Xuân qua trăm hoa rụng,

Xuân đến trăm hoa cười

Trước mặt việc đi mãi.

Trên đầu già đến rồi.

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,

Đêm qua sân trước một cành mai

Thiền sư Mãn Giác.