-2014), hoalantim2010 (28-01-2014)
-
07-11-2014 09:33 AM #8
Về thăm Hội quán
Mấy bận em về thăm chốn cũ
Đầy thềm cỏ mọc, lối rêu phong
Tơ nhện giăng đầy, trên mái vỡ
Khắp nền loang những vệt mối xông.
Vừa mới đây, về thăm quán thơ
Nhà vắng tiêu điều,cây xác xơ
Bầy chim sắp tới mùa di trú
Con đậu,con chuyền ,con ngác ngơ.
Giờ thấy ngại về thăm chốn xưa
Sợ lúc trong lòng đang gió mưa
Hay khi bất chợt hồn giông bão
Lặng lẽ em về,ai đón đưa.
-
28-03-2014 10:50 PM #9
-
Có 2 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (31-03-2014), uyenuyen12 (31-03-2014)
-
31-03-2014 08:32 AM #10
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), nhomuadong (31-03-2014)
-
31-03-2014 08:40 AM #11
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), nhomuadong (31-03-2014)
-
01-04-2014 07:40 AM #12
-
Những thành viên sau đã cám ơn :
Bocaplua (11-04-2014)
-
01-04-2014 07:41 AM #13
Valentin (Bác Trần Nhương sinh năm 1941, đúng là tình yêu ko có tuổi)
Trần Nhương
Thứ năm ngày 14 tháng 2 năm 2013 5:43 AM
VALENTIN
Về hưu vẫn valentine
Vẫn yêu em đến phát điên đây này
Như trâu đã xong buổi cày
Cỏ non như thế ai ngây mắt nhìn
Vẫn chưa hưu trí con tim
Vẫn không "lão giả" , vẫn tìm mộng mơ
Vẫn hay ra ngẩn vào ngơ
Vẫn đang vụng dại ngây thơ với tình
Vẫn còn nhiều cái linh tinh
Cà Mau – Móng Cái – Quảng Bình vẫn ngon. Trần Nhương

Gía như
Yêu em tóc đã bạc rồi
Trái tim không biết nói lời mộng mơ
Giá như gặp tự ngày xưa
Anh không vướng víu giàn dưa vườn cà
Giá như chưa có người ta
Tầm xuân lúc nụ khi hoa sợ gì
Giá như ở tuổi đương thì
Hồ Tây tát cạn, Ba Vì xô nghiêng.
Giá như anh có máu điên
Xây hồ bán nguyệt, sắm thuyền dong chơi
Giá như chẳng có ông trời
Đưa em du lịch nước người cho sang
Giá như lắm của nhiều vàng
Ta thuê thợ đúc tượng nàng khắp nơi
Giá như có kiếp luân hồi
Kiếp sau anh chỉ đợi người hôm nay
Giá như là nói cho hay
Biết rằng trời rộng mây bay lắm đường.
Đại Lải, 18.8.2001
Vừa đủ
Em vừa đủ để anh khao khát
Vừa đủ làm cho anh thật là anh
Trời chớm thu vừa đủ nét xanh
Quả chua ấy cũng vừa đủ ngọt.
Em vừa đủ để qua thời non nớt
Nét thục hiền vừa đủ chút đành hanh
Trong vững bền vừa đủ sự mong manh
Trong đằm thắm vừa đủ lòng nghi kỵ.
Em đàn bà vừa đủ men thi sĩ
Em trang đài vừa đủ nét chân quê
Thích cộng vào vừa đủ biết đem chia
Lòng ngay thẳng vừa đủ mưu che đậy.
Em già dặn vừa đủ điều non bấy
Em tươi vui vừa đủ nét ưu phiền
Em lạnh lùng vừa đủ để thôi miên
Em gìn giữ vừa đủ lòng nổi loạn
Anh khao khát với trái tim lãng mạn
Mong suốt đời vừa đủ để yêu em...
8-2001
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
01-04-2014 07:53 AM #14
Xuân đi hoa vẫn nở
Xuân ở hoa vẫn rơi
Bận lòng chi rơi nở
Tự tại thả thuyền chơi.
-
Có 2 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-04-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
03-04-2014 07:57 AM #15
-
Có 3 thành viên đã cám ơn uyenuyen12 :
Bocaplua (11-05-2014), hoalantim2010 (02-06-2014)
-
04-04-2014 04:32 PM #16
Cậu bé 7 tuổi hiến thận cho mẹ trước khi chết
Một cậu bé 7 tuổi đã quyết định hiến tặng thận cho mẹ mình sau khi qua đời do căn bệnh u não.
