Mùng 1 Tết năm Nhâm Thìn

Đưa tình yêu nhỏ đi chúc Tết ông bà, họ hàng xong, mình đến thăm anh. Anh của một thời ngang dọc. Giờ anh đang nằm chờ chết vì căn bệnh ung thư quái ác..

Nắm bàn tay khẳng khiu chỉ còn da bọc xương của anh, mình chẳng biết nói gì..

Anh lặng lẽ khóc, những giọt nước mắt tuyệt vọng, những giọt nước mắt bất lực trước cái chết đã biết trước...

Mình bảo, vì tình yêu của gia đình và mọi người xung quanh, anh nhất định phải chiến thắng số phận nhé. Không được để cho nỗi sợ hãi và buồn bã chiến thắng. Đầu hàng lần này, sẽ là đầu hàng mãi mãi..

Anh khe khẽ gật đầu, nhưng mình biết, anh sẽ không làm được...

Mình chợt nghĩ tới một lúc nào đó, mình cũng sẽ ở vào những giây phút như thế này. Ai rồi cũng sẽ có lúc cảm nhận những giây phút như thế này đến với mình...Đời người chỉ là cõi tạm.. Và mình chợt nghĩ tới những người đang theo đuổi những mục tiêu của mình bằng mọi giá...

Mình hiểu rằng, khi sinh ra không ai có thể tự lựa chọn cho mình một số phận. Mọi thứ đã được an bài và không gì có thể thay đổi. Nhưng mình vẫn mong rằng, dù họ có đi con đường nào để đến đích, thì khi đối diện với những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, họ sẽ không phải cảm thấy ân hận hay hối tiếc vì bất cứ điều gì.