Sáng 2/4, cậu bé Trần Hiếu Thiên (7 tuổi, đến từ Kinh Châu, Trung Quốc) qua đời với một khối u trong não. Cậu quyết định hiến tặng phần thận cho mẹ mình, cô Châu Lộ, người đang mắc bệnh đường niệu cần thay thận để duy trì sự sống.
Hiếu Thiên được chẩn đoán có một khối u ác tính trong não khi mới chỉ 5 tuổi. Sau đó không lâu, Hiếu Thiên mất dần thị lực do khối u này chèn nào dây thần kinh thị giác.
Mặc dù đã có nhiều dấu hiệu tiến triển nhưng các bác sĩ cho biết, Hiếu Thiên không thể sống tới khi trưởng thành. Trong khi đó, mẹ cậu cũng mắc phải căn bệnh đường niệu. Hai mẹ con đã cùng nhau chiến đấu với bệnh tật trong suốt hai năm ròng.
Trong khi mẹ cậu điều trị mỗi ngày thì bệnh tình của Hiếu Thiên ngày một nặng và khó qua khỏi. Các bác sĩ thông báo rằng, cậu bé không còn sống được bao lâu nữa nhưng thận của cậu có thể cứu được cuộc đời mẹ cậu và hai người khác. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên cực lực phản đối.
Tình cờ biết được điều này, Hiếu Thiên đã nói với mẹ rằng, cậu xin được chết để cứu mẹ và muốn mẹ sống tiếp quãng đời tươi đẹp phía trước thay cậu.
Cuối cùng, sau khi cậu bé dũng cảm qua đời lúc 4h15 sáng 2/4, ca phẫu thuật ghép thận cho mẹ cậu đã được diễn ra ngay lúc 10h. Các bác sĩ nói rằng, thận và gan của Hiếu Thiên hoàn toàn bình thường nên ca phẫu thuật diễn ra thành công.
Hiếu Thiên còn tặng quả thận còn lại của mình cho một cô gái 21 tuổi và tặng gan cho một người chàng trai 27 tuổi. Cả hai ca phẫu thuật này cũng được hoàn thành ngày hôm qua.
Ngay từ nhỏ, cậu bé Hiếu Thiên đã mơ ước trở thành chú bộ đội nên sau khi nghe tin, rất nhiều chiến sĩ đã tới để tiễn đưa và vĩnh biệt cậu bé dũng cảm.
Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Các bác sĩ cho biết mẹ của Hiếu Thiên bình phục rất nhanh, đã được chuyển xuống phòng hồi sức và có thể ra viện trong tuần tới. Tuy nhiên, mẹ của Hiếu Thiên trở nên đau đớn và quẫn trí.
Các bác sĩ cúi chào vĩnh biệt cậu bé thiên thần Hiếu Thiên trước khi thực hiện ca phẫu thuật hiến tạng.
Cha và bà ngoại của Hiếu Thiên mang tro cốt của cậu bé từ bệnh viện về Kinh Châu.
Bức hình chụp khi Hiếu Thiên còn nhỏ, cùng đôi cánh trắng, trông cậu bé như một thiên thần.
Châu Lộ và Hiếu Thiên khi còn sống.
Trong căn phòng nhỏ của Hiếu Thiên, quyển sách Toán vẫn đặt ngay ngắn ở trên mặt bàn.
http://edaily.vn/doi-song/cau-be-7-t...et-d21207.html
Em up chẳng lên được ảnh Uyên Uyên ơi .......Tình yêu mang lại nguồn sức mạnh cũng như sự hủy diệt vô tận. Điều đó phụ thuộc vào bạn là người có biết yêu hay không - O. Bergol -
-
Có 2 thành viên đã cám ơn hoalantim2010 :
Bocaplua (11-05-2014), uyenuyen12 (05-04-2014)
-
21-08-2014 05:00 PM #17
Lâu không trở lại nơi này
Gác thơ mạng nhện cỏ dày lối xưa
Nắng chiều khẽ chạm song thưa
Ngóng trông người cũ mà chưa thấy về....
-
Có 3 thành viên đã cám ơn nhomuadong :
Bocaplua (24-08-2014), TimBonMua (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
24-08-2014 12:32 AM #18
https://vn.news.yahoo.com/ng%C6%B0%E...171100197.html
Người để yêu và người để lấy
Đợi khi anh bắt đầu cuộc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi.
Zen
Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!".
Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đùa. Ý nghĩ xuất hiện đầu tiên trong tôi lúc đó là: Có lẽ anh chơi cổ phiếu lỗ lớn hoặc là phát hiện ra mình mắc một căn bệnh hiểm nghèo nào đó… hoặc bất kỳ một lý do gì giống như trong phim Hàn Quốc mà sợ liên lụy đến tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và lắc đầu, thể hiện quyết tâm sẽ cùng anh vượt qua tất cả mọi khó khăn trong cuộc sống.
Câu nói thứ hai của anh thực sự khiến tôi như rơi vào địa ngục:
- Anh đã yêu người khác rồi, xin lỗi em.
- Từ bao giờ vậy? – Tôi cố gắng không để giọng nói của mình quá lớn.
- Nửa năm rồi. Quen trong một lần đi du lịch. Cô ấy là hướng dẫn viên, rất trong sáng và cũng nhiệt tình.
Có lẽ ý thức được mình đang tán dương quá nhiều về một người con gái khác trước mặt vợ, anh không nói gì nữa, nhìn tôi với ánh mắt dò xét.
- Anh yêu cô ta bao nhiêu?
- Rất yêu, mười phần yêu!
- Vậy cô ta có yêu anh không?
- Yêu!

Tôi không hỏi thêm gì nữa. Bởi lẽ hỏi càng rõ ràng thì nỗi đau trong tim càng lớn. Chi bằng giữ lại cho mình chút thể diện. Nhớ lại những ngày hai đứa yêu nhau, biết bao là niềm vui và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, người ta đã đi theo tiếng gọi khác, không còn muốn bước chung đường với mình vậy tôi còn cố níu giữ để làm gì? Tôi thở một hơi thật dài:
- Tất cả cứ làm theo ý anh đi? Có người thay tôi vác gánh nợ như anh, tôi thực sự cảm ơn còn không hết!.
Anh trợn tròn mắt nhìn tôi. Anh biết tôi hoàn toàn không phải người phụ nữ dễ dãi thậm chí còn rất khắt khe với những chuyện nhỏ nhặt.
- Thực ra tôi cũng đã chán anh rồi. Anh coi tôi không ra gì, vậy thì đừng hy vọng hình ảnh của anh trong tôi còn nguyên vẹn như xưa.
Anh không nói gì, khuôn mặt hổ thẹn cúi gằm không dám nhìn tôi. Anh đã quyết định để lại tất cả mọi thứ trong căn nhà này cho tôi và con.
Trước ngày ra tòa làm thủ tục ly hôn, anh hẹn tôi ra ngoài ăn cơm. Chỉ vài chén rượu nhỏ đã khiến anh nói nhiều hơn lúc trước. Anh nói muốn nghe thấy lời chúc phúc của tôi. Trong cả bữa ăn anh đều chủ động nói về người con gái kia. Rằng cô ấy tràn đầy sức sống mãnh liệt của tuổi xuân phơi phới, ở bên cô ấy anh cảm giác như bị sức thanh xuân của cô ấy đốt cháy… Tôi nhớ lại ngày trước, mình cũng đã từng là cô gái trẻ trung xinh đẹp, tràn đầy sức sống, vẻ đẹp ấy, sức sống ấy cũng đã từng lôi cuốn anh mạnh mẽ như thế. Tôi và cô gái ấy chỉ cách nhau có mười năm, vậy mà đã bị gán "mác" tình cũ.
- Cô ây rất ngây thơ, chỉ một chút việc nhỏ đã khiến cô ấy có cảm giác thỏa mãn. Có lần vào hội chợ chơi trò phi tiêu được thưởng một bánh xà phòng; có lần anh tặng cô chiếc đồng hồ điện tử học sinh, dẫn cô ấy đi ăn xủi cảo… chỉ những việc nhỏ như vậy thôi mà cô ấy đã cảm thấy vui sướng vô cùng. Ở bên cô ấy anh cảm thấy rất thoải mái. Anh có thể hút thuốc cho đến khi căn phòng dày đặc khói thuốc. Anh cũng có thể chơi bài, uống rượu cùng với đồng nghiệp cả đêm…
Anh lim dim đôi mắt và đang tự thưởng thức hạnh phúc trong men rượu ngà ngà. Tôi nhìn nét mặt thoáng hạnh phúc của anh khi đó, không sao giận dữ nổi. Tôi bỗng thấy mình giống như một bà bảo mẫu già khó tính, xét nét từng chi tiết nhỏ. Tôi vặn vẹo anh từng khoản tiền chi tiêu trong nhà. Mua một đôi tất cũng phải đắn đo xem nơi nào rẻ nhất. Tôi không cho anh hút thuốc, cấm anh uống rượu càng phản đối anh tụ tập đánh bài với bạn bè.
- Ở bên cô ấy anh cảm thấy con tim mình đập nhanh hơn. Làm việc gì cũng tràn đầy khí thế - Anh vừa cười vừa nói trong hơi rượu.
Tôi ngắt lời anh:
- Cũng tốt thôi! Từ giờ về sau, em sẽ chú ý nhiều hơn đến bản thân mình. Em sẽ bớt thời gian là quần áo cho anh, thắt cà vạt cho anh để tranh thủ trang điểm cho mình; em sẽ bớt tiền mua quần áo cho anh để chọn cho mình một vài bộ thời trang em thích; em cũng không quá chú trọng vào bữa cơm cho anh. Thích thì em nấu cơm, không thích em và con sẽ đi ăn hàng, em cũng sẽ không lo sức khỏe anh thế nào khi hút thuốc, uống rượu nữa; em cũng mặc kệ không giặt chăn mỗi lần anh say rượu và nôn ra, cũng không khóc và đi tìm anh mỗi góc phố khi anh không về nhà nữa; em sẽ không lo xem bên nhà anh hôm nay có ai mừng thọ, ngày kia ai lấy vợ; em cũng sẽ không gửi tiền cho bố mẹ anh nữa. Mỗi năm cũng chẳng theo anh ngồi xe đến nửa ngày, xách túi to túi nhỏ về quê để lo bữa cơm mừng thọ cho ba mẹ anh… Đúng thế, ly hôn rồi em bớt đi bao nhiêu gánh nặng. Thật tốt!
Tôi dứt lời cũng là lúc những giọt nước mắt thi nhau trào ra. Còn anh, dường như đã thoát khỏi men say, lặng người nhìn tôi đầy kinh ngạc.Tôi đã cố gắng tỏ ra lạnh lùng. Nhưng một chút rượu đã khiến tôi không kìm được lòng nói ra tất cả. Tôi lại cười:
- Ly hôn đi! Xem ly hôn rồi anh có thể đắc ý được bao lâu? Anh rất yêu cô ấy, yêu mười phần. Và cô ấy cũng mười phần yêu anh? Hai người ở bên nhau, chỉ cần sống với nhau vài năm, xem trái tim anh còn có thể loạn nhịp đập vì cô ấy nữa không. Tất cả những gì cô ấy mang lại cho anh bây giờ là những gì tôi mang lại cho anh mười năm trước. Anh hãy cắt đứt mối liên hệ giữa hai chúng ta và bắt đầu cuộc sống mới. Đợi khi anh bắt đầu cuộc sống mới với cô ấy rồi, anh sẽ phát hiện ra rằng, anh chỉ đi lại con đường mà chúng ta đã từng đi qua trước kia mà thôi.
- Em say rồi! - Anh nghiêm giọng nói với tôi.
- Trước đây em không ngây thơ trong sáng ư? Em không xinh đẹp trẻ trung sao? Em quý trọng từng thứ mà anh tặng cho em, chiếc nhẫn bằng đồng, một quyển sách, chiếc bút lông và em cũng không quản trời lạnh đan cho anh chiếc găng tay len. Em cũng từng rất yêu anh, yêu mười phần. Nhưng bước vào hôn nhân, vai trò của người phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn. Ngoài tình yêu còn có cả trách nhiệm. Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể chuyên tâm yêu anh mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ của họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu sau khi bước qua hôn nhân, chỉ còn lại bẩy phần - Tôi chẳng còn nhớ mình đã nói những gì nữa. Bởi men rượu khi ấy đã làm tôi choáng váng…
Cuối cùng chúng tôi không ly hôn. Chồng tôi chấm dứt mối quan hệ với cô gái trẻ kia và trở về bên tôi. Lúc tỉnh táo tôi không lý trí bằng lúc say rượu và lúc say rượu lại càng thông minh hơn lúc tỉnh táo...
Người đàn bà toàn diện đây: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện

-
Có 3 thành viên đã cám ơn Bocaplua :
nhomuadong (07-09-2014), TimBonMua (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
-
20-09-2014 07:41 AM #19
- Ngày tham gia
- Dec 2012
- Bài viết
- 1
- Được cám ơn 59 lần trong 11 bài gởi
Nhớ ...!
Vẫn nhói trong lòng kỷ niệm xưa
Những chiều thu lá rụng song thưa
Lẻ loi chiếc lá bay theo gió
Hưu hắt lòng Lão khóc với mưa
(Hai đáy)
-
Có 2 thành viên đã cám ơn TimBonMua :
nhomuadong (20-09-2014), uyenuyen12 (23-09-2014)
Thông tin của chủ đề
Users Browsing this Thread
Có 1 thành viên đang xem chủ đề này. (0 thành viên và 1 khách vãng lai)
Similar Threads
-
Cập nhật phần Hỏi-Đáp - Hội thảo: Nhận diện cơ hội và rủi ro trong 2011
By admin in forum Nhận định Thị trườngTrả lời: 10Bài viết cuối: 28-12-2010, 03:52 PM





Trích dẫn




Bookmarks